Chương 1: Lo sợ trở thành kẻ nghèo hèn bị cướp sạch

Mặc Yểm liếc nhìn cũng nhận ra Bạch Bạch chính là một con hồ ly tinh, dù cho nàng ta chẳng có điểm gì khác biệt so với bạch hồ (cáo trắng) bình thường cả.

“Tuyết Nhi, chúng ta đến khách sạn rồi…” Người đang nói chính là thiếu nữ áo xanh (lục y thiếu nữ) đang ôm con hồ ly tinh. Những lời này không phải đang nói với người thị nữ (người hầu) bên cạnh, mà là nói với con bạch hồ đang ôm trong ngực.

Bạch hồ ve vẩy lắc đuôi, cung kính hướng về thiếu nữ đang ôm mình, thay câu trả lời.

Thiếu nữ áo xanh vô cùng kinh ngạc mừng rỡ nói: “Liễu nhi, ngươi xem, Tuyết Nhi biết trả lời ta này! Thật là thông minh! Ta đã bảo mà, Tuyết Nhi rất có linh tính, so với những con chó con ngựa mà đại ca nuôi thì thông minh hơn nhiều!”

Nàng bên cạnh là thị nữ Liễu nhi, rõ ràng cũng cực kỳ yêu mến con bạch hồ ly này, lại thêm hơi có ý muốn nịnh nọt tiểu thư nhà mình, nên nghe xong lời này vội vàng gật đầu đồng ý, khen ngợi bạch hồ ly vài câu. Tiểu thư áo xanh nghe rồi mặt mày hớn hở, được người khác khích lệ còn vui sướng hơn nữa.

Mặc Yểm trong lòng khinh thường, cười nhạo: “Đương nhiên là có linh tính, con hồ ly tinh này hẳn phải có mấy trăm năm đạo hạnh.”

Bạch hồ có vẻ phát giác ra có một thế lực không thể trêu vào được đang ở gần bên, cái đầu nhỏ xinh trong ngực tiểu thư áo xanh ngóc lên, quay ra nhìn thoáng về phía Mặc Yểm.

Mặc Yểm không có ý định xen vào việc của người khác, hướng về phía bạch hồ kia mỉm cười, khẽ nâng chén rượu.

Bạch hồ cực kỳ nhát gan, phát hiện đối phương chú ý tới mình, sợ hãi tới mức nhanh chóng rụt đầu lại, dúi vào ngực tiểu thư áo xanh.

Hành vi điển hình của loài đà điểu này khiến Mặc Yểm thấy rất vui vẻ. Nếu hắn muốn động vào nó, cả trăm thượng tiên trên Thiên giới cũng đều chẳng ngăn được, huống hồ chỉ là một thiên kim tiểu thư yếu đuối trói gà không chặt?

Nụ cười của hắn làm bạch hồ khiếp sợ, nó lại dúi sát hơn vào thiếu nữ áo xanh.

Thiếu nữ áo xanh nói với thú cưng của mình xong, liền ngẩng đầu nhìn trong sảnh khách điếm, thấy một nụ cười mê hoặc lòng người , nhất thời đã quên mất tiếng nói, ngơ ngác ngắm nhìn Mặc Yểm.

Một nam tử thật đẹp trai anh tuấn, toàn thân mặc y phục gấm đen, eo đeo ngọc bội, vóc dáng cao lớn, gương mặt sáng sủa, hài hoà ôn nhã và nam tính, đẹp trai tuấn mỹ khác hẳn tất cả nhân gian. Ánh mắt thâm thuý u ám, khoé miệng mỉm cười, càng dễ dàng khiến bất cứ con tim nữ nhân nào cũng phải xúc động.

Thật sự làm mất mặt phàm nhân! (người thường)

Bộ dáng si mê thất thần như của thiếu nữ áo xanh, hiện Mặc Yểm đã gặp quá nhiều, nên trong thâm tâm cảm thấy quá phiền chán. Chẳng muốn lại để ý tới nữa, nên chủ quán đưa tới một bầu rượu, lại tiếp tục tự rót uống một mình.

Một lát sau, thiếu nữ áo xanh từ từ phục hồi lại tinh thần, lại trở nên e lệ quyến rũ, phải tới khi thị nữ Liễu nhi bên cạnh mở miệng nhắc nhở, lúc này mới đi vào khách điểm chuẩn bị lên lầu nghỉ ngơi.

Đi qua chỗ Mặc Yểm, thiếu nữ áo xanh nhịn không được phải đi chậm lại, nghĩ thầm muốn nhìn trộm hắn vài lần nữa.

Nhưng việc này lại khiến Bạch Bạch nằm trong ngực nàng ta sợ hãi, trong thâm tâm vừa lo vừa sợ! Người áo đen này chắc chắn đã nhìn ra thân phận của mình, ngàn vạn lần đừng có là người tu đạo nha! Nếu không, theo lời răn dạy của phụ thân, hắn nhất định sẽ đem nàng đi thu luyện đan!