Chương 1

Phong trào các băng nhóm học đường đang rộ lên trong khu vực thành phố Hồ Chí Minh. Mỗi nhóm được lập nên với nhiều mục đích khác nhau, nhưng đa số là để tổ chức đánh đấm, đọ sức để tranh giành địa bàn và tranh đua cao thấp. Có 1 vài nhóm thành lập chỉ để theo phong trào, nhưng bên cạnh đó, cũng có những nhóm rất nổi trội với những thủ lĩnh vô cùng mạnh mẽ và đáng sợ… Nhưng trong giới đánh đấm này, cũng tồn tại những quy tắc rất khắc khe mà chỉ người trong cuộc mới hiểu…

————–†————–

– Ê Khang, thứ 2 tuần sau tao bắt đầu chuyển sang Hoàng Hoa Thám học rồi.

– Mày điên hả Quân?! – Khang suýt nữa thì bị sặc nước – đang học ở Võ Thị Sáu ngon vậy, chuyển sang đây làm gì?

– Chuyện hôm trước tao nói với mày, không nhớ à?

– À, đúng rồi, tao định nói với mày là đừng dính vào nhóm Killer – Khang húc vào vai anh – mày sẽ chết chắc đó.!

– Vậy ba tao nằm viện vì chúng nó thì sao?? – Quân tức tối đấm vào tường

– Còn mày định vào chung với ba mày luôn hả? – Khang nói vẻ khôi hài

– Tao sẽ có cách, mày yên tâm.

Đoạn Quân đứng phắt dậy, nói sau khi hít 1 hơi dài:

– Tụi nó phải trả giá! Nhất là thằng thủ lĩnh.!

– Mày điên rồi – Khang thở dài – các nhóm trong khu vực này còn chưa dám kiếm chuyện với Killer, thằng mọt sách như mày…thì làm được cái gì…?

– Rồi mày sẽ thấy. – anh nhấc nhẹ gọng kính, nở nụ cười sắc bén – tao! Hoàng Bảo Quân, sẽ lật đổ băng nhóm lừng lẫy nhất khu vực này!

Quân là con thứ 2 trong một gia đình không mấy sung túc. Tuổi thơ anh khá bất hạnh khi không còn được hưởng tình yêu của mẹ từ năm lên 4, rất khắc khẩu và thường xuyên đánh nhau với anh trai, Quân vốn khỏe mạnh; nên có lần đã phải khiến anh mình nhập viện vì chấn thương nặng ở đầu. Người anh – Quang – từ khi lập gia đình, cũng không còn sống chung với bố con Quân nữa, những sự hời hợt, vô tâm trong những lần lác đác ghé thăm nhà 1 cách gượng ép chỉ làm Quân thêm ghét anh trai mình. Vì thế, Quân dành hết tình yêu thương cho bố… ông là người hiền lành, nhưng khổ nỗi lại đam mê cờ bạc, kết quả là ông gánh 1 khoản nợ khổng lồ mà Quân không hề hay biết. Chủ nợ sau khi bất lực trước những lần đòi nợ không thành, đã thuê 1 nhóm côn đồ đến đòi nợ thay cho gã. Báo hại bố Quân bị đánh và hoảng sợ đến mức lên cơn bệnh tim, phải nhập viện ngay trưa hôm đó; trong sự bàng hoàng, phẫn uất của Quân. Anh sau khi gặng hỏi bố, đã đến tận nhà gã chủ nợ, tẩn cho gã 1 trận, đồng thời cũng biết được thông tin vô cùng quan trọng. Những kẻ đã đánh bố anh, chính là nhóm Killer…

—————†—————

Thứ 2 tuần sau…

Vì thành tích học tập luôn loại khá, giỏi; Quân được xếp vào 1 trong 2 lớp chuyện của trường là 11A2. Anh khoác trong mình bộ đồng phục mới của trường Hoàng Hoa Thám, bước đi hiên ngang, tay xách hờ chiếc cặp da có vẻ như trống rỗng bên trong, đôi mắt thì nhìn láo liên từng nhóm có thể tình nghi là Killer qua làn kính mỏng. Nhưng…Quân chưa biết 1 tý gì về cái nhóm trời đánh ấy cả, nên làm sao chắc chắn được thành viên của nó là gồm những ai.!? Giờ ra chơi hôm dó, anh gọi cho Khang. Sau 5 phút, anh chàng đã chạy đến trước cửa lớp Quân, Quân bước ra, 2 tay cho vào túi, nheo nheo mắt vẻ ngán ngẩm:

– Tao vẫn chưa tìm được tung tích mấy thằng Killer…

– Nếu mày hứa không làm gì điên rồ, tao sẽ chỉ cho mày – Khang nói nhanh

– Gì?? – mắt Quân sáng lên – Chỉ tao đi!! Tao không làm gì đâu!

