Chương 06 – Bao năm qua, em sống có tốt không?

Tôi lập tức dùng ánh mắt khiển trách Chu Việt Việt.

Chu Việt Việt không thèm nhìn ánh mắt khiển trách của tôi mà quay sang trừng Lâm Kiều: “Tại sao anh có thể bỉ ổi như vậy, tôi bảo anh đừng có đi theo, anh lại cố tình bám đuôi. Anh đã học luật chưa? Có biết luật pháp là gì không? Anh có biết anh đã xâm phạm tôi không? Hành vi này của anh cực kỳ nghiêm trọng!”

Tôi sửng sốt, anh chàng đọc sách ở giường đối diện của sửng sốt, Lâm Kiều mặt không chút thay đổi, bỏ qua Chu Việt Việt nhìn về phía Nhan Lãng.

Chu Việt Việt nhìn thấy chúng tôi đều sững sờ nên cũng giật mình, sau đó vỗ vỗ gáy: “Đừng hiểu lầm, đừng hiểu lầm, anh ta là xâm phạm nhân quyền của tôi, vừa rồi tôi mới nói câu tỉnh lược, ngày hôm qua chúng tôi còn vừa mới học xong, tỉnh lược chủ ngữ hay là tân ngữ ấy nhỉ? Anh ta không xâm phạm tôi, thật sự anh ta không xâm phạm tôi, tôi còn là xử nữ mà!”

Tôi nói: “Ừ, tôi biết cậu vẫn còn là xử nữ. Cậu rất hiểu pháp luật, ngữ văn cũng thật miễn chê.”

Lâm Kiều dùng ánh mắt chuyên nghiệp đánh giá Nhan Lãng một hồi, hỏi không đầu không đuôi: “Vừa phẫu thuật xong?”

Tôi nói: “Anh không có mắt nhìn à.”

Lâm Kiều nói: “Là viêm ruột thừa bình thường?”

Tôi nói: “Anh không có mắt nhìn à.”

Lâm Kiều hỏi: “Nhan Tống, hôm nay em nuốt phải lửa hả?”

Tôi nói: “Anh không có mắt nhìn à.” Nói xong cảm giác có gì đó không thích hợp, sau khi phản ứng được lập tức chửi ầm lên: “Anh mới nuốt phải lửa, cả nhà anh đều nuốt phải lửa, tổ tông mười tám đời nhà anh nuốt phải lửa.”

Lâm Kiều không nói nữa, xoay người ở bên giường bệnh Nhan Lãng lấy ghế ngồi xuống, khoanh tay lạnh lùng nhìn tôi. Tôi ngồi xuống đầu giường Nhan Lãng, không chớp mắt nhìn về phía trước, phía trước là cửa sổ nghiêm trang đóng kín, ở bên ngoài những ca khúc về lương thực và dầu mỏ vang lên: Ngô và thóc, ta ăn ta ăn, tất cả tất cả.

Tôi nghĩ trong nhà hình như hết dầu thực vật rồi, dầu đậu nành vẫn còn một chai, là Chu Việt Việt đem sang, nhưng dùng dầu đậu nành xào rau thì quá xa xỉ rồi, để chai dầu đó cho Nhan Lãng ăn sau này, ngày mai tôi vẫn phải đi mua một chai dầu thực vật.

Chu Việt Việt hứng trí bừng bừng nhìn tôi, một chốc nhìn tôi, một chốc lại nhìn Lâm Kiều, thỉnh thoảng mắt lại liếc liếc nhìn anh chàng giống Quách Phú Thành ham đọc sách giường bên. Nhưng tôi và Lâm Kiều cùng im lặng làm cho màn hí kịch vuột mất, cô ấy đợi một lúc không có kết quả gì, liền đến trước mặt anh chàng ham đọc sách bắt chuyện.

Chu Việt Việt nói: “Đồng chí, đọc sách sao?”

Đồng chí ngẩng đầu liếc mắt nhìn cô ấy rồi nói: “Ừm.”

Chu Việt Việt nói: “Đồng chí, đọc sách gì vậy?”

Đồng chí mỉm cười, cầm quyển sách quơ quơ.

Chu Việt Việt nói: “A, là sách của Ba Kim sao, tôi cũng thích đọc sách của Ba Kim, Ba Kim, một người thật vĩ đại.”

Tôi cực kỳ kinh ngạc nhìn về phía Chu Việt Việt.

Đồng chí kia lại như có chút hứng thú, khẽ cười.

Chu Việt Việt nói: “Tôi thích nhất quyển ‘Ai là người đáng yêu nhất’, người trong mùa đông lạnh giá mà dũng cảm cứu vớt một đứa bé thật sự là rất đáng để chúng ta học tập.”

Đồng chí kia trong nháy mắt mặt đen lại.

Chu Việt Việt tiếp tục nói: “Các sách khác của ông ấy tôi cũng xem, đều viết rất tốt, nhưng mà vài năm trở lại đây không thấy ông ấy có tác phẩm nào khác, đại khái là hết thời rồi, thật đáng tiếc.”[1]