Chương 1

Một buổi sáng đẹp trời, Wind đạp xe tà tà trên con đường quen thuộc, nó đảo mắt tìm một chỗ nào đó để ăn sáng. Bánh mì – hôm qua mới ăn rồi. Bún bò – hôm kia. Hủ tiếu – hôm kia kia. Bánh canh – hôm kia kia kia. Haizzzz…chẳng có món gì nó muốn ăn cả, ngán hết cả rồi! Thôi, thế thì hôm nay dẹp chuyện ăn sáng luôn, Wind bèn dắt xe đến công viên gần đó, ngồi xuống nghỉ ngơi, hóng mát.

Wind quăng đôi dép lào sang bên cạnh, đưa đôi chân trần trắng trẻo ra để gió làm mát. Nó mỉm cười mãn nguyện. Chỉ tại con Linh, mà hôm nay nó phải dậy sớm, chạy vòng vèo khắp nơi để tìm nhà. Cái con bé này đột nhiên không đến, sắp tới ngày thi nhảy rồi còn gì. Mà tại sao lại là nó – người phải đến nhà báo cho Linh biết là ngày mai không tập cơ chứ? À thì phải rồi, tụi kia đi chơi với mấy anh người yêu hết rồi. Một lũ lười biếng, mê trai bỏ bạn :(. Tụi mày ỷ có bồ rồi thì có quyền trêu ngươi đứa cô đơn như tao à? :((. Đồ tồi!

“È…è…”

Tin nhắn của ai thế không biết?

“Em à, mình quay lại với nhau đi, anh xin lỗi mà. Anh biết anh sai rồi. Anh nên tin em mới phải. Anh sai rồi, em quay về với anh đi!”

Wind quăng điện thoại cái rầm xuống đất (1202 mới thế, cái còn lại trong túi nó không dám quăng đâu :))). Cái thằng ********, bị con bé kia hắt hủi rồi mới nhớ đến nó. Xì, tưởng nó là đứa mềm yếu à, mơ đi nhé! Làm tổn thương nhau đã đời rồi giờ nói tiếng xin lỗi, giờ muốn quay lại, thế thì thôi cầm luôn con dao, đâm vào tim nó rồi bảo lỡ trúng đi. Hừ!

Wind bực mình, răng nghiến vào nhau ken két, thèm được cầm dép đập vào mặt cái kẻ phản bội kia. Nhưng, bề ngoài cứng rắn vậy thôi, chứ khoé mắt đã long lanh nước rồi. Wind vội đứng dậy, hít một hơi thật sâu, vả chát chát vào mặt, mặc kệ cho mọi người xung quanh nhìn nó với vẻ khó hiểu. Wind nhặt điện thoại, lê đôi dép lào rồi leo lên xe, đạp tà tà về nhà.

Cái ngày điên rồ!

***

Wind – tên thật là Lê Minh Tuyết, 16 tuổi, là học sinh bình thường nhưng không bình thường của trường Lam Kha. Wind không đẹp lộng lẫy nhưng được cái xinh duyên dáng, cơ mà chỉ là bề ngoài thôi. Nó là một yandere, bên ngoài trông mềm yếu chứ bên trong thì…chả đoán biết được đâu. Wind thất thường lắm, lúc này lúc khác, cơ bản thì trong con người nó tồn tại đủ loại tính cách, đến cả nó đôi lúc còn không hiểu nổi bản thân nữa là. Cả thèm chóng chán – nó luôn kiềm chế cái khoản “trời cho” này.

-Hôm qua hẹn trai sao rồi?

-Vui mày ơi, ảnh mới tặng tao chiếc nhẫn nè mày, đẹp không? – Vy, một trong những người bạn của nó, cũng là một trong những kẻ đã bỏ nó theo trai ngày hôm kia, cười rạng rỡ khoe chiếc nhẫn bạc trên tay. Cơ mà công nhận người yêu nó có mắt thẩm mĩ thiệt, chất liệu không tồi, kiểu dáng cũng bắt mắt – hình dấu vô cực cơ đấy, định yêu nhau đến đầu bạn răng long à!

