Chương 1 – Rời xa Tiếu Diệc Trần

Những vì sao tỏa ra ánh sáng ngọc lấp lánh, vũ trụ mênh mông đen nhánh một mảng. Đêm đã khuya rồi!

Có một người đã từng nói rằng

Tri tâm em đã từng ở lại, tôi muốn nhờ hắn thay tôi hỏi thăm em.

Chỉ vì tôi sợ khi nhìn thấy được em nói không nên lời.

Em đối với quá khứ có còn nhiều cảm xúc hay không?

Tôi đã từng làm cho em tan nát cõi lòng.

Nhưng… tôi vẫn yêu em.”

Có một người đã từng nói rằng

Tri tâm em từng đi tìm tôi

Tôi muốn hắn giúp tôi che giấu em

Chỉ là sợ mọi chuyện sẽ càng trở nên khó khăn hơn

Tôi đối với quá khứ vẫn còn quá nhiều cảm xúc.

Em đã từng làm cho tôi hạnh phúc

Tôi đã rất muốn gặp em nhưng lại sợ không chấp nhận nổi đau đớn

Tình yêu này tôi chôn chặt trong trái tim

Tôi chỉ có thể đem em đặt sâu trong đáy lòng.

Này là một cảm giác muốn gặp em nhưng lại sợ không chấp nhận nổi đau đớn

Để cho tôi đối với em tư niệm càng thêm sâu đậm

Tôi chỉ có thể đem em chôn chặt trong tim mình

Nhớ lại giọng nói em, bóng dáng em, bàn tay em

Tôi chưa bao giờ quên

Em bây giờ đã lựa chọn ở bên người ấy

Tôi chỉ có thể một mình gặm nhấm nỗi đau

Tôi mãi mãi một lòng chờ em quay về bên tôi.

Bài hát “Nghe nói tình yêu đã trở lại” Đồng Yên đã nghe vô số lần trong từng đêm cô độc. Cô bưng một ly café đứng trên ban công, lặng im nhìn lên bầu trời đêm, nghe gióng hát ôn hòa, trầm lắng một lần một lần hát ra bằng cả trái tim mình, đau đớn từng đợt dâng lên trong lòng cho đến lúc cả người dường như chết lặng.

Chuông điện thoại di động vang lên, cô uống thêm một ngụm café, quay trở lại phòng khách, khẽ đặt nhẹ chén trên bàn trà, ngón tay vuốt vuốt đôi mắt đang híp lại cười của con heo nhỏ rồi mới cầm điện thoại lên nhấn nút nghe.

“Alo? Diệc Trần à?” Thanh âm của nàng trước sau trầm ấm, nghe nhiều giống như giọng của một con mèo nhỏ.

Tiếu Diệc Trần mỗi lần nghe được nàng nhẹ nhàng ôn nhu gọi tên mình, trong lòng anh giống như bị móng vuốt của mèo từ từ gãi, tê tê dại dại, từng dây thần kinh đều cảm thấy thư sướng vô cùng.

“Em đang làm gì vậy?” Anh đứng ở ban công nhà mình, nhìn thoáng qua tiếng động lớn rầm rĩ phòng khách, đóng hai cánh cửa thủy tinh dày lại, nới lòng cà vạt ra, nhẹ nhàng cất lên câu hỏi.

Đồng Yên dùng bả vai kẹp điện thoại, một tay cầm remote điều chỉnh tiếng CD nhỏ đi, một tay cuộn lại tấm nệm thật to trong ghế salon, nằm xuống, nhẹ nhàng nói ra hai chữ “Nhớ anh!”

Tiếu Diệc Trần lòng lại như bị móng vuốt của con mèo nhẹ nhàng vờn vờn, sau đó nhéo nhéo, loại này giác vừa say lòng người vừa có chút đau đớn, làm cho hô hấp của anh từ từ dồn dập: “Sau khi kết thúc buổi mừng thọ của Thiên lão gia, buổi tối anh sẽ trở về. Em biết điều một chút ở nhà chờ anh.”

Đồng Yên nhếch nhếch khóe miệng, lấy tay nghịch nghịch, trêu chọc con heo nhỏ rồi nói: “Vâng!”

Tiếu Diệc Trần nghe thấy có người gọi mình, có chút phiền não, hạ mi nói: “Yên nhi, anh cúp máy đây. Hôn em!”

Đồng Yên mìm cười, cũng không nói lời nào, khi cúp điện thoại trong nháy mắt nghe nghe được một thanh âm thanh thúy mà quen thuộc “Lão công! Anh đang làm gì thế? Tất cả mọi người đều chờ anh khai tiệc đó!”

Cô vứt di động sang một bên, sau đó hai cáng tay ôm chặt chân, mặt úp vào giữa hai đầu gối, nước mặt lặng lẽ chảy xuống.