Chương 10

Chiều nay, Chúc Nhan vô cùng nhiệt tình, An Ninh mấy lần cảm giác cô sắp bị dục vọng rừng rực này thiêu đốt đến địa thương tích đầy mình. Khi An Ninh…tỉnh lại, Chúc Nhan đã ra cửa rồi. Nằm ở trên giường để người giúp việc đấm bóp rồi nửa giờ sau An Ninh tắm rửa đổi y phục. Nếu Chúc Nhan không ở nhà, An Ninh liền phân phó đầu bếp không cần làm cơm cho mình. Mùa hè cô luôn luôn không muốn ăn, hơn nữa trong khoảng thời gian này cơ hồ mỗi ngày phải cùng Chúc Nhan thân mật, có cảm giác tiêu hao bao nhiêu thể lực. Trước kia ngại Chúc Nhan, An Ninh ít nhiều gì cũng sẽ ăn một ít. Thật vất vả thiếu đi giám sát, An Ninhu khó được tùy ý một lần. Nhưng mà, cô không nghĩ tới Chúc Nhan trở lại ăn cơm trưa. Đầu bếp tự nhiên cũng không có nghĩ. Nhưng thật ra, hôm nay Trầm Khinh đã điện thoại cho phòng bếp nói hôm nay không trở lại ăn cơm. Bây giờ, Chúc Nhan xuất hiện, khiến tất cả mọi người ứng phó không kịp. Chúc Nhan sau khi biết được tình huống sắc mặt thật không tốt, người giúp việc cùng đầu bếp cũng thất kinh hồn vía, An Ninh cái khó ló cái khôn mở miệng nói: “Hôm nay em tính tự mình động thủ làm chút gì ăn, sẽ không để phòng bếp động thủ. Anh không ngại, chờ một lát là thức ăn có thể lên bàn.” “Em có thể làm cơm?” Chúc Nhan lực chú ý bị dời đi. “Một lát anh nếm thử sẽ biết.” An Ninh khoác cánh tay Chúc Nhan, đem anh lôi hướng thang lầu. “Anh lên trước đi tắm rửa đổi lại quần áo trên người rồi xuống dùng cơm.” An Ninh vỗ vỗ bả vai Chúc Nhan. Chúc Nhan thật cũng không có suy nghĩ, lên lầu. Thấy bóng dáng Chúc Nhan biến mất ở lầu hai, trong phòng khách mọi người thở phào nhẹ nhỏm sau đó chạy tán loạn, tại sao có thể ở trong thời gian nhanh nhất chuẩn bị cho tốt một bàn thức ăn?! “Tôi tự mình làm là được rồi!” An Ninh cự tuyệt trợ giúp của đầu bếp cùng người giúp việc, tự giam mình ở trong phòng bếp trêu ghẹo mãi một trận. Bây giờ bất kể đang vội thế nào, cũng không thể ở lúc Chúc Nhan tắm rửa xong mà làm ra một bàn thức ăn. Nếu thời gian không cho phép, dứt khoát ngay khi đã có thành ý rồi. Đối với anh nói là mình phải làm cơm, dứt khoát liền hoàn toàn tự mình động thủ. Chúc Nhan thấy đứng một hàng người giúp việc cùng đầu bếp giống nhau đứng ở khu vực cửa phòng bếp, có chút không rõ cho nên. “Một mình An tiểu thư ở trong phòng bếp nấu cơm.” Trầm Khinh đúng lúc giải thích nghi hoặc. Chúc Nhan không nói gì, lẳng lặng mà ngồi ở trên ghế sa lon xem tạp chí. Không bao lâu sau, cửa phòng bếp mở ra, An Ninh mặc tạp dề màu trắng gương mặt đỏ bừng , nhìn Chúc Nhan nói: “Ăn cơm thôi.” Chúc Nhan không có ăn cơm, trước ôm An Ninh gặm thật to một lúc mới lưu luyến không rời buông ra. Trong phòng khách những người không có nhiệm vụ rất có ăn ý nhanh chóng biến mất. “Ăn cơm trước, xem em đến tột cùng có thể nấu cơm hay không.” An Ninh nhẹ nhàng đẩy Chúc Nhan có chút động tình ra. Còn miệt mài ham muốn như vậy, cô thật sự ăn không tiêu . Trên bàn ăn bốn món ăn một súp, rau trộn dưa leo, bí đao tôm bóc vỏ, đậu cô-ve xào, mà ba món trứng cà chua canh súp. Đều là món ăn thường ngày, đặt trên bàn ăn vào mùa hè nhưng mà thích hợp dị thường. Hơn nữa, căn cứ quan sát nhiều ngày như vậy, An Ninh phát hiện khẩu vị Chúc Nhan tương đối nhẹ, đối với