Chương 1

Sau buổi công chiếu là tiệc rượu ra mắt phim.

“Bạch tiểu thư, da cô thật đẹp a!”, ông chủ Hoàng đưa cái tay béo ú đầy mỡ sờ sờ mu bàn tay cô, hắn ta là một nhà đầu tư làm phim nhựa.

Mạch Nhiên không khỏi một trận buồn nôn, ánh mắt liếc về cách đó không xa Thẩm Lâm Kỳ bị một đám mỹ nữ vây quanh, trên mặt anh biểu tình bình tĩnh.

Mạch Nhiên nghĩ anh tạm thời hẳn là không để ý đến người bạn gái này.

Cô quyết định đi ra ngoài hít thở không khí.

“Ông chủ Hoàng, thứ lỗi không tiếp được ngài, tôi đi trang điểm lại một chút” Mạch Nhiên mỉm cười, khẽ đưa tay lên gạt cái bàn tay lợn của hắn ra, nghiêng người rời đi, thuận tay rút từ trong túi áo hắn ra cái điện thoại di động.

“A lô, bà Hoàng đó phải không?” Mạch Nhiên đứng trên ban công, ngon ngọt nói qua điện thoại.

Quả nhiên, đầu dây bên kia Hoàng phu nhân nổi giận đùng đùng: “Cô là ai? Sao lại trả lời điện thoại của chồng tôi? Chồng tôi đâu…”

Mạch Nhiên giả bộ bối rối nói: “Bà Hoàng à, ông chủ Hoàng đang ở khách sạn XX đó, có vẻ đã uống say quá rồi… Ông chủ Hoàng, đừng làm bậy mà!” Cô cố ý nói bằng cái giọng buồn nôn đến sởn da gà, sau đó nhanh chóng cúp máy, ném điện thoại từ ngoài ban công xuống.

Trong đêm đen, chiếc điện thoại vỏ kim loại vẽ ra một đường cung thật đẹp, không biết đã rơi vào xe của một kẻ không may mắn nào đó, tiếng va chạm đã vang lên, dưới lầu một mảnh hỗn độn.

Bạch Mạch Nhiên đắc ý với trò đùa quái đản của mình không nhìn được mà cười ha hả, thật không ngờ rằng trong bóng tối có ánh mắt đang nhìn cô chằm chằm, đến lúc phát hiện thì đã thấy một thân ảnh dựa vào lan can đang chậm rãi đi đến, dường như muốn đi về phía cô.

Mạch Nhiên hoảng sợ, nhưng dựa vào kinh nghiệm nhiều năm làm nghệ sĩ, phản xạ đầu tiên của cô là đưa tay che khuôn mặt mình, kế đến là thắt lưng, chuẩn bị một tư thế vô cùng là thô tục muốn nhanh chóng rời khỏi nơi này.

Nào ngờ trong lúc xoay người cô lại nghe “bịch” một tiếng.

Mạch Nhiên đụng vào vòi nước!

Mọi thứ quá đột ngột, kẻ nào đó đang đứng trong bóng tối kia cũng tựa hồ bị cô dọa chết, bất thần đứng im một chỗ, thừa dịp, cô cố quên đi cái trán đang đau nhức, phi một mạch xuống lầu.

Dưới lầu, Thẩm Lâm Kỳ cũng không vì Mạc Nhiên đột ngột biến mất mà tỏ ra lo lắng.

Trái lại, anh điềm nhiên đứng đó mặt mày rạng rỡ, hệt như một con hạc trắng đứng giữa một đàn gà, dù không cần nhìn cũng có thể cảm giác được trên người anh phát ra thứ khí chất không giống người thường.

Cao quý, nho nhã, vừa khước từ lại vừa cho phép, khiến cho người ta do dự.

Thời khắc ấy, Mạch Nhiên không thể không thừa nhận, anh chính là chỗ dựa vững chắc nhất của mình.

Chỉ tiếc, nam nhân bên người quá ưu tú lại luôn có nữ nhân vây quanh. Tỷ dụ như bây giờ, bên cạnh anh, Từ Lâm đích thị là một trong số đó.

Tuy rằng Mạch Nhiên không hề để tâm Thẩm công tử ấy đào hoa cỡ nào, thế nhưng cô hiện giờ tâm tình thật không tốt a, vậy nên cô quyết định đi đến đó chia rẽ đôi cẩu nam nữ này ra!

Mạch Nhiên cố nặn ra một nụ cười mực thước dịu dàng, sau đó cầm lấy một ly sâm banh đi đến đó.

Từ Lâm rõ ràng là đã thấy được Mạch Nhiên, vậy mà từ đầu tới cuối không hề rời khỏi Thẩm Lâm Kỳ. Hiện tại mà nói cái vị trí bạn gái Thẩm Lâm Kỳ là của Mạch Nhiên cơ mà!