Chương 1

“- Không được đâu, cậu phải chơi với tớ…..

-Tại sao tớ phải chơi với cậu chứ…không thích

– không được, cậu phải chơi với tớ, nếu không thì tớ biết chơi cùng ai chứ.!!! Đi mà làm ơn đi mà…

– Không!!!!! Chơi với con gái phiền phức lắm, suốt ngày mè nheo..

– Tớ sẽ không mè nheo.

– …khóc nhè????

– tớ cũng sẽ không khóc.

– Thôi. Tóm lại tớ sẽ không chơi cùng con gái đâu….

Cậu bé đẹp trai trắng trẻo nói rồi quay người bước đi bỏ lại cô bé thắt bím hai bên đang ngồi bệt dưới đám cỏ với hai hàng nước mắt lưng tròng. Đột nhiên, cô bé đứng phắt dậy, rồi nhanh như cắt, tóm lấy cổ cậu bé cứng đầu đang đi đằng trước kia mà hét:

– Nếu cậu nhất quyết không chơi với tớ, sau này nhất định tớ sẽ lấy cậu…..

– Cái gì hả, không, tớ sẽ không lấy cậu đâu. Cậu…dữ như hổ ấy, ai mà thèm lấy cậu chứ.Cậu bé 5 tuổi nghe cô bé đáng yêu kia doạ hoảng hồn quay lại.

Thế rồi 2 đứa bé 5 tuổi ấy cứ đuổi nhau chạy khắp đám cỏ, qua hết bụi cây này đến bụi cây khác. Một đứa thì cứ lắc đầu ngoầy ngoậy. Đứa kia thì cứ đuổi theo sau đe doạ. Tiếng cười nói khúc khích của hai đứa trẻ hoà cùng ánh nắng chiều với những cơn gió nhẹ thoang thoảng bay cùng chúng lớn dần theo năm tháng…”

*****

– Vũ Huy, làm gì mà cậu đi nhanh thế hả? Đi chậm hơn đợi tớ có được không thế?????

– Trần Hà Linh, bao giờ cậu mới sửa được cái thói ngủ dậy muôn như thế này đây. Làm tớ cũng bị vạ lây theo. Còn gì là danh dự của tớ nữa chứ.

– Ui giời ơi, tớ biết cậu là học sinh gương mẫu. Là hội trưởng hội học sinh trong trường. Đáng nhẽ ra cậu phải sung sướng khi được sánh đôi cùng một tuyệt thế giai nhân như tớ chứ nhỉ. Trách nhiệm của hội học sinh không phải là giúp đỡ những học sinh hay vi phạm nề nếp như tớ hay sao. Hơn nữa, tớ còn là một mỹ nhân.

Lắc đầu thở dài ngao ngán với cái lý sự cùn của cô bạn. Huy chỉ biết lặng lẽ đi coi như không nghe, không để ý gì hết cả. Cậu biết, cậu sẽ không bao giờ có thể cãi lại một con bé “cùn” nhất quả đất như Linh. Phải, nói đúng hơn, Linh là một cái máy cãi. Mà cãi thì lại rất cùn. hơn nữa lại còn ghê gớm, đanh đá. Không những vậy Linh lại thường xuyên đi học muộn, vi phạm nội quy của nhà trường như trốn tiết để xuống canteen…ngủ….vân vân và vân vân….Nói chung, Linh là một đứa con gái “cá biệt”. Dù vậy, cũng không thể phủ nhận rằng nó rất xinh, xinh theo kiểu của một người con gái Á Đông với những nét đẹp trời phú. Đôi mắt đen, to tròn lúc nào cũng mở to trong sáng. Đôi môi nhỏ xinh hồng hồng lúc nào cũng tươi rói với nụ cười rạng rỡ đẹp như ánh ban mai. Mái tóc đen bồng bềnh được cắt tỉa gọn gàng kiểu cách đem đến cho gương mặt một nét đẹp tinh nghịch. Hơn nữa, làn da trắng hồng mịn màng không bắt nắng càng khiến cho cô thiếu nữ tuổi teen kia thêm nổi bật trước đám đông. Tóm lại, nó tự khen mình là tuyệt thế giai nhân quả cũng không ngoa chút nào.