loại thịt cũng không phải là cảm thấy hứng thú. Chúc Nhan ở trên bàn ăn chưa bao giờ nói chuyện, cho nên An Ninh cũng không có mở miệng hỏi anh mùi vị thế nào. Bất quá từ vẻ mặt cũng có thể thấy được, lần này làm rất thành công. An Ninh đi theo bên cạnh bà nội, mặc dù không có điều kiện kinh tế như những đứa trẻ khác nhưng mà được hướng dẫn ăn đủ loại, lại đem chế độ ăn uống cùng kỹ năng sống hàng ngày cần phải học vô cùng nhuần nhuyễn. Bà nội thường nói, nấu cơm là thiên chức của phụ nữ. Một cô gái tối kỵ thứ nhất là không thể sinh com, tối kỵ thứ hai chắc là không biết nấu cơm. Có thể làm cơm, cũng không phải là chỉ là có ý nghĩa đem thức ăn bình thường quen thuộc mà làm, mà là làm tốt, màu sắc, hương vị và hương vị. Cho nên, An Ninh đối với tài nấu nướng của mình là tương đối có tự tin . Chúc Nhan thật cao hứng, anh mặc dù không có nói, nhưng mà An Ninh cảm giác được. Lúc hoàng hôn, Chúc Nhan thậm chí hỏi An Ninh: “Có muốn đi ra ngoài đi một chút hay không?” Kể từ sau khi lần cùng một nhà ba người Vương Anh ăn cơm ở bên ngoài, An Ninh chưa từng ra khỏi cửa lớn. Chúc Nhan gọi là đi ra ngoài đi một chút, thật sự chính là đi ra ngoài đi một chút. Chúc Nhan nắm tay An Ninh đi thẳng tới khu hoa viên phía trong là khu nhỏ, trên thực tế tổng cộng ở mười mấy gia đình. Bởi vì mỗi nhà chiếm diện tích cũng rất lớn, cho nên tổng diện tích khu nhỏ cũng không nhỏ. Hai người đi một vòng quanh khu nhỏ, cho nên dùng gần một canh giờ. An Ninh cảm thấy mấy người cận vệ đi theo phía sau cảm giác rất kỳ quái, nhưng mà Chúc Nhan giống như đã thành thói quen, mà ngay cả trên đường gặp phải người cũng không có quá mức ngạc nhiên. An Ninh mới ý thức tới nơi này và vị trí hoàn cảnh mình trước kia cơ hồ hoàn toàn không phải là một cái thế giới. Ven đường một thiếu phụ bộ dáng tuổi trẻ trong tay cô gái cầm lấy một miếng thịt khô, cười híp mắt mà đùa với chó quý ngẩng đầu mong đợi. Chỉ thấy con chó kia phe phẩy cái đuôi ngửa đầu, ánh mắt chuyên chú theo sát miếng thịt trong tay thiếu phụ. “Bối Bối, lăn một cái thì có thịt thịt nga ~” Thiếu phụ lắc lắc thịt khô trong tay. Quả nhiên, chó quý rất nghe lời lăn một vòng, thiếu phụ nhìn bộ dạng nó chổng vó, cười đến cong người xuống, cuối cùng đem thịt khô trong tay thưởng cho con chó này. Chó quý nhảy dựng lên dùng miệng tiếp được thịt khô, cũng không giống như chó hoang bên ngoài giống nhau một miếng nuốt trọn, mà là rất có kiềm chế đem thịt khô đặt ở trên mặt đất, nuốt vào từng miếng từng miếng. Sau khi ăn xong thịt khô, chó quý lè lưỡi, giống như lấy lòng liếm liếm lòng bàn tay thiếu phụ, lại khiến cho thiếu phụ cười duyên một trận. An Ninh cảm giác mình giống như là cái con chó cưng kia, mỗi ngày lấy lòng chủ nhân, đôi mắt trông mong mà mong đợi anh ban cho mình được tự do. Hôm sau, An Ninh đang xem sách, người giúp việc tới gõ cửa nói là thiếu gia sai người tới tặng đồ. An Ninh không giải thích được mà xuống lầu, thấy cận vệ cao cường tráng ôm trước ngực một con chó nhỏ trắng cùng tác phong anh ta cực kỳ không phù hợp. “An tiểu thư, con chó nầy là thiếu gia đưa tới. Ngài ấy còn có chút chuyện, buổi tối mới có thể trở về.” Cận vệ hồi hộp mà đem con chó nhỏ đưa tới trước mặt An Ninh. An Ninh nhìn ánh