– Ờ, từ từ…để xem…cha thủ lĩnh ở đằng kia kìa – Khang hất đầu về phía sân bóng rổ – thấy không?

– Thằng điên! Sân bóng đó có 1 người chắc!?

– Tóc hung đỏ, áo sơ mi bung 3 nút, đứng cạnh thằng mặc đồ thể dục đó. Không thấy nữa mày đi chết đi!

– À thấy rồi… – Quân nheo mắt – thằng vừa úp rổ phải không?

– Ừm chính xác.

– Không lực lưỡng như tao tưởng – Quân nói vẻ mỉa mai

– Mày muốn trông như Sôngôku chắc? nhiêu đó cũng đủ để mày nằm viện mấy ngày! – Khang phì cười

– Xùy, lớp 12 hả?

– Ừm, 12A1.

– Lớp chuyên? – Quân trố mắt

– Đừng coi thường, thành tích học tập rất dễ nễ đó, nhà giàu, nổi tiếng, tụi con gái mê ổng lắm – Khang thở dài – nhiều khi tao gắng nghĩ ra điều ổng đang thiếu.

– Nhân cách! – Quân gằng giọng – 1 lũ hùa nhau đánh 1 ông già, nhân cách tụi nó ở đâu?!

– Tao cũng bất ngờ về chuyện đó…

– Chúng nó hay tập họp ở chỗ nào?!

– Công viên Phú Nhuận, thường là buổi chiều khi tan trường.

– Được rồi – chợt Quân liếc mắt sang cậu bạn – mà sao mày biết nhiều về tụi nó vậy?

– Tao từng là thành viên của Killer mà.

– Cái gì??? – Quân trừng mắt

– Đã từng thôi – Khang đưa tay phòng thủ – mày đừng nhìn tao bằng ánh mắt vậy chứ.

– Thôi được rồi, tao vào lớp đây, mai gặp!

– Chiều thì sao?

– Chiều tao bận rồi – Quân quay người sau khi lườm lại sân bóng lần cuối

Vào lớp, như chợt nhớ ra điều gì, anh vò đầu lầm bầm:

– Bà cha! Quên hỏi tên thằng thủ lĩnh rồi…

————†————-

Công viên Phú Nhuận, 5 giờ 30 chiều…

– Thiên Vũ!

– Gì?

– Luân…đến rồi – Hoàng nhìn anh dò xét

– Kêu nó vào đây nhanh! – Vũ gằng giọng, đổi kiểu gác chân của mình

Luân e dè bước đến đứng trước Vũ, nét mặt không 1 chút cảm xúc

– Ông gọi tôi có chuyện gì…? – Luân cười gượng

– Quỳ xuống!!

– Sao…?!

– Tao nói quỳ xuống!!! – Vũ gần như hét lên

Killer bây giờ đã tụ tập gần như đầy đủ, mọi người đều xanh mặt trước sự nổi giận của thủ lĩnh. Tiếng xì xầm ngày càng lớn hơn…” Nó chết chắc rồi…”, “ Ai biểu nó ngu!”, “ Cá với mày là nó từ chết tới bị thương”,… xung quanh bắt đầu rộ lên những lời xì xào bàn tán, có vài người chưa biết chuyện gì xảy ra thì đứng tần ngần ra đấy hoặc quay sang hỏi đứa bên cạnh. Nhưng tất cả bỗng im bặt khi Thiên Vũ trừng mắt nhìn từng đứa. Luân cũng toát mồ hôi hột, đôi mắt trừng trừng nhìn vị thủ lĩnh

– Mày không thể bắt tao quỳ trước mặt đàn em như vậy được…!

Vũ không nói gì, anh đứng phắt dậy, bước nhanh đến Luân, Luân có thể cảm nhận được 1 áp lực khủng khiếp như có ai đó đang bóp nghẹt tim anh khi bước chân thủ lĩnh càng gần. Chợt Vũ đá thật mạnh vào đầu gối Luân, khiến anh khụy xuống 1 tiếng “huỵch”, kèm theo 1 tiếng rên đau đớn

– Mày có tư cách gì để nói với tao câu đó!?? – Thiên Vũ nghiêm giọng chống 2 tay lên hông, đứng uy nghi, nhìn xuống Luân 1 cách lạnh lùng

– Dù sao tao cũng là đội phó!! – Luân gào lên – mày đang làm nhục tao đó Vũ!