Lê Vũ Huy, một học sinh với thành tích học tập đáng nể. Cậu học sinh 17 tuổi này đã ba lần đạt giải nhất thành phố môn Tin học và chế tạo phần mềm vi tính. Cậu là niềm vinh dự của cả trường và là ước mơ theo đuổi của biết bao cô gái. Không những có bảng thành tích cao ngất trời.Huy còn là một Hot boy với chiều cao khá là …”khiêm tốn” :1m80. Là thành viên tích cực nhất trong CLB bóng rổ của trường. Làn da trắng trẻo pha chút rám nắng, ánh mắt hút hồn người không biết đã làm xiêu vẹo không biết bao nhiêu cô gái. Nụ cười toả nắng lúc nào cũng túc trực sẵn trên môi đem đến cho người ta cảm giác ấm áp đến lạ. Hiện tại, cậu đang là Hội trưởng hội học sinh của trường. Lọt vào tầm ngắm của giới cô nương không chỉ trong trường mà còn của các ngôi trường danh tiếng khác trong toàn thành phố.

*******

Chiều, nắng toả một màu dìu dịu trên khắp nẻo đường, trên mọi ngóc ngách của thành phố Hà Nội của một chiều đầu thu. Bầu trời xanh trong mang đến cho lòng người một cảm giác xốn xang đến lạ kỳ. Từng làn gió mỏng manh, tinh nghịch luồn qua mái tóc màu hạt dẻ dài của một cô gái tưởng như “búp bê Baby” “sống” đang tung tăng bay nhảy. Ở cô toát ra một vẻ đẹp lạ kỳ: Dịu dàng, tinh nghịch nhưng cũng đầy nữ tính. Đôi mắt hút hồn người ấy cứ nheo lại đùa nghịch với gió và nắng, cô thiếu nữ ấy cứ hồn nhiên bay lượn cùng gió không quên để lại trên môi nụ cười ấm như ánh mặt trời buổi ban mai. Cô đâu hay biết rằng có biết bao ánh mắt ngưỡng mộ lẫn ganh tỵ đang dõi theo từng bước chân của cô. Bước chân nhẹ nhàng, thoăn thoắt ấy dường như đang khiến tim ai kia xao xuyến…

– Này, sao cậu không nói lời nào thế hả Huy, cậu đâu phải là người ít nói chứ hả?…hay …cậu không biết nói gì trước vẻ đẹp của tớ…hè..hè…khai mau, có phải cậu thích tớ rồi không????

Dường như bị bắn trúng tim đen, Huy bất giác đỏ mặt. Vội vàng quay đi chỗ khác.

– Cậu thôi nằm mơ giữa ban ngày đi cho tớ nhờ. Tớ chỉ không biết làm thế nào để cậu có thể thay đổi, trở thành một học sinh gương mẫu như tớ thôi…

– Chỉ thế thôi hả? Nó nheo mắt hỏi lại, trông đáng yêu cực kỳ.

– Chỉ thế thôi…

– Vậy tại sao mặt cậu lại đỏ như cà chua thế kia hả?

– …

– Thôi, bỏ đi. Tớ cũng chả muốn hỏi nhiều làm gì để rồi lại mang tiếng lắm chuyện. Nói cho cậu hay, cậu sẽ không bao giờ thay đổi được tớ đâu. Cái bản chất ngang ngược ấy nó đã ăn sâu vào con người tớ rồi, từ hồi bé xíu cơ. Cậu cũng biết rồi đấy. Vậy nên, cậu cũng đừng vô ích làm gì, nhớ chưa hả?

– …hừm….không biết bao giờ tớ mới gặp anh chàng trong mộng của tớ nhỉ? Mà này , tớ không thích cậu đâu nên đừng có tưởng bở nhá….

Nói rồi, nó quay lại đánh một cái thật đau vào đầu thằng bạn, lè lưỡi, trêu ngươi rồi…chạy. Và rồi, lại như cũ chúng nó đuổi nhau, hò hét khắp đường. Tiếng cười giòn tan, vô tư lự của hai đứa rộn vang không khỏi tránh được ánh mắt tò mò của người đi đường “ Phải chăng đây là học sinh cấp 3”…

Linh 17 tuổi rồi, Huy cũng vậy. Nó vẫn còn hồn nhiên vô tư lắm lắm, đâu biết cảm giác thinh thích một người nghĩa là thế nào, càng không hiểu mùi vị của tình yêu như trong mấy bộ phim Hàn Quốc nó từng xem. Nó là con gái, hơn nữa lại xinh đẹp mĩ miều. Trong mắt mọi người, nó là một cô thiếu nữ 17 tuổi nhưng thực ra tâm hồn của nó vẫn rất trẻ con, điển hình là cái thói bướng bỉnh không tài nào sửa đổi được của nó.Nó chưa thích ai, càng chưa yêu ai.Nó chỉ biết sống hết mình với những gì nó đang có. Luôn luôn vui vẻ có lẽ vì vậy mà nụ cười vẫn luôn túc trực trên môi. Nó cũng đâu hay biết rằng cậu bạn “ thân thật là thân” của nó đã biết rung động, đã biết được cảm giác yêu mến một người con gái. Mà người ấy chắc tất cả chúng ta đều đã đoán ra, duy chỉ có người-mà-ai-cũng-biết-là-ai-đấy là không hay biết gì mà thôi. Và câu nói không hề cố ý của “người ấy” đã vô tình khiến tim ai nhói đau….