mắt con chó nhỏ kia không nơi nương tựa, có chút hốt hoảng mà quay mặt đi, không nhìn nữa. “An tiểu thư?” Cận vệ không rõ vì sao. “Tôi không muốn nó…… Anh đem đi!” An Ninh xoay người, có chút lảo đảo mà chạy về phòng ngủ trên lầu. An Ninh tựa vào trên cửa, lấy tay mà che miệng lại thật chặc, rốt cục không tiếng động mà khóc ra. Trước kia bất kể tình cảnh của cô bất lực cùng khó xử cở nào, An Ninh đều có quyết tâm tiếp tục sống. Nhưng mà, bây giờ cô thậm chí biến thành sủng vật của người khác. Phản kháng không được, cự tuyệt không được, ngay cả chút tia hy vọng cũng nhìn không thấy. Dưới lầu trước tiên cận vệ gọi điện thoại cho Chúc Nhan, báo cáo tình hình bên này. Lúc Chúc Nhan trở lại, cảm xúc của An Ninh đã bình tĩnh trở lại. “Không thích nó?” Chúc Chan có chút không rõ vì sao, anh rõ ràng nhìn thấy cô ngày đó si mê như vậy. Rõ ràng là cùng giống một màu sắc, chẳng qua là ít đi một chút mà thôi, tại sao cô phải có loại biểu hiện này? “Thật xin lỗi, em không thích động vật nhỏ.” An Ninh cố gắng khống chế mình không nhìn tới con chó nhỏ. “Không thích cũng không muốn, em khóc cái gì?” Chúc Nhan dùng ngón cái vuốt ve một chút ánh mắt An Ninh hơi có chút sưng đỏ. “……” An Ninh cúi đầu, không nói thêm gì nữa, Chúc Nhan cũng không còn hỏi. Hôm sau vào buổi trưa, cận vệ lại đưa đến một máy vi tính xách tay IBM cái khu nhỏ này có thể lên net, An Ninh tóm máy vi tính trước tiên download cài đặt một cái phần mềm máy tính QQ. Điện thoại di động của An Ninh ở ngày thứ nhất khi cô tỉnh ngủ đã không thấy tăm hơi, Chúc Nhan không có nói ra chuyện này, An Ninh cũng không có mở miệng hỏi. Cô hiểu Chúc Nhan không muốn cho cô liên lạc cùng bên ngoài. Bây giờ ý Chúc Nhan đưa máy tính xách tay trở lại, chắc là ngầm đồng ý đi! Mang tâm tình kích động sau khi cài đặt được QQ, An Ninh nhìn không ngừng chim cánh cụt nhỏ chớp động, ngây ngẩn cả người. Cô muốn cùng bạn bè hàn huyên những gì? Bộ dạng cô bây giờ, còn có thể cùng bạn bè hàn huyên những thứ gì? An Ninh nhìn các tin nhắn bạn bè để lại, dạo gần đây bận rộn cái gì, thế nào liên lạc không được, đến khi nào trở về trường học vân vân. Mỗi một vấn đề, hình như cũng là châm chọc tình cảnh của cô bây giờ. An Ninh dứt khoát tắt máy vi tính, giống như một trận gió chạy đến dưới lầu, tóm được một người giúp việc hỏi: “Cô có thể đi ra ngoài giúp tôi mua chút đồ hay không?” “Tôi hỏi thiếu gia một chút.” Người nọ không hỏi muốn mua thứ gì, nghiêm chỉnh mà đi gọi điện thoại cho Chúc Nhan. “Bỏ đi! Tôi không muốn mua!” An Ninh thấy cô cầm lấy điện thoại trong nháy mắt mở miệng ngăn lại. Cô chỉ là một sủng vật mà thôi, tại sao có thể yêu cầu xa vời một người chủ chưa từng có hứa hẹn gì đó? Buổi tối sau khi Chúc Nhan trở về, người giúp việc rất thành thực đem rất trung thực một chút không sai mà chuyển đạt cho anh. Chúc Nhan sau khi nghe xong cũng bình tĩnh không có hỏi An Ninh rốt cuộc muốn mua cái gì. Qua hai ngày, Chúc Nhan nhàn rỗi lần nữa. “Hôm nay anh có thời gian, dẫn em đi ra ngoài đi dạo.” Chúc Nhan để An Ninh mang váy cùng giầy vào hai ngày trước anh mang về. An Ninh dựa theo phân phó, nhất nhất tuân thủ. “Có đặc biệt muốn đi nơi nào hay không?” Ở trên xe, Chúc Nhan để An Ninh tựa vào trên bả vai