Chương 1

*Đài Loan 17 năm sau:

Chúng ta thăm nơi nào trước đây, có nhiều thay đổi quá ta. Hay là mình đến Paradise School xem sao…… Chắc là tụi nó đã đến trường rồi đấy! Xe buýt hai tầng này, ai muốn lên thì lên nhanh kẻo hết ghế nha! Let’s go!

Woa! Paradise School được tu sửa lại rồi nè, đẹp quá chừng luôn. Dọc hai bên lối vào trường được trồng cây xanh nên mát mẻ quá! Ý, ông cụ đang chống gậy ngồi trên băng đá nhìn quen quen nhỉ? Đúng rồi! Là thầy hiệu trưởng. Nhưng mà thầy đã thay đổi hơi nhiều sau 17 năm mọi người nhỉ? Thầy đã có tuổi, tóc thầy bạc hết rồi nhưng trông thầy vẫn còn minh mẫn lắm! Sao trông thầy lại u sầu thế kia?

Chúng ta tiến vào tham quan lớp học nào! Oa có thang máy này! Hệ thống cửa ra vào tự động nữa! Nhìn hiện đại quá đi! Đúng là trường đẳng cấp của tập đoàn Hắc Long có khác ha……… Nhiều lớp quá biết tụi nó học lớp nào đây.. Hình như nge đồn là tụi nó học lớp 11A đấy! Đến đó xem có gì đặc biệt hong nào!

Đến rồi này! Trông lớp học này sạch sẽ quá nhỉ? Sàn nhà có thể soi gương được luôn đấy! Hình như là tiết Văn thì phải, hèn gì học sinh lấy tăm tre chơi trò chống mắt lên kìa! Một số là học sinh gương mẫu nên học rất chăm, số còn lại thì liêu xiêu ngáp lên ngáp xuống nhưng vẫn giữ vững tư thế chăm chú lắng nghe. Đúng là lớp chuyên có khác! Khoan khoan đã! Phía cuối lớp có ba đứa đang rất bận rộn kìa mọi người!

Trong khi cả lớp đang tập trung nghe tụng….nhầm nghe giảng thì tụi nó mỗi người một kiểu. Nó đang say giấc nồng, ngủ chảy cả nước dãi. Bên trái là cô bạn Roy đang đeo headphone vặn volume hết cỡ, hai tay thì di chuyển liên tục trên màn hình điện thoại. À thì ra là đua xe í mờ. Còn bên phải là Hani Baby đang thích thú soi gương. Tay trái cô nhóc cầm lược, tay phải thì cầm cây son số lượng có hạn. Cô cứ ngắm mình trong gương mãi không thấy chán, lâu lâu còn lẩm nhẩm tự khen mình đẹp.

– Ê Halee ! Dậy đi! “Chuyên gia gây mê” đang nhìn cậu kìa! – Hani khều khều vai nó nói khẽ.

Nó đang mớ ngủ, giơ tay lên huơ huơ loạn xạ:

– Kệ…mợ….ổng….Khò…z….zz.zz!

“Bặt”

“Véo”

“Bốp”

Chắc các bạn đang thắc mắc không biết đó là tiếng động gì đúng không? “Bặt” là tiếng hộp phấn được cầm lên. “Véo” là tiếng hộp phấn đang chuyển động 50kilô gió/giờ trong không trung và quỹ đạo là đường thẳng đang hướng về phía cuối lớp. “Bốp” là tiếng hộp phấn hạ cánh một cách hết sức nhẹ nhàng lên đầu đối tượng. Nó bị phá giấc ngủ nên đứng dậy quát làm cả lớp xém té ghế hội đồng:

– MẸ KIẾP THẰNG NÀO CON NÀO DÁM CHỌI BÀ THẾ HẢ????

Cả lớp xanh mặt mày vì “khủng long bạo chúa” đã bị đánh thức. Nào mọi người cùng niệm phật thôi!

– Là tôi đây!

Một giọng nói hơi bị điềm tĩnh vang lên. Khi đã nhận thức được mình đang đối thoại với một nhân vật tầm cỡ trong giới giang hồ, bỗng mặt nó hóa thiên thần:

– Dạ! Thì ra là thầy ạ! Hihi….. Thế mà em tưởng thằng nào con nào hết thương bố nó rồi chớ! Hihi….hiihi

Mặt ông thầy bắt đầu nổi gân máu vì tức giận, nhưng do đang đứng trước mặt học trò nên ông cố gắng kiềm chế:

– Trong giờ học ai cho em ngủ? – thầy cố gắng nói bằng giọng dịu dàng hết sức có thể.

