Chương 1

Bạn hỏi về anh chàng đẹp trai có gương mặt vuông vức chữ điền, dáng người cao lớn, và mái tóc cắt ngắn đang đứng ở đường băng số 14 của sân Bowling ấy hả? Anh ta là giám đốc của một công ty chuyên kinh doanh về dược và trang thiết bị y tế, đồng thời bao gồm cả hệ thống bệnh viện và phòng khám tư quy mô bậc nhất Hà Nội và các tỉnh lân cận. Dĩ nhiên, anh ta rất thành đạt, cảm ơn bạn đã quan tâm.

Chuyện đó cũng không có gì lạ khi một người có Ba là một quan chức cao cấp của bộ y tế. Người đã phấn đấu không biết mệt mỏi trong hơn một thập kỷ để xây dựng và phát triển công ty của gia đình. Nhưng điều bất thường là chỉ trong vòng ba năm kể từ khi được ba mình giao cho trọng trách điều hành, anh đã giúp công ty tăng giá trị lên gấp hai lần. Một con người thành đạt sớm ở cái tuổi mới 28 của mình.

Thế nhưng, mới nhìn bộ dạng của anh, người ta hẳn sẽ liên tưởng tới một tay chơi Bowling chuyên nghiệp. Nhìn đôi giày Bowling “xịn” của hãng Decker mà xem, găng tay trợ lực, và cả loại bóng Storm được đặt riêng để vừa vặn với kích cỡ ngón tay của người chơi nữa. Những thứ đó hẳn đã ngốn của anh khoảng vài ba ngàn USD chứ không ít. Nhưng ai mà thèm quan tâm, Thái Việt đang đặt hết tâm trí vào cú ném mà anh sắp thực hiện.

Và rồi, anh vung mạnh cánh tay, quả bóng vẽ lên đường băng một đường cong hoàn hảo. Cú ném hất 10 chai kegel đổ tung toé trên đường băng và cái màn hình 21 inches trên đầu cho biết rằng anh vừa ghi môt cú Strike ngoạn mục. Thái Việt làm bộ cúi mình chào khán giả, đón nhận tiếng vỗ tay nồng nhiệt và tiếng suýt soa của cô gái xinh đẹp ngồi phía sau. Cô ta khá trẻ, chắc chỉ khoảng 20 là cùng. Cô có mái tóc “xoắn mỳ” nhuộm vàng hoe, mặc quần cạp trễ và áo hai dây mỏng tang màu hồng nhạt. Phải nói là cô đẹp, đẹp một cách lộng lẫy và hiện đại, cái vẻ đẹp của những cô gái trẻ trung sớm biết ăn chơi thường được gọi mỉa là “thế hệ 8x quý_sờ_tộc”.

Thái Việt là khách quen, quen đến nỗi mấy cô phục vụ chẳng thừa hơi đâu mà ngạc nhiên khi thấy cô nàng đi cùng anh lần này lại là một cô hoàn toàn khác. Đó dường như là “thói quen” đặc trưng nhất của Việt. Mỗi tháng, hoặc có thể là mỗi tuần khi tới đây, anh lại đi cùng một cô gái khác nhau. Nếu có một điểm chung giữa các cô gái, thì đó hẳn là cô nào cũng trẻ trung, xinh đẹp, và cô nào cũng rớt đài chỉ sau một thời gian ngắn. Thậm chí các cô phục vụ ở đây còn lập hẳn một cuộc thi mà người thắng cuộc là người đoán ra được cô nào sẽ “tại vị” lâu hơn môt tháng. Hình như, giải thưởng vẫn chưa được trao cho ai cả.

° ° °

Thái Việt đưa mắt nhìn đồng hồ, giờ này chắc Phan đang trực? Ở cái trung tâm tư vấn nhỏ xíu của Phan, liệu lấy đâu ra bệnh nhân nội trú mà trực nhỉ? Chiều nay anh xúi Phan nhờ người trực giùm để đi chơi với anh, nhưng gã gàn ấy không chịu, thật là cứng đầu. “Nếu tớ là lính của cậu, thì ắt hẳn là cậu chẳng lấy làm thích thú gì khi tớ bỏ trực đi chơi, đúng không nào?”