Chương 07 – Chúng ta là bạn bè cả đời

Tôi buộc phải ở bên Lâm Kiều và Tô Kỳ chịu giày vò trong nước sôi lửa bỏng, lại một học kỳ nữa bắt đầu. Buổi sáng đến trường đợi bọn họ, giữa trưa ăn cơm đợi bọn họ, buổi chiều tan trường lại đợi bọn họ. Điều này rất nhanh làm cho tôi trở thành một học sinh ham đi học cũng ham đi WC. Bởi vừa đi đến lớp, chỉ có vào WC mới không phải đối mặt với hai người.

Nhưng không lâu sau, ngay tại khi sự kiện trọng đại Trung Quốc ra nhập WTO không quá vài ngày, rốt cuộc tôi cũng mất khoảng thời gian đi WC quý giá, bởi vì Tô Kỳ vui sướng phát hiện cá tính của tôi và cô ấy rất hợp nhau, chúng tôi có thể tay trong tay cùng nhau đi vào WC cho có bạn.

Tôi cảm thấy có lẽ một ngày nào đó bọn họ lên giường chắc cũng sẽ mời tôi chứng kiến, mà trong ba năm này, đến tột cùng bọn họ có làm chuyện đó để kiếm đứa con thừa tự hay không, đến nay đối với tôi vẫn là một dấu hỏi. Các học sinh khác đều cảm thấy tôi là một con kỳ đà, nhưng bọn họ cũng cực kỳ buồn bực, làm một con kỳ đà, tôi lại có thể hòa bình với cả nam nữ chính như vậy, tôi quả đúng là một con kỳ đà dễ hòa nhập.

Suốt một học kỳ gian khổ này, linh hồn của tôi cũng bắt đầu được rèn luyện.

Lúc đầu, cho dù một cái nắm tay của bọn họ cũng sẽ làm tôi buồn cả ngày, thậm chí nghĩ đến biệc bỏ thuốc độc vào cà mèn cơm của Tô Kỳ, nhưng khi học kỳ chấm dứt, tôi đã có thể ở một bên canh gác cho bọn họ hôn nhau rồi.

Lâm Kiều chung thủy và say đắm với Tô Kỳ là sự dịu dàng mà ấm áp mà lâu nay tôi thầm ngưỡng mộ trong lòng. Anh ta là một người bạn trai tốt, gửi gắm tình cảm cho anh ta làm cho tôi cảm thấy thế giới này thật ảm đoạn, ảm đạm đến có thể quy y xuất gia rồi.

Khi đó cũng từng nghĩ, rõ ràng tôi thân với Lâm Kiều trước Tô Kỳ, rõ ràng trong thời gian đó tôi có nhiều cơ hội xuống tay như vậy, mà cuối cùng kết quả là đây, chỉ có thể than một câu, duyên, tuyệt đối khó cưỡng.

Tôi viết tên anh ta trong nhật ký của mình, Lâm Kiều, Lâm Kiều, Lâm Kiều. Nếu viết chữ thảo chứng tỏ hôm nay anh ta cực kỳ buồn phiền, nếu viết chữ lệ có nghĩa là hôm nay anh ta rất bình thản, nếu viết chữ khai tượng trưng cho việc hôm nay anh ta rất trầm mặc. Tôi biết đây là cái thời đại ngay cả “áo mưa” cũng không chắc đã an toàn, nhật ký có khóa cũng không hề đáng tin cậy như mọi người vẫn tưởng. Nhưng cảm xúc tràn ngập thật sự không có cách nào nói ra miệng, cho nên chỉ dám một lần lại một lần viết tên anh ta trong nhật kí, Lâm Kiều, Lâm Kiều, Lâm Kiều. Không bao lâu sau, tôi đã thuần thục được tất cả các nét trong chữ “Lâm Kiều” của tất cả các lối viết người Trung Quốc sử dụng, nhưng đáng tiếc là… không có cách nào triển lãm tuyệt kỹ đó trước mắt người khác.

Sau năm thứ hai, cuốn nhật ký đầy những chữ Lâm Kiều này rốt cuộc bị lưu lạc, sau nhiều lần xuôi ngược, cuối cùng rơi vào trong tay Tô Kỳ. Thực ra nhặt được nhật ký của bạn học cũng là chuyện bình thường, bọn họ phá chiếc khóa sổ ra, sau đó phát hiện mỗi trang nhật ký đều đầy những chữ tên Lâm Kiều, đương nhiên sẽ phán đoán nó là của Tô Kỳ. Cái trùng hợp là bọn họ nhặt được của rơi, lập tức đến lớp chúng tôi trả lại.

Tôi từ phòng giảng dạy trở về, chỉ nhìn thấy Tô Kỳ sắc mặt trắng bệch ngồi ở chỗ của tôi, trên tay cầm quyển nhật ký, khóa đã bị phá tung.