-Mày hạnh phúc quá ha, hôm qua để tao một mình chạy chiếc xe cùi mía đó đi qua nhà con Linh. Xa bà cố luôn! – Wind bực dọc kể tội – Còn gặp chuyện làm tao nóng máu, hên là lúc đó không đứa nào đến gây sự, không là tao quánh cho bờm đầu. – “Cốp” – Ui da…!

-Mày càng lúc càng giang hồ nghe mậy, tao sởn tóc bỏ chùa mày bây giờ. – Vy cho nó một cái cốc đau điếng, mắng. – Riết rồi không coi ai ra gì hết, tao dặn sao?

– Không được quánh lộn, lôi kéo quánh lộn, gián tiếp quánh lộn, và đặc bết không vì bực mình mà muốn quánh lộn. Nói túm lại, không tham gia vào bất cứ chuyện gì có hai từ “quánh lộn” ở trỏng. – Wind nói như trả bài.

– Tốt! – Vy khen. Rồi nhỏ chóng cằm, nhìn chằm chằm vào Wind. – Mày nói có chuyện bực mình, theo tao nghĩ chắc là “hắn”. Phải không?

Wind đang quay quay cây bút chì trên tay, đột ngột dừng lại, khuôn mặt tếu lâm khi trả bài lúc nãy chuyển thành căng thẳng. Nó khẽ gật đầu.

-Đừng nói với tao là hắn lại đòi quay lại đó?

-… – Lại một cái gật đầu. Nó bực đến chẳng buồn nói.

-Thằng chết bầm. Mày đưa số nó đây, để tao nói chuyện. Hôm bữa tao làm căng vậy rồi còn không hiểu nữa hả, bộ não nó không tiếp nhận được thông tin sao? – Vy là cái đứa kì cục, nhỏ cũng dặn Wind không được nói nặng người hác, vậy mà nhỏ lại…Lần trước, thằng đó sốc đến nổi hồn còn chưa kịp hoàn lại nữa kìa. Giờ mà gặp lại Vy chắc thằng nhỏ chạy mất dép.

-Vô ích. Nó dùng số khuyến mãi không à.

-Sao mày không đổi số?

-Tao…hehe, lười. Á!

-Mày, mai đi đổi sim với tao. Sẵn chở tao đi lấy quần áo bên nhà cậu. – Vy cốc cho nó thêm một cái đau nhức óc.

-Tao không có xe!!!!

-Cái con A.B của mày đâu?

-Sửa rồiiiii. Bởi vậy hôm qua tao mới chạy cái cùi mía kia!!!! Á! Mày đừng quánh tao nữa!!!!

-Quánh cho mày chừa, không phải tại hôm đó nhiều chuyện tham gia quánh lộn với tụi kia, thì con xe ngon đâu có hư!!!! Mày…tao không dạy mày thì ai dạy màyyyyy!!!!!!

-…

Vậy đó, ngày thứ hai nào cũng là những trận cãi vã ồn ào của hai đứa. Trong đám bạn Wind chơi, có Vy là hiểu nó nhất. Cũng phải thôi, chơi với nhau từ hồi còn “trần trụi với thiên nhiên” cơ mà. Tên đầy đủ của nhỏ là Trần Nguyễn Hoàng Vy, bố mẹ làm ăn lớn, giàu sụ. Nhỏ được ông bố cấp cho một cái biệt thự gần biển, hè năm nào Wind cũng theo nhỏ đến đó chơi, có con bạn đại gia sướng thế đấy! Vy không đua đòi, ăn mặc lại giản dị, không mang IPhone, IPad như những đứa nhà giàu khác, nên nhìn sơ, ai cũng nghĩ Vy cũng là một đứa có gia cảnh bình thường. Đôi lúc, Wind thấy ghen tị lắm. Con bạn mình vừa đẹp vừa giàu, lại vừa tốt tính, chả bù với cái đứa hay nóng nảy, ngớ ngẩn như nó. Chẹp…cuộc đời quả thật quá bất công!

