Chương 1 – Tai nạn

– Cuối cùng cùng được nghỉ rồi.

Chu Thiến vươn vai, xoa xoa cổ. Trang điểm cho năm người khách xong tay như sắp gãy lìa. Tiểu Mạt đi đến nói:

– Mệt chết mất thôi. Cô ấy lại xoa xoa bả vai cho Chu Thiến

Lâm Tiểu Mạt là bạn tốt nhất của Chu Thiến, cũng là đồng nghiệp của cô. Hai người là nhân viên trang điểm trong Thẩm mỹ viện “Lady”.

Cô ấy vừa xoa vai giúp Chu Thiến vừa nói:

– Cậu xem, mấy người phụ nữ này đem mấy ngàn vạn đập lên người mà mắt cũng không thèm chớp.

Cô nhẹ thở dài một hơi:

– Thật hâm mộ quá đi! Chẳng biết đời này mình có được một lần xa xỉ như thế không?

Cô ấy đến gần Chu Thiến đùa giỡn:

– Hay là chúng ta đổi mục tiêu cuộc sống sang việc câu lấy một “chàng rể kim quy”? Trải nghiệm cuộc sống làm một quý bà hào phóng

Chu Thiến gõ nhẹ lên đầu cô ấy nói:

– Về nhà năm mơ đi! Quý bà hào phóng… Dựa vào nhan sắc này, có con rùa vàng nào thèm nhìn đến chúng ta?

Chu Thiến nhìn đồng hồ rồi nói:

– Sắp mười giờ rồi, nhanh lên không lỡ xe bus mất.

Trên đường đi, Tiểu Mạt không phục nói:

– Có lẽ có người có tiền sẽ để ý đến con gái nhà nghèo, nhan sắc bình thường nhưng tâm hồn lương thiện. Trong TV đều diễn như thế!

Chu Thiến lườm cô ấy một cái. Cô nhóc này bị phim thần tượng tiêm nhiễm quá nhiều. Không thực tế chút nào cả.

Tiểu Mạt vẫn còn lải nhải, Chu Thiến không còn chút kiên nhẫn nào nghe cô ấy ca bài “chàng rể kim quy” mỗi ngày đến nghìn lần nữa, chỉ về bên kia đường nói:

– Xe đến rồi, nhanh lên thôi

Nói rồi không quay đầu lại cứ thế chạy đi.

Khi Chu Thiến sắp chạy đến trạm xe bus đối diện đường thì đột nhiên Tiểu Mạt hét lớn:

– Thiến Thiến…

Ngay sau đó, một chiếc ô tô màu đỏ như mãnh thú lao về phía cô. Cô sửng sốt, đầu óc trống rỗng……

Giây sau, cô bay lên cao rồi ngã xuống. Trong nháy mắt khi bóng đen bao phủ, Chu Thiến muốn nói với Tiểu Mạt: “Thực sự mình cũng mong sống cuộc sống giàu có, nhưng cơ hội này chẳng bao giờ có nữa rồi”

Khi Chu Thiến khôi phục lại ý thức thì chỉ cảm thấy đầu đau đến vỡ tung. Sau đó ngửi thấy mùi thuốc sát trùng nồng nặc. Mí mắt nặng trĩu, Chu Thiến rên rỉ một tiếng, cố gắng mở mắt.

Đập vào mắt là một mảnh trắng xóa, tường nhà trắng, trần nhà trắng, giường trắng.

Đây là bệnh viện sao?

Đúng rồi. Cô bị xe đâm nên phải vào bệnh viện. Mạng lớn thật, thế mà còn chưa chết. Giờ nghĩ lại cảnh chiếc xe màu đỏ lao về phía cô mà vẫn toát mồ hôi lạnh! Mọi người thường nói, đại nạn không chết tất có hồng phúc! Không biết ông trời sẽ cho Chu Thiến phúc gì đây? Nhưng ông trời à, nếu ông thật sự thương cô thì đừng bắt cô sống trong cảnh thiếu tiền đi.

Trước kia, Tiểu Mạt nói chuyện này với Chu Thiến cô vẫn không cho là đúng, bởi vì nếu Chu Thiến cũng hùa vào với giấc mộng rể kim quy với cô ấy thì không biết cô ấy còn ảo tưởng những gì nữa. Nói cô tuy yêu tiền, dù sao có ai không yêu tiền nhưng cô vẫn có chút thực tế. Cô ấy là người suốt ngày muốn gặp kim quy có đôi mắt tinh tường, chỉ để ý đến tấm lòng lương thiện của cô ấy chứ không cần vẻ bề ngoài. Chu Thiến luôn cảm thấy đây là chuyện rất khó.

Đang lúc suy nghĩ, có người đẩy cửa đi vào, chậm rãi bước tới. Chu Thiến hơi ngầng đầu nhìn người đi tới, kết quả là cả hai bên cùng sửng sốt.