– Mày bị trục xuất! – anh giơ tay chỉ vào đám đông đang im phăng phắc – mày, mày, mày nữa, bước ra đây!

Đám đông lại 1 lần nữa rộ lên, ai nấy cũng nhìn lẫn nhau, đùn đẩy nhau bước lên phía trước. Vũ chau mày, vuốt ngược mái tóc lên như muốn kìm chế cơn giận; anh khẽ nhìn sang Hoàng – đội phó 2 – như 1 hiệu lệnh tức thời, Hoàng gật nhẹ đầu, tiến thẳng đến chỗ thủ lĩnh vừa mới chỉ tay vào, lôi cổ 3 thằng lớp 10 ra, anh khá mạnh tay, khiến 3 đứa té nhào ra đất. 1 thằng trong đó ngước lên nhìn Vũ, cố làm vẻ mặt đáng thương nhất có thể

– Đại ca…làm ơn tha cho tụi em…tụi em chỉ lỡ dại 1 lần….

– Im đi! Lỗi phải gì? Ai đánh mà bọn mày khai hả?! – Luân trừng mắt nhìn nó

– Ít ra nó còn biết nhận lỗi, còn mày? – Vũ túm lấy cổ áo Luân, nhấc bổng anh lên khỏi mặt đất chỉ bằng 1 tay – đàn anh mà lôi kéo đàn em làm trái với luật lệ của nhóm, mày có biết mày đã làm tao điên đến mức nào không hả?!!

Dứt câu, anh tung 1 loạt cú đấm như búa tạ vào Luân, Luân sau 1 hồi chịu đòn cũng chống trả lại những đợt tấn công của thủ lĩnh, lợi dụng Vũ sơ hở, anh làm liều nhanh tay thụi vào bụng Vũ 1 phát rất mạnh!! Đám đông lại chợt im phăng phắc, 1 luồng khí lạnh khẽ len vào sau gáy mỗi người…Thiên Vũ khựng lại, ôm bụng mình rồi ngước lên nhìn Luân bằng cặp mắt sắc như dao, vô cùng đáng sợ…Luân không hiểu sao mình cũng bị khựng lại khi nhìn thấy ánh mắt chết người ấy… Hoàng đứng gần 2 người nhất cũng toát mồ hôi lạnh. Và Vũ như chú sư tử đã xác định được con mồi, anh xông vào, móc 1 cú thật mạnh vào quai hàm tên vừa cả gan dám đánh mình, rồi lên gối liên tục, khiến Luân không thể nào chống trả. Xung quanh lại xôn xao, đám thì tung hô, đám thì nhìn chăm chăm vào 2 người bằng đôi mắt…hoảng sợ. Hoàng sau hồi phân vân cũng xông vào, chộp lấy tay Thiên Vũ

– Bình tĩnh đi Vũ! Ông sẽ giết chết nó đó! – anh cố giữ bình tĩnh trong giọng nói của mình

– Thứ này chết không tiếc! – Vũ gạt tay Hoàng ra, tiếp tục đánh Luân, khiến anh ngã nhào xuống đất

Hoàng xen vào giữa, giang 2 tay ra, hét vào mặt thủ lĩnh

– Ông đã hứa với tôi là chỉ trục xuất nó! Nhớ không?!

Vũ như tỉnh lại, cơ mặt giãn ra, thả lỏng từ từ nắm tay của mình, anh liếc mắt sang Luân đang thở hổn hển và gương mặt đã đỏ lên, máu từ mũi, miệng bắt đầu tràn ra…

– Mày biến đi! Đừng để tao nhìn thấy cái bản mặt của mày lần nữa! – anh quay phắt người đi

– Rốt cuộc thì…làm sao mày biết được…chuyện này – Luân nói như không ra hơi

– Mày không có quyền hỏi tao bất cứ chuyện gì!!! – Vũ nghiêm giọng

– Mày…không thể bỏ qua cho tao 1 lần sao…?

– Tao nói biến!!!

Hoàng khẽ chạm vào vai Luân

– Đi đi, nếu mày không muốn nhập viện – anh liếc mắt sang 3 thằng lớp 10 – cả tụi bây nữa, rời khỏi đây ngay đi!

– Được rồi… – Luân cười sằng sặc như phát rồ – mày hãy nhớ đấy, Thiên Vũ!!