anh. Theo góc nhìn của anh có thể thấy An Ninh vốn là xương quai xanh nhô ra so với một thời gian ngắn trước càng thêm rõ ràng. “Anh dẫn em đi nơi nào, em liền đi nơi đó.” An Ninh biết điều mà cầm tay Chúc Nhan dừng lại ở trên xương quai xanh của cô. “A tì địa ngục, em đi sao?” Chúc Nhan đở An Ninh dậy, để cho cô cùng mình mặt đối mặt. “……” An Ninh khẽ mỏ môi, nhưng không dám đem cái chữ đơn giản kia nói ra miệng. Bởi vì, giờ khắc này, ánh mắt Chúc Nhan quá chăm chú. An Ninh có một loại ảo giác, nếu như cô thật sự vào lúc này gật đầu, nói vâng, đời này thật sự sẽ phải cùng Chúc Nhan cùng nhau rơi vào a tì địa ngục, vĩnh viễn không siêu sinh. Trong xe không khí trong lúc nhất thời cứng lại. “Thiếu gia, chúng ta đi nơi nào?” Tài xế biết rõ lúc này không thể tìm phiền toái cho mình, nhưng mà không có cách nào, xe đã lái tới mười phút đồng hồ rồi, ngay cả mục đích mà cũng không biết. Cái tài xế này rất bất đắc dĩ. Chúc Nhan không, chẳng qua là nhìn An Ninh. “Hôm nay em muốn đi nơi nào thì đi nơi đó, bọn anh đi theo em.” Chúc Nhan vỗ vỗ An Ninh có chút không biết làm sao. Nghe được anh nói như vậy, An Ninh cuối cùng hiểu ý tứ hôm nay của Chúc Nhan là mang cô ra ngoài. Ở địa bàn của anh, có chuyện gì có thể dấu diếm anh? Nếu anh đã biết chuyện ngày đó cô muốn đi ra ngoài mua đồ, An Ninh cũng không dấu diếm nữa, thẳng thắn nói: “Em muốn mua một bộ dụng cụ vẽ tranh.” Tài xế rất nhanh đem xe lái đến một cửa tiệm đồ dùng mỹ thuật tạo hình của khu vực học viện mỹ thuật tạo hình, ngồi ở vị trí kế bên tài xế cận vệ Tịch cùng tài xế trước xuống xe mở cửa xe cho An Ninh cùng Chúc Nhan. Phía sau một chiếc xe có mấy người cận vệ ở thời điểm bọn họ xuống xe đã sớm đợi ở ngoài xe. “Các người chờ ở bên ngoài.” Chúc Nhan phân phó những người bên cạnh sau đó kéo An Ninh đi vào trong cửa tiệm lúc nghỉ hè, trong cửa tiệm làm ăn tương đối vắng vẻ, mấy người nữ bán hàng trẻ tuổi đang ghé vào quầy thu ngân vui vẻ mà trò chuyện. Thấy Chúc Nhan đến, hai mắt các cô tỏa sáng, nhất thời thậm chí ngượng ngùng. Nhưng mà Chúc Nhan căn bản là không có thấy bọn họ, cũng là An Ninh đem một màn rõ ràng này mà nhìn ở trong mắt. An Ninh chọn lấy một bộ tranh sơn dầu công cụ cùng một bộ quốc hoạ công cụ. Cô ở trường học chuyên tu tranh sơn dầu, chọn môn học quốc hoạ, hai loại tranh mà cô rất thích, thậm chí một lần muốn xin hai học vị. Bất đắc dĩ thời gian luôn là không đủ dùng, cuối cùng cũng chỉ có thể mắc cạn. Lúc tính tiền, là Chúc Nhan quét thẻ. Đồ quá nhiều, không đợi Chúc Nhan gọi cận vệ đi vào hỗ trợ, mấy người nhìn qua người bán hàng yểu điệu chủ động động thủ đem đồ giúp bọn họ. An Ninh không khỏi không cảm khái, người bị Nhan khống chế thế giới này thật không ít. Có đôi khi, An Ninh có nghĩ, nếu như lúc ấy mình không có bị bóng lưng Chúc Nhan hấp dẫn, nếu như cô chưa cùng Chúc Nhan đi ra phi trường, nếu như cô không có lên tiếng nhắc nhở Chúc Nhan rơi đồ, nếu như…… Có phải hết thảy cũng không giống nhau hay không? Thậm chí An Ninh còn muốn nếu như lúc ấy vé máy bay không có giảm đến hai lần, cô cùng thường ngày ngồi xe lửa về nhà, cô cũng sẽ không gặp phải Chúc Nhan, cũng sẽ không có trải qua như bây giờ? Nhưng mà, thực tế trong thế giới, không có nếu như.