Chương 1 – Xem mắt

Nếu một cô gái hỏi bạn, tứ đại danh tác của Trung Quốc ngoài Hồng lâu mộng và Hoàn Châu cách cách ra còn hai bộ nào, bạn sẽ trả lời ra sao?

Câu trả lời của Hạ Hà Tịch chính là, thành thật nói với cô ấy rằng, trong tứ đại danh tác không có phim của Quỳnh Dao. Nhưng, dĩ nhiên Tô Tiểu Mộc không hài lòng với câu trả lời này, rất không hài lòng!

Trong quán cà phê cao cấp ở khu mua sắm, tiếng dương cầm du dương tràn ngập từng góc phòng khiến người ta nhẹ nhàng, thư thái, nhưng Tô Tiểu Mộc vẫn không kìm được cơn bão sắp nổi lên. Siết chặt tay, bà mối nghiến răng nói: “Anh cố ý đúng không? Không phải lúc nãy em vừa nói với anh, nói chuyện với con gái thì phải khéo – léo – một – chút à?”

Hạ Hà Tịch im lặng nhấp một ngụm cà phê, mặt mày thản nhiên, nói: “Chẳng lẽ em dạy anh “khéo léo” nghĩa là bóp méo sự thật hả? Thế anh có nên trả lời đối phương, tứ đại danh tác ngoài Hồng lâu mộngvà Hoàn Châu cách cách, còn có Tân Bạch nương tử truyền kì và Võ lâm ngoại truyền không?”

Đây là cuộc đại chiến xem mắt lần thứ mười bảy của đồng chí Hạ Hà Tịch kể từ khi về nước. Hồi trước, bà mối Tô Tiểu Mộc cố ý tới sớm nửa tiếng, hẹn anh ta ra quán cà phê, tiến hành huấn luyện đột kích. Nhưng đối diện với gã đầu gỗ Hạ Hà Tịch không thể dạy dỗ nổi, Tô Tiểu Mộc sắp suy sụp rồi.

Nghe gã họ Hạ phản bác, Tô Tiểu Mộc không giận mà còn cười, quả quyết lần thứ n+1 rằng, Hạ Hà Tịch là do đối thủ cạnh tranh phái tới phá đám. Đúng, chắc chắn thế! Tiểu Mộc tặc lưỡi tán thưởng: “Đúng thế thưa ngài Hạ, ngài ở nước ngoài lâu như thế, vậy mà vẫn có thể thuộc lòng bốn tác phẩm điện ảnh nổi tiếng cứ hè là chiếu ở Trung Quốc, thật đáng mừng!”

“Quá khen”, Hạ Hà Tịch đặt cốc xuống, khóe miệng khẽ nhếch lên, giọng điệu mỉa mai. “Bà mối này, không phải em nói với anh cô gái này là một người rất thông minh sao? Một người thông minh mà ngay cả tứ đại danh tác cũng không biết à? Chẳng lẽ đó là kiểu mà từ bé tới lớn toàn đọc mấy loại sách như Tri âm, Cố sự hội, hai mươi tuổi đạt tới đỉnh cao, ba trăm năm trước, ba trăm năm sau không ai có thể siêu việt bằng sao?”

Tô Tiểu Mộc đang uống nước mà suýt phun hết ra ngoài, rồi lại phục sát đất đồng chí Hạ sống ở nước ngoài nhưng vô cùng am hiểu tình hình trong nước. Cô trợn mắt, xẵng giọng: “Xin đừng nói chuyện cười lúc người khác đang uống nước có được không hả?” Lại còn là kiểu chuyện cười nhạt thếch nữa…

“Thực ra, em cũng chỉ đưa ra ví dụ thôi, là muốn anh hiểu da mặt con gái mỏng, thỉnh thoảng nói sai thì anh cũng không thể vạch mặt ngay tại trận được, phải khéo léo bỏ qua…”

Hạ Hà Tịch liếc xéo bà mối, mặt mày tỉnh bơ: “Da mặt con gái mỏng? Nếu nói sai sẽ thấy xấu hổ?”

“Đương nhiên!”

Hạ Hà Tịch nghe thế thì khoanh tay, khóe mắt khẽ cong lên, ra chiều vui vẻ: “Thế sao mỗi lần bà mối nói sai bị anh vạch mặt lại không xấu hổ?”

Tô Tiểu Mộc nghẹn lời, gã họ Hạ đang “khéo léo” mắng cô mặt dày phải không? Lại nghẹn cái nữa, Tô Tiểu Mộc tự nhắc bản thân việc nhỏ không nhịn việc lớn khó thành, cô lờ phắt câu ấy đi, tiếp tục nói: “Chuyện em vừa nói tới ban nãy, câu trả lời chính xác phải là…”

Sau đó, bà mối hắng giọng, giả vờ mình là Hạ Hà Tịch, nhìn chằm chằm vào đối phương, cười: “Ha ha, em hài hước thật!”