Chương 1

Hôm nay chủ nhật, một buổi sáng trong lành, không khí khá thoáng mát, đặc biệt là đối với vùng quê miền tây. Trong ngôi biệt thự ” hoa lan” Tô Tịnh đang ngon giấc say nồng, môi mĩn cười hình như trong giấc mơ cô bé gặp phải rất nhiều điều thú vị. Nhưng từ ngoài cửa đang vang rõ những bước chân gấp, do phòng của Tịnh Nằm trên gác gỗ của căn biệt thự_ đây là căn biệt thự khá cổ, bên ngoài xây bằng tường nhưng bên trong các vật dụng, trang trí đa số bằng gỗ, tuy nhiên cũng không làm mất đi vẻ sang trọng của nó.

Cánh cửa phòng bất ngờ được mỡ ra, một bà già khoản 60 bước vào, mái tóc bà bạc phơ búi cao, nét mặt hiện từ nhưng đôi mắt lại rất sáng như nhìn thấu những gì xung quanh. Bà nhẹ nhàng bước tới gần giường Tịnh, khẻ lay vai Tịnh và cất nhẹ giọng gọi:

– bé con, dậy đi nào. Ông ngoại con đang có chuyện cần gặp con đó.

Tịnh đưa gương mặt còn thèm ngũ, khóe miệng còn chảy ke đáp lại bà: – **, ** cho con ngũ thêm tí đi, hnay không cần đi học mà.

Vâng đó là bà ** già, đã sống với Tịnh từ nhỏ, và Chăm sóc Tịnh từ đó giờ. bà cười khẻ thương yêu khi thấy biểu hiện của Tịnh:

– Thôi nào, nếu con cứ nằm như vậy hoài thì ** sẽ lôi con dậy và lấy khăn ướt lau mặt giúp con, thay đồ giùm con như hồi nhỏ ah nha? ko phải con bao ** phải xem con là người lớn hay sao.

Nghe ** nhắc đến việc làm người lớn là cô lập tức ngồi dậy, bời vì ngày hôm qua cô đã nói với **, cô quyết tâm trở thành người lớn rùi, và bản thân cô thấy mình cũng đã lớn rùi chứ bộ. mặc dù gương mặt vẫn còn gái ngũ, nhưng cô cố gắng ngồi dậy, đi vào phòng vệ sinh nhưng cũng không quê dặn bà **:

– ** soạn giúp con bộ đồ đi, con vệ sinh ra rùi thay lun.

Bà ** nhìn theo cô vào vệ sinh với ánh mắt yêu thương: – Muốn làm người lớn mà không chịu tự chăm sóc bản thân, có bộ đồ cũng còn phải nhờ bà già này lấy cho, ko bít mai mốt lấy chồng như thế nào nữa, chắc mang bà già này theo quá. Nói rùi bà tự mỉn cười vu vơ.

Sau khi được bà ** giúp, Tô Tịnh đã ngọn ngàn trong bộ đồ mặc nhà nhưng không kém phần nhí nhảnh, trẻ trung. cô tung tăng chạy xuống lầu gặp ngoại mà ko bít có một chuyện sắp làm thây đổi cuộc đời của cô.

Chạy tới bá cổ của ông ngoại, cô nủng nịu:

– sao ngoại kiếm con sớm vậy ngoại? con vẫn còn bùn ngũ đó. Con bắt đền ngoại, hôm nay ngoại dẫn con đi chơi nha ngoại.

Ông đưa cặp mắt nghiêm túc nhìn cô, nó thất khác với cách đối xử thường ngày của ông đối với nó, mõi khi nghe nó nhõng nhẽo ông thường mĩn cười cứ không như bây giờ. Bây giờ ông không cười với nó, không trả lới đáp ứng những yêu cầu của nó và cũng ko lên tiếng từ chối hen diệp khác khi ông ko rảnh hoặc ko thể đáp ứng ngây được. Ông ngồi yên, mặt như đang suy nghỉ, như có chuyện gì quan trọng lắm trong cái đầu của ông nó.

Mặc dù thấy ông nó như vậy, nhưng nó vẫn nghỉ ông chưa nghe được lời nó nói, nên nó tiếp tục đòi hỏi:

– ông ngoại ơi, dẫn con đi chơi nha, con muốn đi ra ngoài bến tàu, lâu rùi ngoại ko dẫn con ra đó, ở đó thất là đông vui. nhe ngoại.

Bây giờ thì ông ngoại nó không còn yên lặng suy nghỉ nữa rùi, ông quay qua nhìn nó, khẻ nói với nó, nhưng gương mặt ông cũng ko giãn ra được tí nào, cho nó thấy được tính nghiêm trọng của sự việc.