Mắt nó long lanh:

– Dạ thầy thông cảm cho em! Em cũng hong muốn như vậy đâu! Hức…hức…híc.. – nó khóc rấm rứt làm ông thầy chạnh lòng.

– Em nói tiếp đi.

– Dạ thầy biết không? Hôm qua em nghe nhỏ bạn nói Conan ra đĩa mới….híc….híc….Thế là em chạy đi mua ngay…hức…hức….Đêm qua thằng Conan nó cứ điều tra wài mà hong chịu phá án…hức…Làm em xem đến 1h sáng luôn…Chuyện nó lâm li bi đát vậy đó thầy!…hức.

Nó kéo váy nhầm kéo áo của Hani lên mà chùi nước mắt nước mũi tèm lem. Ông thầy quá nhập tâm nên gỡ kính ra mà thương xót cho nó. Cả lớp bắt đầu bụm miệng run bần bật vì ông thầy đã bị lọt vào bẫy khổ nhục kế của Halee sư tỉ.

– Tội nghiệp em quá! ỦA? Mà em vừa nói…nói…Em…em…đúng là….- giọng của ông thầy thay đổi đột ngột vì biết mình vừa bị hố nặng.

– Em sao thầy? Em đẹp quá phải hong? Hihi…. – nó cười toe toét.

– EM THẬT LÀ QUÁ QUẮT! RA CỬA QUỲ GỐI CHO TÔI! – ông thầy hét lên.

– Ấy ấy thầy đừng nóng! Mặt thầy bình thường đã giống Tôn Ngộ Không rồi giận lên nữa nó thành Tề Thiên Đại Thánh mất! Em đi liền nè thầy! – nó cười ngây ngô trêu ông thầy.

Cả lớp cười ầm lên làm ông thầy quê thấu trời. Nó thì quỳ trước cửa cười như con điên, ông thầy quê quá nên giận cá chém thớt. Ông chỉ vào Hani:

– Em kia! Trông giờ học mà trây trây trét trét gì đó! Ra ngoài!

Hani đi ra mặt rưng rưng, hai tay vẫn một bên lượt một bên gương:

– Em có làm gì đâu chứ? Hic…hic…

– Haha…Bị phạt chung kìa! – nó cười ngả nghiêng chọc quê Hani, nhìn nó chẳng khác nào mấy đứa trốn viện.

Hani hậm hực quỳ gối xuống bên cạnh nó, thiệt tình nhìn nó cười mà muốn tát cho nó một phát hết sức. Ông cũng không bỏ qua cho Roy:

– Còn em kia nữa! Trong giờ học mà chơi game hả? Lại còn gác chân lên bàn nữa! Ra ngoài luôn!

Roy điềm tĩnh cất điện thoại vào túi đứng lên, bỗng cô chỉ về phía cửa mà hét lên:

– ẤY NGƯỜI CỦA SỞ THÚ ĐẾN KÌA!!

– Đâu? Đâu? – ông thầy hoảng hồn nhìn ra cửa.

– HAHAHAHAHAHHHHHHAAAAA……… – Cả lớp cười lên và ông đã biết mình bị gạt.

– Ủa bộ thầy sợ bị người của sở thú bắt lắm à? – Roy vừa hỏi vừa đi ra cửa vừa hồn nhiên hỏi thầy.

– Haha…tức cười quá!…..hahaha… – cả lớp cười sống chết.

Haizzz…..Tội nghiệp thầy quá! Hồi sáng đi dạy quên sứt kem choosng nhục mất rồi. Ông quơ vội cái cặp chạy cái vèo ra cửa không quên quăng lại một câu:

– Lu…bakachi!!!!!

Nó cười ngất ngây như một con điên còn cả lớp thì vỗ tay rần rần nháo nhào lên tán thưởng thành tích của tụi nó. Thực ra lớp này học khá giỏi chỉ là trá hình thôi còn thực ra toàn là cô hồn cát đản hông à!

– Được nghỉ tiết Văn rồi! Sướng dã man con ngan! – Hani cầm gương cười tươi.

– Ờ mà phải công nhận nha! Ôrng luyện “tẩy não chân kinh” hay sao á! Mỗi lần học xong tiết Văn tên ba má tui cũng quên mất tiêu! – một cậu bạn nhí nhố lên tiếng.

Cả lớp đóng cửa lại và bắt đầu om sòm lên. Nhóm thì mở sòng bạc (oh my god), nhóm thì mở nhạc sàn lên lắc như điên. Cũng may đây là tường cách âm, không thì lên bàn thờ cả lũ. Nó leo lên bàn ngồi trông hơi bị khí thế:

– Tiết sao là tiết gì? – nó đong đưa hai chân điệu bộ thanh thản mà hỏi Hani.

