Chương 1

Thẩm Thanh dời nhà từ phía đông sang phía tây thành phố cũng chỉ vì một nguyên nhân.

Phải mất một ngày trời để thu xếp ổn thỏa đồ đạc trong phòng và năm va li quần áo. Mười tiếng trước, Thẩm Thanh còn đứng trong căn phòng trống rỗng, đưa mắt ngắm nhìn lần cuối khoảng không gian nhỏ mà cô từng gắn bó suốt mười năm qua. Bây giờ, cô đứng trên ban công thoáng đãng của nơi ở mới, hít thở thật sâu bầu không khí xung quanh, trong lòng cảm thấy sảng khoái vô cùng.

Trời chập choạng tối, những cơn gió đầu hè nhè nhẹ thổi mang theo hơi nóng. Hai tay bám vào thành lan can, nhắm mắt lại, Thẩm Thanh cảm thấy dường như trong cơn gió cũng có hơi thở của Hứa Quân Văn.

Nhờ quyết tâm chuyển nhà mà cuối cùng cô cũng có thể chung sống trên một mảnh đất cùng anh. Nhìn tòa nhà màu trắng sữa ở phía xa xa, nơi Hứa Quân Văn sinh sống, đôi mắt cô mơ màng, gương mặt tràn đầy mãn nguyện.

“Thời đại nào rồi mà cô nương còn chơi trò thầm thương trộm nhớ thế?”

Đã nhiều lần Lâm Mị nói với Thẩm Thanh câu nói ấy nhưng cô đều không để tâm đến. Cô thích Hứa Quân Văn ngay từ khi còn học đại học. Nhưng cô lại không cho rằng, thích một người là phải bày tỏ cho họ biết.

Thầm thương trộm nhớ một ai đó dĩ nhiên có lúc vui, lúc buồn, nhưng âm thầm dõi theo tâm trạng của người mà mình vẫn luôn yêu mến lại là một việc tốt đẹp. Thẩm Thanh tự cho rằng mình thuộc kiểu thứ hai. Cô có thể không đòi hỏi đối phương phải đáp lại tình cảm, vậy mà một mực quyết tâm thay đổi cuộc sống của mình chỉ vì yêu Hứa Quân Văn.

Thẩm Thanh đứng trên ban công gần một tiếng đồng hồ, dành phần lớn thời gian để quan sát căn nhà màu trắng sữa cách đó hơn một trăm mét, đến nỗi cô cảm thấy mình giống như kẻ nhìn trộm chuyên nghiệp vậy.

Tám giờ kém năm phút, Thẩm Thanh cầm ví tiền xuống lầu. Không thể chỉ hít không khí mà sống được. Dù việc chuyển đến nơi ở mới làm cô vui mừng thế nào chăng nữa cũng không thể phớt lờ cái dạ dày đang sôi lên vì đói.

Thẩm Thanh đẩy cánh cửa kính nặng nề bước vào siêu thị, âm thanh “tinh tang” của chuông cửa điện tử vang lên. Cô thích âm thanh ngân vang như thế. Trong những siêu thị nhỏ gần nơi sống của cô trước kia không có chuông cửa, mà hàng hóa cũng không được sắp xếp ngăn nắp như ở đây. Khi được nhân viên lễ tân chào đón, cô nở nụ cười đáp lại. Thẩm Thanh tìm được một lý do nữa để hài lòng với quyết định chuyển nhà của mình. Nơi đây có người cô yêu thương, có môi trường tốt, chỉ còn thiếu mỗi công việc.

Vào giờ này, những siêu thị thế này thường ít khách. Ôm vài gói mì ăn liền, Thẩm Thanh nhanh chóng thanh toán. Lúc ra cửa, cô nhìn thấy một người lạ đứng đó từ lúc nào. Mái tóc đen, ngắn, bộ quần áo màu đen, lưng quay về phía cô và đang thầm thì to nhỏ với một cô nhân viên bán hàng. Thẩm Thanh thấy cô gái phảng phất nét cười, đôi mắt long lanh, vừa như hào hứng vừa như e thẹn.

Nhìn từ phía sau, người thanh niên đó có dáng người rất cao, thân hình tuyệt đẹp, quần áo vừa vặn mà chất liệu cũng là loại thượng hạng. Chỉ nhìn từ phía sau cũng thấy toát lên khí chất tuấn tú. Thẩm Thanh cúi đầu mỉm cười. Đang định bước ra thì nghe thấy tiếng gọi rất nhạy cảm đối với cô:

“… Anh Hứa!”

Thẩm Thanh bất giác dừng bước, quay đầu lại nhìn. Người bán hàng quay người bước về phía quầy hàng, vừa lúc cô nhìn thấy gương mặt của người thanh niên đó.