Chương 1 – Hạnh hoa trang mưu cầu truyền nhân

là kẻ chỉ thích một cuộc sống bình lặng và điều này mọi người ở quanh y dần dà rồi cũng đã am hiểu. Đến nỗi, như hôm nay, ngay lúc này chẳng hạn, chẳng một ai bận tâm đến y. Mọi người cứ thản nhiên diễn luyện võ công, kẻ thì ôn luyện một chiêu kiếm chỉ mới hôm trước thôi đã được đích thân Trang chủ chỉ điểm, người thì tận tâm thi triển một bộ quyền pháp sao cho thật thuần thục, thật nhuần nhuyễn, cốt ý để sau này mỗi khi gặp sự biến, phải lâm địch thì do quyền pháp đã nhập tâm nên mỗi cái cất tay nhấc chân đều trở thành một chiêu thức vừa nhanh vừa chuẩn xác có thể chế ngự địch nhân.

Còn y, y vẫn cứ thảnh thơi nằm thả mình trên thảm cỏ xanh mượt, mắt thì cứ hết ngó mông lung lên trời cao xanh thẳm lại đảo tạt ngang tạt dọc nhìn chừng một đứa bé gái tuổi vừa chớm lên chín vẫn tung tăng nhặt cỏ hái hoa cách không xa lắm. Diễn võ trường là nơi mà hầu hết môn đệ gia nhân ở thôn trang này đang miệt mài diễn luyện võ học.

Thôn trang này cũng có một danh xưng, gọi là Hạnh Hoa trang, một cái tên thoạt nghe cũng gợi lên cảm giác bình lặng hợp với người luôn luôn thích một cuộc sống bình lặng là y.

Mà cuộc sống ở đây thì quả là bình lặng. Vì cứ như những gì đang diễn ra thì y, một kẻ chỉ hai năm nữa là đến tuổi thành nhân, đâu còn sự mong muốn nào khác hơn.

Này nhé, y nhớ lại cũng vào lúc lên chín, vừa bằng đúng tuổi của đứa bé gái đang dung dăng dung dẻ nhảy nhót ngoài kia, y đột nhiên hóa thành cô nhi, không người thân thích, không chỗ dung thân. Và từ đó y bắt đầu sống những chuỗi ngày cực nhọc, gian truân mọi bề, lưu lạc tứ phương, nếm trải đủ mọi cảnh khổ, va chạm đủ mọi hạng người và nhất là không bao giờ được thụ hưởng bất kỳ một khoảnh khắc nào gọi là bình yên. Mãi cho đến lúc y lên mười bốn tuổi là thời điểm cách đây hai năm, nghĩa là y đã trải qua năm năm dài lận đận truân chuyên, thì lần đó y bất ngờ được Trang chủ Hạnh Hoa trang ra tay giải nguy.

Chuyện cũng chẳng có gì đáng ngoại trừ việc y suýt bị lũ du thủ du thực đồng trang lứa vây đánh cho một trận thừa chết thiếu sống, vì tội y dám ngăn cản bọn chúng hùa nhau toan chiếm đoạt một mẩu thức ăn của một đứa bé khác nhỏ tuổi hơn cũng lâm cảnh cơ nhỡ như y và lại là phận nữ nhi chân yếu tay mềm. Chính vì hành vi gọi là đầy nghĩa khí của y, nói theo Trang chủ Hạnh Hoa trang từng có lời tán dương, nên Trang chủ có nhã ý đưa cả y và Tiểu Hoa – là nữ nhi được y bênh bực – về Hạnh Hoa trang này. Lời đề xuất của Trang chủ Hạnh Hoa trang lập tức được y hân hoan đón nhận. Không như Tiểu Hoa vì có ẩn tình khó thể nói nên dù cảm thấy tiếc vẫn miễn cưỡng khước từ.

Và kể từ ngày ấy cho đến nay quả là y đã được hưởng một cuộc sống bình lặng như ý muốn. Vì y còn bé, đó là theo lời Trang chủ Hạnh Hoa trang, nên ở đây y chỉ có mỗi một phận sự cỏn con là vui đùa và luôn luôn chăm sóc cho ái nữ duy nhất cua Trang chủ là đứa bé gái đang hồn nhiên chơi đùa cạnh diễn võ trường đằng kia.

Sực nhớ đến đứa bé gái, tiểu thơ của y, bất giác y giật mình vì không thấy nó đâu. Y ngồi bật dậy và đứng phắt lên, hốt hoảng chạy đi tìm tiểu thơ. Khi chạy vòng qua bên kia diễn võ trường y thở phào nhẹ nhõm. Nhưng lập tức y nhăn mặt vì vừa nhìn thấy y, đứa bé gái đã giẫm chân kêu :