– Hình như là tiết Toán! – cô vừa nói vừa lấy tay chỉnh chỉnh lại tóc.

– Cái bà xấu xí làm chuyện để ý đó hả? Hôm nay bà ta sẽ biết tay tớ!

Nó tiến đến bàn của Jin (cậu bạn nhí nhố ban nãy).

– Ê cậu làm xong chưa?

– Tưởng gì chứ xong lâu rồi nè! – Jin vừa nói vừa mở cặp lấy chiến lợi phẩm.

Nó nhận lấy ngắm nghía, xem xét rồi hỏi:

– Nguyên lí hoạt động như thế nào?

– À do tự chế nên tính sát thương không cao lắm, tầm chừng 0,03% thôi! Chủ yếu mang tính chất hù dọa và gây náo loạn! Đơn giản lắm! Chỉ cần kéo trúng ngòi sẽ thấy kết quả! Hehe…

– Thử luôn bây giờ không? – nó cười nham hiểm nhìn Jin.

– Ok.

Cả hai tiến đến phía cửa ra vào hí hí hoáy hoáy gì đó……

“15 phút sau:

– Xong rồi đúng không? – nó đứng dậy phủi hai tay.

– Ờ như thế là coi như hoàn tất! Ta về chỗ thôi, còn xem kịch hay nữa chứ! – Jin trở về chỗ ngồi.

Nó vừa vào chỗ thì Hani hỏi tới tấp:

– Ê cái đó là cái gì vậy? Bộ có trò mới hả? Có vui không? Cho mình tham gia nữa nha!

– Từ từ thôi, mặt dính đầy nước mưa rồi nè! – nó lấy tay xua xua.

– Chứ sao? Kể nghe coi!

– Nhìn đi rồi biết! – nó hướng mắt ra cửa.

Bên ngoài, cô giáo của chúng ta đang “hồn nhiên” xách cặp tiến thẳng về phía lớp 11A mà không biết mình sắp chạm mặt tử thần.

“Sao hôm nay lớp 11A nó yên ắng quá vậy ta? Lại còn đóng cửa nữa chứ! Nghi quá!”

Bà cô cảnh giác đứng trầm ngâm trước cửa hồi lâu. Bà leo lên ghế liếc và khe cửa bên trên.

“Không có xô nước, không có bột mì, không vật thể lạ.”

Bà cuối xuống nhìn vào khe cửa bên dưới (cô giáo mà y như FBI).

“Không có vỏ chuối, cũng không có chuột chết!”

Bà đứng thẳng lên chỉnh sửa quần áo cười rạng rỡ:

– Tốt! Trên dưới gì cũng an toàn! Vào thôi!

Bà đưa tay vặn nắm đấm cửa, thời gian như bị tua chậm gấp 5 lần. Bên trong 30 thành viên của lớp ngừng mọi hoạt động, ổn định chỗ ngồi hướng mắt ra cửa. Jin nuốt nước bọt cái ực, nó mím chặt môi. Nắm đấm cửa có chiều hướng chuyển động. Jin đếm ngược:

– 3

– 2

-1

– TẤT CẢ BỊT TAI LẠI! – Nó hét lên.

“Cạch”

“ĐÙNG…ĐÙNG..ĐÙNG….”

Hàng loạt tiếng nổ vang lên, âm thanh vang vọng cả lớp học. Khoảng 1 phút sau đó, tất cả mở mắt quan sát tình hình. Phía sau đám khói mịt trời là một sinh vật lạ đang ngồi bịt tai trong góc. Nó tròn xoe mắt. Người đó bỗng ngước lên.

– HAHAHA………HAHAHA..hAHAHAHAHA……..- Cả lớp cười như chưa từng được cười.

Cười cũng phải thôi! Nếu ở giữa thế kỉ 21, người tối cổ xuất hiện trước mặt bạn thì bạn có cười hay không? Vâng! Hai từ “te tua” là hai từ ngữ chính xác nhất để tả về cô giáo của chúng ta lúc này. Đầu tóc cô bới xới, mặt mày thì lấm lem, quần áo thì thôi khỏi nói các bạn tự hình dung. Cô đờ người:

– Trời ơi! Mất gần 2 tiếng đồng hồ để make up vậy mà……- bà quay sang trừng mắt với tụi nó – Các em thật quá đáng, tôi sẽ………..đi méc hiệu trưởng cho coi….huhuhu… – bà chạy vụt đi chỉ để lại làn khói tàn dư của pháo ở trên người.

