Chương 1

Có hai cách để lấy một tấm chồng – bằng lý trí hoặc bằng trái tim. Là một phụ nữ khôn ngoan, Lydia Craven đương nhiên đã chọn cái đầu. Điều này không có nghĩ là nàng không quan tâm đến người chồng tương lai. Vấn đề của sự việc là nàng rất mến Robert, ngài Wray, tử tế và nhã nhặn, với sự quyến rũ kín đạo không khiến các dây thần kinh khó chịu. Chàng đẹp trai một cách dễ gần, nét tao nhã của chàng được tạo ra bởi khuôn mặt hoàn hảo của đôi mắt xanh tinh anh và nụ cười có gì đó đầy sáng suốt.

Không hề có chút nghi ngờ nào trong tâm trí Lydia rằng Wray sẽ không bao giờ khó chịu với công việc của nàng. Trên thực tế, chàng chia sẻ sở thích của nàng về toán và khoa học. Và chàng dễ dàng hòa đồng vào gia đình nàng – gia đình độc đáo và gắn bó của nàng, nơi được may mắn có sự giàu sang thịnh vượng nhưng sở hữu dòng dõi rất bình thường. Đậy là điểm đáng được đánh giá cao trong thiện ý của Wray, rằng chàng có thể rất dễ dàng khi bỏ qua dòng dõi hạ lưu của Lydia… mặt khác, nàng ngẫm nghĩ một cách châm biến, một món hồi môn tương lai trị giá một trăm ngàn bảng có lẽ là một đồ gia vị ngon lành cho cả những món ăn hạ lưu nhất. Kể từ khi Lydia ra mắt vào tuổi mười tám cách đây hai năm, nàng đã được săn đón nồng nhiệt bởi vô số kẻ đào mỏ. Tuy thế, là một quý tộc được thừa hưởng khoản thừa kế khá lớn, Wray không cần đến tiền của Lydia – một điểm nữa cho chàng.

Mọi người đều tán thành mối nhân duyên này, ngay cả ông bố quá mức bảo vệ của Lydia. Chỉ có 1 sự phản đối nhỏ từ mẹ nàng, Sara, người có vẻ lo sợ một cách lờ mờ bởi quyết tâm cưới Wray của nàng. “Ngài Bá tước có vẻ là ngườ đàn ông tốt và danh giá”, Sara đã nói khi bà và Lydia đi thơ thẩn trong vườn của trang viên nhà Craven ở Herefordshire. “Và nếu ngài ấy là người duy nhất con quyết lấy thì mẹ sẽ nói rằng có đã có một lựa chọn tốt …”

“Nhưng?” Lydia gợi ý.

Sara nhìn chăm chú một cách trầm ngâm vào bụi mao lương và cây irit vàng đẹp tuyệt trồng ngay ngắn dọc lối đi bộ lát gạch. Đó có lẽ là một ngày mùa xuân ấm áp, bầu trời xanh ngạt nổi bềnh bồng những đám mây xốp.

“Đức hạnh của quý ngài Wray là không thể bàn cãi”, Sara nói, “Tuy nhiên, cậu ta không phải là kiểu đàn ông mà mẹ hình dung rằng con sẽ cưới”

“Nhưng ngài Wray và con hợp nhau nhiều lắm”, Lydia phản đối, “ví dụ một lần, chàng là người đàn ông duy nhất con quen biết chịu phiền lòng để đọc bài luận về hình học không gian của con.”

“Và tất nhiên cậu ta nên được ca tụng vì điều đó” Sara nói, cặp mắt xanh của bà lấp lánh với sự thích thú châm biến đột ngột. Mặc dù Sara là một quý bà thông thái trong thế hệ của bà, bà thừa nhận một cách thoải mái rằng lập luận tóan học tiến bộ của con gái nàng vượt xa ngòai hiểu biệt của bản thân bà.

“Dù vây, Mẹ hi vọng một ngày nào đó con sẽ tìm được một người đàn ông có thể cân bằng bản tính của con với sự nhiệt tình và phóng khoáng hơn nhiều ngài Wray có vẻ có. Con là một cô gái quá là nghiêm túc, cục cưng Lydia của mẹ.”

“Con không nghiêm túc thế đâu” nàng phản đối.

Sara cười. “Khi con là một cô bé, mẹ đã cố gắng trong vô vọng dỗ ngọt con để vẽ những bức tranh cây cỏ vả hoa lá, và thay vào đó con cứ khăng khăng vẽ những đường thẳng để chứng minh sự khác biệt giữa góc tù và góc vuông. Khi chúng ta chơi với các hình khối và mẹ bắt đầu xây nhà và thị trấn với chùng, con chỉ cho mẹ làm sao để xây một hình chóp nhị diện–”