Tiếng trống báo hiệu giờ học đã hết, Wind lết cái thân tàn tạ ra chỗ gửi xe. Nó dắt cái xe đạp cùi mía mà lòng buồn rười rượi. Ôi, em A.B thân yêu! Phải chi hôm đó chị bớt hiều chuyện một tí thì…em đã không bị thương rồi…hiuhiu…

-Ủa, hôm nay sao cuộc đời đi xuống rồi em? – Cái thằng cha giữ xe mà Wind không mấy thiện cảm lên tiếng. Thằng cha này chuyên môn để ý, soi mói từng li từng tí chuyện của nó, đồ rỗi hơi. Nó hất mặt lên, không thèm trả lời.

-Trời, sao em kiêu quá vậy? Lần nào anh hỏi cũng không thèm trả lời.

Nó vẫn im lặng, tìm tờ 500 đồng để quăng vô mặt thằng cha đó. Xí, không phải ta đây nhát trai nhé, mà là ta không muốn trả lời thôi, tốn hơi.

Tìm được tờ 500 đồng rồi, nó mừng rỡ quăng vào rổ đựng tiền gần đó, rồi tự giựt luôn tờ giấy gửi xe gắn trên tay lái, quay lưng đi một nước. Đột nhiên, nó bị níu lại. Thật là, cái thằng giữ xe này, chán sống rồi sao? Khói đang bốc ngùn ngụt trên đầu, nấm đấm ngàn cân đã sẵn sàng nghe lệnh thì…

-Mày làm gì vậy thằng này…! – Giọng nói trầm ấm đó, chỉ có thể là…

-Anh Vĩ! – Nó mừng rỡ reo lên.

-Anh nói rồi, chú mày đừng có chọc gái nữa, lo mà làm việc đi! Riết rồi mấy em toàn ra ngoài kia gửi xe hết, mày muốn về nhà bán thân để sống không? – Vừa nói, anh Vĩ vừa kéo tay nó ra khỏi bàn tay xấu xí kia. Ái chà, tay anh rắn chắc quá đi!!!!! Mà anh ơi, thằng này bán thân sao được? Cho không cũng chả ai thèm mua đâu.

-Đâu có…em…! – Thằng gửi xe ấp a ấp úng, nhìn cái mặt xấu hổ đến tội. Đấy, ai biểu chọc gái làm gì. Héhé. Wind cười thầm trong bụng, nó đang khoái chí lắm. Người gì đâu, cứ thấy gái là mắt sáng rỡ. Cơ mà, cũng nên ra một đòn quyết định chứ nhỉ? Cứ để tên này lộng hành vầy hoài không được.

-E hèm, anh à, sẵn đây em cũng nói thẳng với anh luôn. Em là em không có thích cái kiểu người cứ tự tiện chạm vào người em nhé. Cái thứ hai, sao gặp ai anh cũng xáp xáp vào làm quen hết vậy, làm thế đâu có tốt. Anh làm em nhớ con Mimi nhà em, nó cũng hay xáp xáp vào người ta vậy lắm! Anh nên tập trung vào việc của mình đi, coi chừng lơ là, có ngày mất xe người ta như chơi đó!

Đơ rồi, đơ rồi kìa. Háhá. Ai biểu dám nắm tay bổn cô nương, tưởng muốn làm gì thì làm à? Mà nè, anh cũng hên đấy nhé, có anh Vĩ nên tui không động thủ, chứ nếu ảnh không xuất hiện, chắc anh húp cháo cả đời!!!!!

Ừm, quay lại với hiện trường sau khi tên giữ xe bị nó tạt gáo nước lạnh. Anh Vĩ thì khúc khích, còn nó thì mỉm cười rất tươi, tên giữ xe mặt đỏ gay, chuyển sang tím tái. Vừa tức vừa xấu hổ đó mà! Haha. Nó mãn nguyện dắt xe lướt qua hắn ta, không quên chào “Thôi, em về, anh giữ xe vui vẻ nhé!”.

-Tuyết! – Nó quay đầu lại khi nghe thấy tiếng gọi. Là anh Vĩ.

-A, anh! – Nó mỉm cười. Anh Vĩ thở hổn hển, đưa tay quệt mồ hôi trên trán. Người đẹp thì làm gì cũng đẹp, đúng thế không ta. Coi kìa, người đầy mồ hôi, khuôn mặt mệt mỏi, thở hồng hộc thế kia mà trông vẫn quyến rũ vô cùng. Í ì iiiii, bình tĩnh, bình tĩnh nào!