Cả lớp cười đến đau cả bụng, cười chảy cả nước mắt. Nó và Jin đập tay nhau:

– Cậu giỏi lắm! Kết quả quá mỹ mãn! Haha….

– Chuyện nhỏ! Haha tức cười quá! – Jin ôm cả bụng.

*Jin: học sinh giỏi hóa nhưng cũng có máu điên trong người, khá là quậy phá. Hay chế tạo ra mấy thứ công cụ phục vụ công cuộc quậy phá của tụi nó.

Buổi học trôi qua êm xuôi (êm quá) nên tụi nó được về sớm. Bọn nó thong thả tản bộ trên sân trường. Nó là người đi chính giữa tóc dài đến tận thắt lưng màu nâu đỏ để mái ngố. Hani đi bên trái, mái tóc nâu dài ngang vai uốn thành nhiều lọn nhỏ trông rất giống công chúa. Người còn lại là Roy tóc đỏ dài, phần mái cột phồng lên trông rất cá tính. Cả ba mặc đồng phục theo kiểu riêng. Áo vest ngoài xoắn tay không thèm cài lấy một cái nút. Áo sơ mi bên trong thì bỏ cúc trên, cà vạt thì thắt lỏng lẻo cho có lệ thôi. Bên dưới là váy sọc caro ngắn ngang nửa đùi (ngắn quá). Mang bốt đen cao gót đến gối. Nói chung là cá tính vô đối và đó là bộ dạng thường ngày đến trường. Nó đi rất là chậm rãi và thong thả, đang ngon trớn thì tụi nó chạm mặt phe của Cherry. Nó bị cản đường nên đâm ra bực tức:

– Chó khôn chớ cản đường!

– Mầy nói chuyện với đàn chị thế đấy hả con kia! (Cherry không biết trường này là của nhà nó và điều đó nó cũng giữ bí mật luôn. Nó muốn quậy bằng thực lực ấy mà!)

– Không nói nhiều với những kẻ không biết điều! – nó lạnh giọng.

– Ai là người không biết điều vậy? Mầy à? Con nhỏ xấu xí! – nhỏ bạn của Cherry lên tiếng xỉ vả nó.

– Đừng xem tao là một cái gương mà tùy tiện soi cái mặt mầy vào đó! Ok? – nó cười cợt làm con nhỏ bạn của Cherry tức muốn hộc máu.

– Mầy…mầy… – nhỏ bạn Cherry định xông tớ thì Cherry ngăn lại.

– Kệ nó đi! Nó không xinh bằng mình nên chữa ngượng ấy mà! – Cherry cười đểu nhìn nó – Sao? Thấy tao nói đúng chứ?

– Phải! Tao không xinh…….nhưng tao đủ trình để dạy dỗ những đứa không biết xấu hổ như mầy đấy!

“Bốp”

Nó vung tay tát vào mặt Cherry làm cô té xuống đất, chảy cả máu miệng.

Hai đứa bạn của Cherry đứng ra xa, bạn tốt là đây. Roy và Hani nhếch mép. Nó ngồi xuống bên cạnh cười đểu nhìn Cherry:

– Sao? Tỉnh ra chưa?

– Mầy dám láo với tao à? – Cherry ôm má.

– Ừ thì tao láo nhưng tao biết điều, còn đỡ hơn mầy….cái thứ nói nhiều mà không biết nhục….hahaha….- nó cùng hai đứa bạn cười lớn.

Cherry nhìn nó như muốn ăn tươi nuốt sống, nó phủi phủi tay nhăn nhó mặt mày:

– Ui! Kem phấn gì mà cả tạ thế này! Bẩn hết cả tay!

Đợi tụi nó đi khuất, đám bạn của Cherry lúc này mới chạy lại đỡ lấy cô. Cô đưa tay quẹt máu mà lầm bầm:

– Con khốn! Mầy đợi đấy!

*Cherry: Học trên nó một lớp, nhan sắc là nhờ dao kéo mà có nhưng suốt ngày cứ chảnh chọe khoe khoang. Gia đình khá giả hay kiếm chuyện với tụi nó vì ganh tị. Hơi bị thủ đoạn à nha.

Tụi nó vừa đi vừa cười ha hả. Nó hỏi:

– Tối nay đi đâu chơi không?

– Đến bar của tụi mình nhá! – Hani nói.

– Ok. – nó đáp.

– Tối nay tớ có độ! Mấy cậu đi đi nha! – Roy vừa chơi game vừa nói.

– Đứa nào dám thách đấu với cậu vậy? – nó hỏi.

– Muốn biết thì đi theo tớ! – Roy cười bí ẩn.