Đoạn anh quay lưng khập khiễng bước đi, mấy thằng đàn em vừa bị trục xuất giống Luân cũng chạy đến đỡ đàn anh của mình. Khi họ vừa đi khuất, Vũ bước chậm rãi đến chiếc ghế đá, nhẹ nhàng ngồi xuống thở mạnh 1 hơi dài…sau tiếng búng tay, cả nhóm đã tập họp thành 1 vòng tròn bao quanh anh. Với kiểu ngồi bắt chéo chân quen thuộc, ai nấy cũng hiểu là vị thủ lĩnh lại sắp đưa ra 1 quy tắc mới hay tuyên bố điều gì đó. Vũ nheo mắt lướt qua từng thành viên, anh dõng dạc:

– 1 đội phó đã bị trục xuất vì phạm luật – anh trừng mắt – khôn hồn thì đừng 1 ai giống nó! Biết chưa?!

– Dạ…tụi em rõ rồi… – vài tiếng lí nhí vang lên

– Nhục nhã thật! – chợt Vũ thở dài – chủ nhật tuần này lại có trận đọ sức giữa các đội phó với trường Phan Đăng Lưu, chả biết như thế nào đây.

– Tôi sẽ đấu 2 lần! – Hoàng nói vẻ rất nghiêm túc

– Ông đừng có điên, nhóm tụi nó không vừa đâu – anh nhướng mày

– Vậy để em, em cũng là thành viên 3 sao mà – 1 tên trong đó bước lên trước

– Chỉ có đội phó mới được đấu, phải đúng luật Trung à – Hoàng kéo áo nó bước xuống

– Thôi để đó tôi tính sau, nhức đầu quá! – Vũ tì mạnh tay vào trán

Chợt…có tiếng nói vang lên từ cuối đám đông

– Có phải nhóm Killer không?!

– Ai đấy?! – Hoàng quay lại phía sau nhìn dáo dát

Vũ vẫn im lặng, nhìn bao quát xung quanh như không để cho ai có thể thoát khỏi tầm nhìn của mình, đám đông dần bị tách ra làm 2 bởi 1 người đang chen vào, anh bước về phía Thiên Vũ, nhìn vị thủ lĩnh hồi lâu; rồi nói nghiêm túc:

– Anh là thủ lĩnh đúng không?

– Có chuyện gì? – Vũ nhìn chằm chằm vào vẻ mặt hiên ngang ấy

– Tôi…muốn gia nhập băng nhóm Killer…!

Chợt Trung bước lên ngang bằng với anh

– Biến đi nhóc! Thủ lĩnh đang không được vui đâu.

– Được rồi Trung – Vũ điềm đạm, nhìn sang người đứng trước mặt anh – lý do gì muốn gia nhập?

Anh khựng lai…cảm giác còn căng thẳng hơn cả đi phỏng vấn xin việc. Anh cố giữ nét mặt hiên ngang, gắng suy nghĩ 1 câu trả lời cho đẹp lòng vị thủ lĩnh

– Vì…tôi muốn học hỏi thêm từ anh, từ…mọi người ở đây.

– Học hỏi về cái gì? – Vũ nhướng mày

– Về cách đánh đấm, cách lãnh đạo nhóm…để bảo vệ người khác… – anh ấp úng, cũng không hiểu sao mình lại nói được những câu này

Đám đông cười ầm lên vì câu trả lời được cho là ngớ ngẩn ấy từ người lạ mặt vừa xuất hiện

– Tên gì? – Vũ nói sau hồi im lặng

– Quân.

– Đầy đủ đi! – anh khoanh 2 tay lại, chau mày

– Hoàng Bảo Quân.

– Lớp mấy?

– 11A2.

– Lớp chuyên? – giọng Vũ lộ vẻ thích thú – học sinh gương mẫu biết đánh đấm sao?

– Anh cũng vậy thôi – Quân nhếch mép

– Này! Lễ phép đi! – Hoàng gằng giọng

– Thằng này lạ nhỉ, cần phải dạy bảo nhiều – Vũ vuốt vuốt cằm – chưa thấy trong trường bao giờ

– Tôi vừa chuyển đến… – Quân nói nhanh

Rồi anh im lặng nhìn Quân thật lâu. Những thành viên khác thì quay sang to nhỏ vào tai nhau điều gì đó liên quan đến tên họ cho là xấc xược ấy. Chợt Vũ lên tiếng, phá vỡ bầu không khí căng thẳng.

– Để xem, năng lực cậu đến đâu – đoạn anh chỉ tay về phía Trung – ra đi, đấu với cậu nhóc này!

– Em sao? – Trung phì cười – anh đánh giá cao nó quá đó.

