Chương 1 – Gặp lại

“Diệp Mộc! Lô Căng không thích số 112, cô ấy nói muốn có cảm giác của nàng tiên cá, nhất định phải mặc bộ bó sát người màu xanh nên kiên quyết bắt stylist cắt cái váy đó đi.”

“Diệp Mộc! Tay ghi ta của Mộc Tử vẫn chưa tới.”

“Diệp Mộc! Nhân viên đạo cụ bảo chị qua bên đó, anh ấy nói có vấn đề đặc biệt cần chị đích thân giải quyết!”

“Diệp Mộc! Biên đạo nổi điên rồi! Chị mau qua đó xem sao đi!”

Diệp Mộc mặc áo sơ mi, quần bò, đứng trong vòng vây của các trợ lý và nhân viên, đưa tay vuốt mái tóc ngắn, lật qua lật lại bảng phân tiết mục, chân bước nhanh, thỉnh thoảng lại quay sang xác nhận với các trợ lý phần việc cần làm tiếp theo.

“Bảo đạo diễn xử lý phần biên đạo đi, ông ấy cứ tự do mà phát huy. Mộc Tử chuyển bài nhanh, không cần đệm ghi ta nữa. Nói với Lô Căng, hoặc là mặc bộ đó lên diễn, hoặc là không mặc gì, cô ấy tự chọn đi.” Xử lý một đống công việc và con người, Diệp Mộc đã quá quen với nhịp độ công việc hối hả này. “Tiểu Tình! Qua đây! Chạy cái gì hả?”

“Diệp Mộc… Xong rồi, xong rồi…” Trợ lý Tiểu Tình thở không ra hơi, gương mặt tươi như hoa nở. “Khoản tài trợ cho liveshow lần này của chúng ta… xong luôn rồi! Bên sản xuất bảo em báo ngay cho chị, anh ta nói… nhiều hơn so với mong muốn ban đầu của chúng ra những bốn mươi phần trăm!”

Diệp Mộc đang chăm chú nhìn tờ giấy trước mặt, nghe đến đó bỗng khựng lại, ngẩng lên: “Cái gì?”

“Thật đấy! Phòng Ngoại giao bên Lương Thị chủ động đến tìm chúng ta!” Tiểu Tình nói với vẻ vô cùng hào hứng, Lương Thị là doanh nghiệp hàng đầu trong thương giới của thành phố C. CEO Lương Phi Phàm nghe nói xuất thân từ dân giang hồ, năm tổng giám đốc dưới quyền đều là danh gia vọng tộc, là long là phượng, vì vậy, thực lực tài chính vô cùng hùng hậu, không thể tưởng tượng nổi.

Diệp Mộc hơi xao động, chợt có cảm giác bất an: “Người đến là ai?”

“Dung nhị thiếu gia!” Tiểu Tình nhắc đến cái tên đứng trong top ba chàng trai độc thân hoàng kim nhất thành phố, cười bẽn lẽn.

Quả nhiên là vậy!

Mặt Diệp Mộc không có biểu hiện gì, môi từ từ mím chặt.

Lúc này, từ bên studio truyền tới một tràng cười, tiếp đó, cửa phòng hóa trang bật mở, nhân viên sản xuất mặt mũi tươi rói ngó vào trong: “Diệp Mộc! Mau đến đây! Giới thiệu cho em một đại quý nhân! Dung nhị thiếu gia, giới thiệu với anh, đây là Diệp Mộc, quản lý của Lô Căng, một quản lý trẻ rất tài ba của công ty chúng tôi.”

Diệp Mộc đưa mắt nhìn qua bên đó, đúng lúc bắt gặp cặp mắt đào hoa, phong lưu vô hạn ấy.

Trước đây, biết bao đêm, đôi mắt kia đã từng trìu mến ngắm nhìn cô ngủ, mà lúc này, ngăn cách bởi bao nhiêu người. Diệp Mộc bình tĩnh kẹp mấy tờ tài liệu vào tay, điềm nhiên tiến về phía trước: “Chào anh!”

Vừa lúc ấy, Dung Nham từ ngoài bước vào. Cửa phòng hóa trang tạm thời hơi thấp, người anh lại cao, phải hơi cúi để bước vào, giọng nói của Diệp Mộc vừa dứt, anh ngẩng lên nhìn cô, khẽ cười, thần sắc không đổi.

Diệp Mộc định nói “đã lâu không gặp”, rồi chợt dừng lại.

Đạo diễn biết tin cũng ngay lập tức đi vào, nói với các nhân viên: “Mọi người tạm ngừng công việc! Hôm nay chúng ta nghỉ sớm!”, rồi quay lại kéo Diệp Mộc tới trước mắt Dung Nham và nhân viên sản xuất, vô cùng hỉ hả: “Đi nào! Chúng ta cùng đi ăn tối!”

Tối nay có buổi thiết đãi một số nhà tài trợ, bây giờ thêm cả Dung Nham, lại càng náo nhiệt. Diệp Mộc đứng bên ngoài gọi điện thoại rồi mới vào phòng, lúc này chỉ còn một chỗ trống bên cạnh Dung Nham.