Chương 1

Trước năm mười hai tuổi, Nhâm Nhiễm có một cuộc sống hoàn hảo, một niềm hạnh phúc trọn vẹn.

Cha cô – Nhâm Thế Yến là giảng viên trường Đại học Luật tại thành phố Z ở miền Nam. Còn mẹ làm việc tại Thư viện thành phố Z, cả gia đình cô sống ở một biệt thự ven ngoại ô cách thành phố Z không xa.

Biệt thự là di sản của cha Nhâm Thế Yến, vốn là một giáo sĩ truyền đạo. Khu vườn trong nhà không quá lớn, giữa vườn có cây long não mọc sum suê, nghe nói nó đã được sáu mươi tuổi. Vào những ngày hè nắng gắt, cành cây vươn ra đón lấy ánh nắng tạo bóng mát cho ngôi nhà, mái ngói đỏ gạch với hai tầng lầu tôn lên nét cổ kính, bức tường phía tây đầy các chú thằn lằn khục khựa không ngừng, nhưng cũng may có bọn chúng ngụy trang cho căn biệt thự lâu năm chưa được tu sửa.

Nhâm Nhiễm từ nhỏ đã quen với cuộc sống yên bình tại đây, càng yêu thương khoảng thời gian hạnh phúc mà cô trải trong căn nhà. Cha cô – một giáo sư ngành luật cùng mẹ cô – tính tình dịu dàng, cha mẹ dạy dỗ cô rất nghiêm khắc nhưng cũng chiều chuộng con hết mực.

Bạn thâm giao của cha – ông Kỳ Hán Minh có cậu con trai tên là Kỳ Gia Tuấn. Gia Tuấn và cô chơi với nhau từ nhỏ, xem nhau như hai anh em ruột. Vì thế mà cô không có cảm giác cô đơn như bao đứa trẻ là con một khác.

Cô luôn nghĩ, thế giới bé nhỏ của mình vô cùng hoàn mỹ.

Thế nhưng, bà Phương Phi – mẹ của Nhâm Nhiễm đã ngã bệnh vào năm cô mười hai tuổi. Lúc đó, cô vừa lên lớp bảy. Qua nhiều xét nghiệm của các chuyên gia quyền uy trong ngành, bà Phương Phi được kết luận là mắc bệnh ung thư tử cung. Từ đó, bà bắt đầu vật lộn với căn bệnh.

Nhâm Thế Yến luôn tận tâm chăm sóc vợ, nhưng công việc quá đỗi bận bịu, ngoài việc lên lớp còn phải hướng dẫn cho các tiến sĩ thực tập, phải viết đề tài nghiên cứu, lắm lúc còn phải đi công tác xa nhà tham gia các hội nghị.

Còn Nhâm Nhiễm, cô nhanh chóng quen việc tất bật chạy đôn đáo ba nơi – trường học, bệnh viện và nhà. Cô thường mang bài tập vào bệnh viện làm, cô học cách chăm sóc mẹ, đồng thời cũng chứng kiến cảnh mẹ dần dần tiều tụy do căn bệnh quái ác đó.

Bà Phương Phi đã làm phẫu thuật cắt bỏ khối u, tiến hành hóa xạ, cắn răn chịu đựng những cơn đau quăn quại, bất lực khi tóc rụng, ói mửa, chán ăn… nhưng tế bào ung thư vẫn tiếp tục phát triển, khuếch tán đến các bộ phận khác.

Quá trình trị liệu dai dẳng, bất kể đối với bệnh nhân hay người nhà cũng là một sự dày vò. Phương Phi chưa bao giờ ai oán, than phiền, cho đến ngày cuối cùng của cuộc đời, bà luôn rất bình tĩnh, ôn hòa. Bà cùng con ôn bài, tâm sự, khích lệ con học hành thật tốt. Đối với chồng, bà luôn cười tươi như hoa, sự can đảm của bà khiến cho mọi người đều khâm phục.

Mùa đông năm Nhâm Nhiễm mười sáu tuổi, bà đã qua đời trong bệnh viện.

Đó đúng vào những năm cuối của thập niên 90, người thì đua nhau đưa ra lời “tiên đoán”, tranh luận thế giới phải chăng đã đến ngày tận thế, người thì hoan hỉ đón chào kỉ niên mới, cho rằng thế giới sẽ bước sang một trang sử mới.

Nhâm Nhiễm, trước nỗi đau mất mẹ, đột nhiên trở thành cô gái trầm cảm, lạnh nhạt với mọi vật xung quanh.

Sau khi an táng vợ, Thế Yến lo cho cảm xúc của con nên quyết định thay đổi môi trường sống. Ông rời khỏi thành phố Z, xin vào làm giảng viên cho trường đại học Tài Chính tại thành phố H và tiến hành chuyển trường cho con gái. Nhâm Nhiễm trong nỗi đau mất mẹ cũng không phản đối gì.