Chương 1 – Đàn ông trăng hoa, cút

Trên chiếc sô pha mà Tô Nhạc thích nhất có hai người, người đàn ông ôm người phụ nữ vào lòng, hôn nhau đến trời đất quay cuồng, trăng sao mù mịt.

Tô Nhạc đứng ở cửa, không biết mình nên biểu cảm thế nào, tức giận hay đau thương, hay là cả hai.

Năm đầu tiên Tô Nhạc vào đại học, mẹ cô đã nói với cô một câu, phụ nữ tìm chồng, nhất định đừng tìm một người quá đẹp trai lại có tiền, đàn ông quá chói mắt như vậy không dễ nắm chặt trong tay.

Đáng tiếc, bà Tô nói câu này xong lại đạp đổ Vạn Lý Trường Thành trước mặt, vỗ bàn nói, “bà đây thèm vào”. Người nói không quá nghiêm túc, người nghe lại càng vô tâm. Hiện giờ nhớ lại, Tô Nhạc không thể không thừa nhận lời vàng ý ngọc của thái hậu nhà họ Tô, đàn ông diện mạo tốt, gia thế tốt thật sự không ra gì.

Tô Nhạc luôn nghĩ, đời người có ba thứ máu chó nhất, thứ nhất là đề tên bảng vàng, sau đó lại phát hiện đó không phải tên mình; thứ hai là đêm tân hôn, cô dâu cũng không phải mình; thứ ba là gặp bạn cũ nơi đất khách, đáng tiếc quan hệ của bạn cũ này với mình không tốt.

Tô Nhạc có một người yêu đẹp trai, gia thế lại tốt. Sau khi tốt nghiệp đại học, Tô Nhạc ở lại thành phố B tìm việc làm, bạn trai cô tới công ty của gia đình làm việc. Sau đó, hai người mua một căn nhà, chuẩn bị ở đây an cư lạc nghiệp.

Đáng tiếc trong phòng lúc này có thêm một người phụ nữ, mà nơi người phụ nữ này đang ngồi lại là trên đùi chồng chưa cưới của cô.

Trong một buổi tối, đồ án của mình bị người ta cướp mất, chồng chưa cưới cũng bị người ta đánh cắp. Chẳng những vậy, người phụ nữ kia lại là đối thủ cạnh tranh của mình từ nhỏ đến lớn, Tô Nhạc nghĩ vận may thật sự trái ngược với cái tên của mình, các loại cốc chén đựng đầy máu chó cứ bày ra trước mắt.

“Tô Nhạc!”

Khi nhìn thấy Tô Nhạc xuất hiện ở cửa, sắc mặt Trang Vệ thay đổi, lập tức đẩy Lâm Kỳ ở trong lòng ra một cách rất tự nhiên, nhận lấy hành lý trong tay cô, “Hôm qua không phải em gọi điện nói ngày mai mới về sao, đi đường có mệt không?”

Tô Nhạc nhìn anh ta một cái, không nói gì, tầm mắt lại rơi vào Lâm Kỳ đang ở trên sô pha.

Lâm Kỳ hất cái cằm xinh đẹp, nở một nụ cười mềm mại, đáng yêu với Tô Nhạc, “Tô Nhạc, đã lâu không gặp.” Trong mắt Lâm Kỳ thật nhiều đắc ý.

Tô Nhạc cảm thấy đau đầu, cô không biết dây thần kinh một người phụ nữ phải thô thế nào mới có thể coi làm kẻ thứ ba là quang vinh. Cô cũng không biết da mặt một người đàn ông phải dày thế nào mới có thể giả vờ vô tội trong tình cảnh này.

“Cũng chưa lâu lắm, trước khi tốt nghiệp đại học, không phải chúng ta vẫn thường xuyên gặp mặt sao?” Tô Nhạc cũng cười cười, cầm cốc rót nước rồi chậm rãi uống, giống như không nhìn thấy vẻ mặt ngày càng bất an của Trang Vệ, “Đang làm ở đâu rồi?”

“Cô chưa biết sao?” Lâm Kỳ dùng những ngón tay trắng nõn che miệng, nhẹ nhàng cười, lộ ra vẻ vô cùng lẳng lơ: “Tôi đang làm ở công ty của Trang Vệ, hiện là trợ lý của anh ấy.”

Tô Nhạc nghe vậy cười cười, xoay người lấy ra hộp cà phê nguyên hạt từ trong hành lý, đưa vào trong tay Trang Vệ. “Đây là cà phê nguyên hạt anh thích nhất.”

Trang Vệ nhìn thấy nụ cười trên mặt Tô Nhạc, trong lòng dần dần bình tĩnh lại, cùng lắm cũng chỉ là chơi đùa với một người phụ nữ thôi, đàn ông ai chẳng thỉnh thoảng phong lưu một chút? Huống hồ nữ chủ nhân của gia đình này sẽ chỉ là Tô Nhạc, sự đảm bảo này hẳn đã đủ để Tô Nhạc thỏa mãn rồi.