Chương 1 – Hồi ức ban đầu

Lâm Nặc hai mươi mốt tuổi, sau khi trải qua cuộc đấu tranh tư tưởng, cuối cùng vẫn lựa chọn bỏ thi nghiên cứu sinh, kiên quyết gia nhập vào công cuộc tìm kiếm việc làm. Với hành động này của cô, gia đình ai nấy đều cảm thấy khó hiểu và không mấy tán đồng nhưng chẳng còn cách nào khác, cô con gái duy nhất của nhà họ Lâm, tuy rằng trước giờ luôn ngoan ngoãn vâng lời nhưng trước sau vẫn có chủ kiến của mình, đã quyết định việc gì thì chẳng thể lay chuyển được. May thay, các bậc phụ huynh nhà họ Lâm xưa nay tư tưởng luôn tiến bộ, khuyên bảo một hồi không có kết quả, ông Lâm đành nói: “Thì thôi vậy, tương lai của mình, bản thân con phải tự nắm bắt lấy, bố hy vọng sau này con sẽ không hối hận”.

Làm sao Lâm Nặc không hiểu tầm quan trọng của học vấn chứ nhưng vẫn miễn cưỡng gật đầu: “Con biết mà!”.

Khi kỳ nghỉ hè kết thúc trở lại trường đại học, cô đi tìm Từ Chỉ An, đăng ký tên dưới ký túc xá rồi chạy lên lầu năm, gõ cửa phòng 512.

Thở hổn hển, cô tựa người vào cửa, trán lấm tấm mồ hôi, mắt sáng long lanh. Từ Chỉ An đang ngồi trước bàn đọc sách, quay đầu lại nhìn cô tỏ vẻ hơi ngạc nhiên, nhướn đôi mắt đẹp, hỏi: “Em về bao giờ vậy?”.

“Vừa về đến.”

“Sao không báo để anh đón em?”.

“Hành lý cũng chẳng nhiều!” Cô không để tâm phẩy tay bước qua, khẽ mỉm cười: “Em không thi nghiên cứu sinh nữa!”.

Từ Chỉ An kéo tay cô theo thói quen: “Hả? Bố mẹ em đồng ý rồi sao?”.

“Vâng, tuy vậy nhưng thuyết phục họ cũng tốn khá nhiều công sức”.

“Vẫn là cực cho em quá!”, anh cười với cô.

Cô bĩu môi, thầm nghĩ: Em làm thế là vì cái gì chứ, đến giờ anh vẫn chưa hiểu ư? Tuy thế ngoài miệng không nói gì thêm nữa, khẽ chau mày, xoa bụng xuýt xoa nói: “Đói bụng quá, anh mời em đi ăn nhé!”.

“Không thành vấn đề”, Từ Chỉ An tắt màn hình vi tính kéo cô ra khỏi ký túc xá.

Anh thoải mái khoác vai cô, hai người cao ráo mảnh khảnh, diện mạo xuất chúng, tay trong tay sánh bước bên nhau, phong cảnh trong khuôn viên trường thật khiến người ta ngắm nhìn vui sướng đến thỏa lòng.

Từ Chỉ An đứng xếp hàng mua cơm, Lâm Nặc chiếm một chiếc bàn, đưa mắt nhìn anh. Trong hàng người, anh mặc áo sơ mi trắng đơn giản cùng quần bò hơi bạc màu nhưng anh là như thế. Dáng cao dong dỏng, đôi môi mím lại thấp thoáng nét cao ngạo, đứng trong hàng người dù chỉ lộ ra nửa gương mặt cũng đủ nhận ra sự vượt trội hơn hẳn.

Thảo nào bao nhiêu người ngưỡng mộ cô, nhiều người cho rằng cô và anh thật sự là cặp tình nhân xứng đôi nhất trong trường.

“Ngây người ra làm gì vậy? Chẳng phải em bảo đói sao?”, Từ Chỉ An bưng phần cơm trở ra trông thấy Lâm Nặc đang thẫn thờ.

“Món thịt kho tiêu này, sao ít vậy?”, Lâm Nặc cầm đũa lên, lầm bầm nói, “Kỳ nghỉ hè vừa trôi qua, chẳng thấy có chút tiến bộ gì cả, lại còn món sườn non này nữa, chỉ có hai miếng, thật là keo kiệt quá mức rồi!”.

Cô là một ví dụ điển hình của tư tưởng “không thịt chẳng thấy vui”. Tuy đói bụng nhưng lúc này cũng không khỏi cụt hứng. Từ Chỉ An vốn đã cầm bát đũa lên, bắt gặp vẻ mặt ảm đạm của cô bất giác anh lôi phiếu ăn ra, nói: “Hay là, anh đi lấy thêm hai phần nữa nhé?”, nói đoạn anh đứng dậy.

Lâm Nặc vội ngăn lại: “Thôi, đừng lãng phí”. Cô lắc đầu mỉm cười, nói: “Ở nhà em ăn uống ngon quá, nhất thời không quen ấy mà!”.

Cô cúi đầu ăn cơm, Từ Chỉ An mân mê phiếu ăn hồi lâu rồi cất vào túi áo.