Chap 72

Nó hít thở thật sâu , đám bạn vẫn chưa thôi nhìn nó, mà không…. Còn có rất nhiều rất nhiều người đang nhìn nó.

” Nhìn gì vậy?”

” Không ngờ , chậc chậc, không ngờ trong lớp ta lại có một thiên tài âm nhạc như thế”- Như xoa cằm nói

” Nói quá”- nó nhăn trán nói, nó cảm thấy những thứ nó trình diễn ngày hôm nay chẳng là cái gì khi trình diễn trước dòng họ, tất cả phụ nữ của dòng họ Đoàn đều phải biết cầm kì thi họa, có thể coi nó là một trong những người phụ nữ đó, đều bắt buộc học cả thôi. Ngân Trúc có khi còn giỏi hơn nó nữa ấy chứ.

Ngân Trúc mỉm cười hết nhìn đám bạn rồi quay sang nhìn nó, cô biết Thanh rất giỏi trong những việc như thế này, mỗi khi nó đánh đàn đều mang cho người khác cảm giác thoải mái, thứ cảm giác đó không tìm được ở đâu khi nghe những người phụ nữ khác đánh. Cô biết nó có khiếu như thế, giọng hát của nó còn ngọt hơn cả đường mật, khiến một khi ai đã nghe thì cũng không thoát ra nổi.

” Trời! Lớp mình ăn đứt các lớp khác là cái chắc”- Ánh vui mừng nói

” Ừ… ăn chắc, đợi ngày mai công bố kết quả là biết ngay á mà”- My hùa theo

Nó lắc đầu nhìn đám bạn rồi bỏ vô phòng thay đồ, vừa đóng cửa nó giật mình khi nghe thấy tiếng vỗ tay đằng sau lưng. Ngoảnh mặt lại, nó thấy Vương đang ngồi chiễm chệ trên bàn trang điểm, nhoẻn miệng cười với vẻ mặt hài lòng.

Nó nhìn Vương không nói gì, nó muốn tự bản thân Vương phải nói ra, rốt cuộc anh ta đang làm cái gì trong phòng thay đồ nữ.

Thấy nó nhìn mình với con mắt dò hỏi, Vương cười tươi rồi đẩy nó trước tấm gương lớn, chỉnh lại quần áo đang xốc xếch trên người, anh nhẹ nhàng dùng lược chải mái tóc dài của nó, tóc nó vừa dài vừa mượt, đôi khi lại có một số lọn tóc xoăn lại tự nhiên, làm tôn lên vẻ mặt khả ái của nó. Mùi hương từ tóc nó khiến Vương cảm thấy dễ chịu

” Cô dùng dầu gội gì vậy.”- Vương xoa nhẹ những lọn tóc vào khẽ tay mình rồi đưa lên mũi

” Xong chưa? Đi ra”- nó lạnh lùng nói

” Sẽ đẹp hơn nếu cô bỏ mắt kiếng này ra, nó làm cô xấu xí hơn đó.”

Vương gỡ mắt kiếng nó từ từ, trước gương là một cô gái đẹp một cách hoàn mĩ, vẻ đẹp của cô làm nhiều người phải động lòng, nhẹ nhàng, thanh toát, không hiểu sao bên cô người ta cảm nhận được mùi vị của biển, mùi vị của sự bình yên. Mái tóc buông dài xoăn nhẹ, thỉnh thoảng mùi tinh dầu từ tóc cô làm xung quanh như bừng sáng hơn, nước da trắng ngần không tì vết, cô giống như bước ra từ buổi sương mai, mờ mờ ảo ảo, như bong bóng xà phòng, có thể vỡ tan bất cứ lúc nào nên luôn khiến người trước mặt nâng niu mà gìn giữ, đặc biệt là đôi mắt ấy, đôi mắt màu bạc sẽ lôi kéo bất cứ ai mỗi khi nhìn vào nó.

Vương hài lòng với phán đoán của mình, chỉ cần bỏ mắt kiếng ra, trông nó sẽ khác trước, đẹp một cách tinh khôi. Vương vòng tay ôm phía sau nó, tóc nó gần mũi Vương hơn, hương vị trên người nó làm anh dễ chịu, thật sự rất dễ chịu, muốn anh bỏ anh cũng không đành.

Nó khó chịu nhìn mình trong gương, con mắt bạc ấy khiến nó phải khổ sở biết bao lần. Tại sao chỉ có nó có con mắt như vậy. Những người con gái cùng tuổi với nó trong gia tộc ban đầu đều có màu bạc nhưng sau đó thì biến mất, duy chỉ có nó là còn dữ lại màu bạc ấy, không những thế ngày một rõ hơn ngày một đáng sợ hơn. Liếc nhìn Vương trong gương, anh ta thật giống Khương ngay khi lúc này, Khương nhẹ nhàng với nó cũng như thế, không dám làm nó đau dù chỉ một chút, một người luôn ở bên cạnh nó, anh như thiên sứ mất cánh, lặng lẽ dấu đi đôi cánh để tìm cách ở lại nhân gian này chỉ để tìm mục đích của chính mình. Vương bất ngờ bị nó xô ra, không những thế mặt anh còn in hằn năm dấu tay của nó