– Đừng cãi – Vũ quay sang Quân, ánh mắt đầy thách thức – nếu thắng thằng đó, cậu sẽ được nhận làm thành viên chính thức của Killer

– Được thôi. – Quân đáp lại anh bằng ánh mắt cương quyết

Cả nhóm gồm hai mươi mấy người, tạo thành 1 vòng tròn lớn bao quanh Quân và Trung, Thiên Vũ vẫn ngồi điềm nhiên trên chiếc ghế đá, nhìn xoáy vào 2 thằng đang trừng nhau. Trung bẻ tay, uốn người khởi động, nhìn đối thủ nói vẻ mỉa mai:

– Mày nên gỡ cặp kính đó xuống đi, học sinh gương mẫu.

– Mày sẽ không đụng được đến mặt của tao đâu – Quân nhếch mép

– Vậy sao? – anh nhướng mày, thủ thế trông rất chuyên nghiệp

Vừa dứt tiếng hô “bắt đầu” của Hoàng, Trung đã lao vào Quân, nhanh như tia chớp; anh tung hàng loạt cú đấm nhằm vào mặt Quân nhưng không thành. Quân nhanh nhẹn hơn Trung tưởng, anh dễ dàng tránh được những đòn tấn công của đối thủ như tránh 1 cơn gió, đôi mắt thì nhìn xoáy thì từng động tác của Trung như tìm kiếm thứ gì đó có thể giúp ích mình trong lúc này…

– Nó chỉ toàn né thôi… – Hoàng thì thầm vào tai Vũ

– Để ý đi – Vũ nhếch mép – nó đang tìm điểm yếu của thằng Trung.

Chợt Quân tung đòn, nhằm vào ngực Trung, nhưng may thay anh đỡ được. Quân bắt đầu để ý cách phòng thủ kì lạ của Trung, Trung sử dụng tay phải ít hơn tay trái, cánh tay này dường như tập trung cho việc phòng thủ ở mặt nhiều hơn. Và khi Trung vô tình tấn công bằng tay phải, sự phòng vệ ở mặt đã không còn, Quân nhanh tay chộp lấy cánh tay ấy và vận hết tất cả sức lực, tung 1 cú đấm như trời giáng vào quai hàm phải của Trung! Có vẻ như bị trúng điểm yếu, Trung loạng choạng, ôm mặt của mình. Rồi Quân kết thúc trận đấu bằng cú xoay người rất đẹp mắt, đá thẳng vào mặt đối thủ đang say sẩm, Trung bất tỉnh…

– Thằng này! Mày chơi quá tay thế! – 1 tên trong đó hùng hổ xông vào Quân

– Nam! – Vũ trừng mắt

– Quá tay? – Quân cười phá lên – tôi chỉ ra có 3 đòn, còn nó, có ai đếm được nó tung ra bao nhiêu đòn không?

– Chiến lược là gì? – Vũ chồm người về phía anh

– Không tốn sức vô ích, tìm điểm yếu mà đánh cho nhanh – Quân nhún vai – vậy thôi!

– Được rồi… – Vũ nở nụ cười khó hiểu – Bảo Quân đúng không? Thành viên thứ 23 của Killer.

– Ừ. – Quân đáp cộc lốc

– Lễ phép chút đi!

– Ừm…dạ… – anh siết chặt nắm tay của mình

Đoạn Thiên Vũ đứng phắt dậy, tiến gần về phía Quân, kề sát mặt anh. Tự dưng Quân lại cảm thấy mình nhỏ bé trước vị thủ lĩnh này vô cùng

– Nói cậu biết trước – Vũ rít qua kẽ răng – đã là thành viên của Killer thì phải tuân theo những quy tắc mà tôi và đội phó đưa ra; nhất là phải lễ phép với cấp trên. Nếu làm trái hoặc vi phạm cậu sẽ sống không yên đâu, rõ chưa?!

– Ừm…

– Hử?! – Vũ trừng mắt

– Ừ…dạ… – Quân đáp hờ hững

– Được rồi – Vũ khẽ nhìn sang Hoàng – anh này phổ biến nội quy nhóm cho cậu

– Có cần thiết phải khoa trương vậy không? – anh nói vẻ ngán ngẩm

– Cần cho những thằng xấc xược như cậu!

– Sao? – Quân vô tình chau mày lại

– Không đúng à? – Vũ nheo mắt chống 2 tay lên hông

– À không… – anh liếc mắt sang chỗ khác như muốn kìm chế cơn giận

– Vậy đi – Vũ nói nhanh – giờ thì tất cả giải tán!

Killer đã về hết, chỉ còn lại Quân ngồi thừ ra trên chiếc ghế đá…anh thở phào nhẹ nhõm vì đã thực hiện được bước đầu tiên trong kế hoạch trả thù của mình…