“ Sinh nhật Hà Linh tròn 10 tuổi:

– Ôi, đây là quà sinh nhật cậu tặng tớ à, đẹp thế?

Cô bé cắt kiểu tóc Marucô rất đẽ thương đang ngây ngô thích thú hỏi cậu bạn. Trên tay cầm một hộp quà nhỏ được thắt nơ màu hồng, bên trong là một ngôi sao màu vàng ánh kim đang sáng lấp lánh.

– Ừ, của tớ đấy. Thế nào , cậu thích không?

– Ui…Tớ thích lắm. Ngôi sao này dùng để ước à?

Cậu bé đẹp trai vui vẻ gật đầu.

– Ngôi sao to như thế này, cậu có thể ước bao nhiêu cũng được mà.

– Thích thế. Vậy…tớ ước đây. Mà này, cấm cậu nghe lén nhá..!! Không thì….cậu biết rồi đấy.

Nói rồi, nó đưa nắm đấm ra đe doạ, giọng rất chi là du côn.

– Biết rồi mà, tớ không nghe lén đâu.

5 phút sau:

– Này, cậu ước cái gì đấy? Nói cho tớ nghe được không?

Cậu bé tò mò hỏi lại.

– Không nói. Nó bướng bỉnh.

– Nói đi mà. Cậu bé vẫn tiếp tục nài nỉ.

– Không. Nó nói cụt lủn, giọng rất chi là kiên quyết.

– Vậy…thì thôi. Cậu bé đẹp trai nói, mặt buồn thiu. Làm nó không khỏi buồn cười.

– Thôi được, nể tình chúng ta bạn bè lâu năm, tớ sẽ nói với cậu. Nhưng nếu cậu cười tớ, câu sẽ chết với tớ.

– Được.. được…Cậu nói đi. Tớ sẽ không cười đâu.

Nó quay lưng về phía cậu bạn. Ra vẻ rất đăm chiêu:

– Tớ ước…sau này tớ sẽ gặp được một hoàng tử thật đẹp trai, học cực giỏi, anh ấy phải thật oai phong, bệ vệ. Luôn luôn yêu thương tớ và che chở tớ suốt đời…..

Nó thao thao bất tuyệt kể về điều ước củ nó cho cậu bạn chí cốt nghe. Gương mặt ra chiều hạnh phúc lắm. Có ai nói cho nó biêt nó đang là cô bé vừa tròn 10 tuổi không?….

– Vậy…nếu tớ cũng được như thế…

Cậu bé ngập ngừng:

– Ý…tớ là..nếu….

– A…cậu nhìn kìa…sao băng đấy… Đẹp quá. Tớ ước thêm đây.

Nó sung sướng hò reo thích thú với ngôi sao băng vừa bay qua rồi chắp hai tay vào chăm chú ước lắm. Nó đâu hay biết rằng cậu bạn ngồi kế bên đang cố gắng nặn ra từng lời. Xong xuôi, nó quay sang cốc vào đầu cậu bạn.

– Này, lúc nãy cậu nói cái gì vậy, nói lại đi. Cậu nói nhỏ xíu à, tớ chả nghe thấy gì hết.

– Thôi, không nói nữa, tớ quên rồi.

– Thật sao? Nó nghi ngờ hỏi lại.

– Thật mà…

– Thật ???

– Ừ, mà sao cậu phiền phức thế? Cậu bé nổi cáu.

– Á… à…cậu vừa nói ai phiền phức hả? Tớ phải xử lý cậu mới được…

– Thôi…thôi…mà. Tớ … đùa đấy… đùa mà… đừng..chọc lét…tớ nữa…hi..hi…ha…ha……”

Vũ Huy bồi hồi nhớ lại . Đôi môi khẽ cười. Phải chăng những nỗ lực từ bấy lâu nay của cậu đều có mục đích….Vì ai kia…