Chương 1

Màn đêm dần dần buông xuống, ánh sáng của ngọn đèn từ từ lóe lên, chiếu rọi thành thị âm u, trên đường cái bốn phía đều thông suốt, chật ních những chiếc xe về đêm, hình thành một dòng sông đăng sáng rực rỡ như ngọc minh châu.

Đây là con đường lớn duy nhất ngăn cách một dãy nhà bên trong con hẻm nhỏ, kỳ lạ như thể có một thành phố lớn không hề yên tĩnh và an nhàn.

Đinh Hạo Luân một tay để trong túi, chậm rãi đi về phía trước, hắn rất ít khi đi tản bộ vào buổi tối, bởi vì hôm nay tâm tình phiền muội, cho nên mới ngoại lệ đi ra ngoài một chút.

Hắn đi được một lúc, thấy phía trước có quán cà phê, bên trong đốt mấy ngọn đèn vàng nhạt trông thật ấm áp, lập tức giống như bươm bướm bị ánh đèn hấp dẫn, nhịn không được liền đi về phía trước.

Hắn đứng ở trước quán cà phê, ngưng mắt nhìn chung quanh, thưởng thức đủ loại cây xanh trong sân.

Xem xét một lát rồi hắn di động cước bộ, tiếp tục đi đến lối vào.

Cửa lớn làm bằng thủy tinh khảm gỗ tếch, treo ở phía trên dòng chữ to: “Hoan nghênh tới tâm linh hoa viên, cùng chung tâm linh thời gian”, hắn mỉm cười, đánh giá cao sự khéo léo của chủ quán.

Hắn đối với quán cà phê này, càng lúc càng có hứng thú, hắn khẩn trương muốn biết, bên trong có giống mặt tiền hay không, có thể làm cho người ta cười?

Hắn vươn tay, cầm tay nắm cửa bằng gỗ có treo một quả chuông thanh thúy, đồng thời, lại có bàn tay nhỏ bé trắng nõn cũng vươn ra. Nhưng cô chậm hơn hắn một bước, thay vì nắm vào tay nắm cửa lại nắm vào tay hắn.

Đinh Hạo Luân chậm rãi quay đầu, nhìn cô gái đang cầm tay hắn.

Đó là một cô gái rất xinh xắn, thoạt nhìn thực trẻ tuổi, giống sinh viên. Cặp mắt đen láy, cái mũi cao thẳng, gương mặt trắng nõn, mịn màng, còn có mái tóc dài buông xõa trên vai, thập phần thanh tú đẹp mắt.

Hắn cảm thấy cô rất giống một người, nhưng trong khoảng thời gian ngắn nghĩ không ra.

Người con gái kia ngẩng đầu nhìn thấy diện mạo của hắn, cũng ngây ngẩn cả người.

Một nam nhân thực anh tuấn!

Mũi hắn rất đẹp, con ngươi đen sáng ngời rất có thần, đôi môi mỏng. Hắn không phải cái loại có khí chất nhã nhặn của học giả, cũng không phải cơ thể cường tráng của mãnh nam, nếu thật sự phải phân loại, thì hắn có vẻ giống tầng lớp nghiên cứu về kinh doanh ở nước ngoài, một chút lãnh ngạo tự phụ, giơ tay nhấc chân đều toát ra mị lực, tràn ngập tự tin, khó có thể kháng cự lại sức hấp dẫn này,

Bọn họ hai người đối diện một lát, cô bị hắn nhìn bằng ánh mắt suy tư khiến cả người không được tự nhiên, mặt cũng nhịn không được mà đỏ lên. Cô ngượng ngùng cúi đầu, lúc này mới phát hiện…tay cô đang đặt trên bàn tay to của hắn!

“Nha!” Cô khẽ kêu lên một tiếng, liền lui ngay về phía sau: ” Thật xin lỗi!”.

Cô như thế nào lại làm ra chuyện mất mặt như vậy? Chết tiệt! Hắn nhất định nghĩ cô là nữ sắc lang, cho nên mới nắm chặt tay hắn không buông?

Cô thật sự không có cái kia ý tứ! Nếu không phải vì vội vàng, cô cũng sẽ không kích động lao thẳng về phía trước như vậy.

Cô hiện đang là sinh viên năm thứ tư đại học kế toán, sau khi học xong ở phố Nam Dương, cô đến một trường bổ túc làm thêm, đảm nhiệm công tác giảng dạy.

Hôm nay là ngày lĩnh lương của cô, cô đáp ứng mời hai người bạn tốt uống cà phê, không nghĩ tới trước khi đi chủ nhiệm lớp đột nhiên tìm cô nói chuyện, cho nên chậm trễ không ít thời gian.