-Em làm gì mà vội thế, anh mới mắng nó vài câu nữa, quay lại đã không thấy em đâu.

-Em định về nhà. Sẵn ghé qua shop mua vài thứ. Hìhì.

-Ừm. À này, ừm, em không sao chứ? – Câu hỏi dịu dàng làm nó ngạc nhiên.

-Sao là sao hả anh?

-Thì thằng Lỳ đó! (tên giữ xe ấy)

-À, không, ảnh không làm gì được em đâu, hehe. Em đâu có dễ bị ăn hiếp đâu, em là chưa quánh ảnh là may rồi…- Chết, lỡ miệng, anh Vĩ ghét con gái quánh nhau lắm mà. Biết nó hay quánh lộn thì thể nào cũng lại lo lắng cho coi. Chữa ngay chữa ngay. Ôi cái mồm hại cái thân!!! – À không, em…em đâu có biết quánh nhau, nhưng cũng không dễ ăn hiếp…nhưng mà nói vậy không có nghĩa là em biết quánh nhau nha…Ý em là…

Vĩ không nói gì, chỉ nhìn nó cười, rồi khẽ xoa đầu nó. Hmm, đôi bàn tay ấm áp, hihi.

-Thôi, em về đi, về cẩn thận nhé! Anh vào trường làm nốt việc. – Nói rồi, anh Vĩ chạy đi, còn nó đứng đó, nhìn cái dáng cao to ấy, khẽ mỉm cười.

Anh Vĩ là đàn anh của Wind. Nó và anh quen nhau vào hôm Trại khối 10 (chủ yếu là các đàn anh, đàn chị giao lưu và giới thiệu về trường cho mấy em khối 10 ấy mà). Từ lần đầu gặp, nó đã có ấn tượng tốt về anh rồi. Vĩ tốt tính, giỏi giang, lại rất là điển trai, như nó nhận xét thì…rất là chuẩn men. Hehe. Nó và anh thân từ lúc nào nó không biết nhưng hễ nó gặp rắc rối là anh lại sẵn sàng giúp đỡ. Anh hay quan tâm nó lắm, Wind xem anh như một người anh vậy. Nhiều lúc, Vĩ cứ làm nó phải ngơ ra vì nụ cười dễ thương của anh, lúc ấy chỉ muốn ôm chầm anh thôi. Thì ai bảo anh đẹp trai thế, mà nó thì thích nhất những gì đẹp đẽ, không thể trách nó háo sắc được >”

Trời dìu dịu, Wind thích thú leo lên xe. Chợt nhận cái mình đang ngồi lên là chiếc xe đạp cũ xì, nó buồn buồn, đạp xe chầm chậm.

***

-Tuyếtttttttttttttttttttttttttttttttttt! – Trời ơi, cái giọng đứa nào mà kéo dài khủng khiếp thế này? Lại còn to ơi là to, muốn đâm thủng cái màng nhĩ của người ta luôn à. Nó bực mình, lấy cái gối bịt tai lại, vậy mà vẫn nghe cái âm thanh chói tai đó. Wind bực mình, nhưng mắt vẫn không mở ra, nhăn mặt hét lại,

-Đồ điênnnnnnnnnnnnn!!!!! Trưa trời trưa trực để người ta ngủ, la hêét cái giề!!!!!

-…

Tiếng la đột nhiên im bặt, Wind đắc ý cho rằng mình đã thắng, tiếp tục say giấc nồng. Nó đâu biết cái tiếng la đó đang chuyển thành tiếng bước chân đầy uy lực đang tiến về phía phòng nó. Cánh cửa bị bật tung một cách mạnh bạo, màn cửa bị kéo muốn rách cả ra. Ánh sáng chói chang từ phía cửa sổ hắt lên mặt Wind làm nó khó chịu, vất vả lắm mới hé được con mắt ra nhìn.

-Ơ, có phải là Chúa đấy không? – Nó vừa dụi mắt vừa hỏi người đang đứng kế bên cửa sổ, với cái đầu đang tỏa ra ánh sáng chói lọi. Rồi nó quỳ xuống, chắp hai tay lại, hỏi – Người gọi con có gì không ạ?

