Chapter 5

Nick biết rằng Lottie sẽ không phản ứng thụ động trước việc biết rằng anh đang săn đuổi cô dưới danh nghĩa của ngài Radnor. Nhưng phản ứng thịnh nộ điên cuồng của cô khi bị dồn vào đường cùng đã khiến anh giật mình. Bây giờ khi cô đã lấy lại tự chủ, cô nhìn chằm chằm vào anh với sự tính toán liều lĩnh mà anh hiểu rằng tất cả đều quá tốt. Anh nghĩ cô thật tuyệt vời.

Ngài Westcliff rõ ràng là không đồng ý với yêu cầu của Lotiie, ngài chau mày không bằng lòng. “Tôi sẽ đợi ở phòng bên cạnh”, ngài nói, dường như ngài nghĩ rằng Nick sẽ nhào vào cô tựa như một con thú săn mồi ngay sau khi cánh cửa khép lại. “Hãy lên tiếng nếu cô cần sự trợ giúp nhé”.

“Cảm ơn, ông chủ”. Lottie lẩm bẩm, tặng cho ngài bá tước một nụ cười cảm kích khiến cho Nick sôi lên vì ghen tỵ.

Anh muốn một sự khiêu khích nhỏ bằng cách thụi nắm đấm vào bộ mặt quý tộc của Westcliff, đặc biệt khi mà anh ta nắm lấy tay Lottie để an ủi cô. Nick chưa từng tỏ ý muốn chiếm hữu bất kỳ ai trong cuộc đời anh, nhưng rõ ràng anh không tha thứ bất kỳ dấu hiệu nào chấp nhận Lottie để một người đàn ông khác chạm vào. Điều gì đó đang xảy ra với anh, anh đã mất tự chủ trong trường hợp này, và anh không rõ sẽ lấy lại nó bằng cách nào. Mọi thứ trong anh chắc chắn một điều rằng Lottie cần thiết cho anh… rằng nếu anh không thể có cô, vĩnh viễn cảm giác đói khát, không được thỏa mãn và sự lạnh lẽo sẽ không bao giờ rời anh.

Nick vẫn đứng gần ngọn lửa, tỏ ra thư giãn ngoại trừ nắm tay anh vẫn siết chặt trên bề mặt lò sưởi. Im lặng, anh nguyền rủa Westcliff vì đã thay đổi sự việc. Nick có kế hoạch dàn xếp việc cho Lottie biết tin tức theo một cách nhẹ nhàng, và dỗ dành nỗi sợ hãi của cô trước khi cô chìm vào cơn hoảng loạn. Bây giờ Westcliff đã làm mọi việc xấu hơn nhiều. và Lottie đã biết được ai kẻ thù địch.

Cô quay lại phía anh, khuôn mặt cô nhợt nhạt, mắt cô ửng đỏ vì những giọt lệ. Thái độ của cô đã trở nên bình tĩnh, dù sao đi nữa, và cô nhìn anh với cảm xúc lộn xộn mãnh liệt, khi cô muốn thử nhìn vào bên trong tâm trí anh. Ánh nhìn tìm kiếm của cô khiến anh cảm thấy bị hăm dọa kỳ lạ.

“Tất cả mọi thứ đều là một màn trình diễn?” Cô hỏi tĩnh lặng.

Nick chớp mắt. Anh, kẻ đã chịu đựng không biết bao nhiêu giờ phút bị soi xét và thẩm vấn, và thậm chí cả tra tấn, đã hoàn toàn bất lực trước một câu hỏi.

“Tôi biết rằng một vài điều đã xảy ra”. Lottie nói. “Đó là một phần công việc của ngài để làm tăng thêm sự tin tưởng của tôi. Nhưng ngài dường như đã đi xa hơn sự cần thiết”. Cô tiến lại gần anh với sự chậm chạp như thôi miên. “Tại sao ngài lại nói những điều đó cho tôi tối nay?”.

Chúa giúp anh, anh không thể trả lời. Tệ nhất, anh không thể rời mắt khỏi cô, và cô dường như đang nhìn thẳng xuyên qua mắt anh vào trong tận tâm hồn anh.

“Sự thực, ngài Gentry”, cô nhấn mạnh, “Nếu tôi có thể tự mang mình đến hỏi, chắc chắn bản thân ngài có thể trả lời câu hỏi đó. Ngài có ý gì với điều đó không?”.

Nick cảm thấy một giọt mồ hôi chảy xuống mặt mình. Anh cố gắng rời xa cô, phủ nhận cô nhưng điều đó là không thể. “Có”, anh khàn khàn nói và kẹp chặt miệng anh lại.

Quỷ bắt cô nếu cô muốn anh nói bất kỳ điều gì hơn thế nữa.

Vì lý do nào đó, sự thú nhận dường như khiến Lottie thư giãn. Nick không thể hình dung tại sao. Cuối cùng, cẩn thận dứt ánh mắt ra khỏi cô, anh nhìn mù quáng vào ngọn lửa đang nhảy múa. “Nào”, anh lầm bầm “Có lẽ em nên giải thích cơ hội thứ ba là gì đi”.