Một cái cốc giáng xuống cái đầu to chứa cái óc tí xíu của nó, đau điếng. Nó nhăn mặt, ngạc nhiên hỏi.

-Sao Người lại đánh con?

-Cái con bé này, Chúa nào, tao mà mày còn không nhận ra nữa hả? Nhìn kĩ lại coi! – Người đó hằn học nói. Còn nó cũng thắc mắc sao cái giọng này quen quen, với cả, đây là giọng nữ mà, Chúa thì…

-Ớ, mẹ…yêu…! – Wind lập tức nhận ra cái người đang đứng trước mặt mình là ai, khi ánh sáng gay gắt đã dịu bớt. Nó cười hềhề – Mẹ…mẹ yêu, chào buổi sáng!

-Sáng này! – Lại một cái cốc nữa, chắc não nó teo héo luôn quá, hic. – Bây giờ là 5 giờ chiều rồi đó, mày có định đi học không hả?

-Ủa, gì 5 giờ, con mới ngủ có 30 phút mà. – Nó cãi.

-Mày ngủ từ hồi 12 giờ, bây giờ 5 giờ rồi, mà kêu là 30 phút. Mày là heo hả con? – Mẹ Wind vừa nói vừa nhặt cái gối ôm bị nó đá xuống đất. – Có đi học Anh văn không?

-Có! – Wind đáp, rồi cứ thế ngã vật ra giường. Nó chả muốn dậy chút nào, trời vừa nóng vừa khó chịu, học hành làm sao vào nổi :((. Thế mà, mẹ Wind cũng hay, lôi cái chân nó, kéo theo cả người nó xuống đất. Sàn nhà mát rười rượi. Wind thích quá nên nằm luôn. Đến khi mẹ lôi cây chổi đưa ra trước mặt nó, Wind mới cười khì khì, chạy vội vào phòng tắm.

Ngã tư…

-Hêy cô em, đi đâu thế? – Hai thằng trông có vẻ du côn, chạy Honda Civic chạy lên, dừng lại kế bên Wind.

-Đi đâu thì có liên quan gì mấy người không? – Nó trả lời. Cái bọn này mặt mũi nhìn như mọi rỡ ý, cái kiểu tóc gì thế kia, màu mè. Khiếp thật. Còn quần áo, lủng lỗ này lỗ kia, như ăn mày ý. Ta khinh. Háhá.

-Ô, xinh nên kiêu à! Anh thích em rồi đó, đi bar với tụi anh không? – Thằng ngồi phía sau đưa cái khuôn mặt khả ố với mái tóc vàng chóe ra nói với Wind. Bây giờ nó còn thấy cả khoen mũi cơ, cả đời nó ghết nhất là bọn đeo khoen mũi ý. Grrrr…nóng máu quá rồiiiii! Nhưng mà, chợt nhớ “bài học” của con Vy, nên nó đành kiềm chế, rồ ga chạy vụt đi ngay sau khi vừa chuyển sang đèn đỏ. Thiệt tình, dạo này nó cứ gặp mấy thằng điên điên hoài…!

Còn 5 phút nữa là tới giờ rồi. Wind cố chạy thật nhanh, nhưng vẫn đảm bảo an toàn.

-Wind!!!!

Ủa, sao dạo này hay gặp người quen trên đường quá ta? Wind ngó lại, mặt nó tối sầm khi thấy mặt người vừa gọi tên nó. Wind định chạy đi luôn nhưng cái kẻ kia cứ hét tên nó um sùm, làm người đi đường cứ tò mò, dồn ánh mắt tìm cái đứa tên “Wind”. Nó bèn lái xe đến công viên gần đó, trong đầu nghĩ “Thôi rồi, hôm nay đành nghỉ một buồi vậy.”

Người kêu tên nó um sùm lúc nãy chính là Khang. Khang chính là người đã nhắn tin đòi quay lại. Wind mệt mỏi, ngồi xuống, chán nản nhìn cái khuôn mặt đang “vui như thấy vàng” kia, chắc là mừng vì không có con Vy ở đây. Nó thở dài, hỏi.

-Anh muốn gì?