Chương 10

Trời tối mờ mờ, rừng cây âm u, tĩnh mịch tỏa ra không khí lành lạnh. Đây là khu đất trống ở ngoại ô thành phố. Trên khu đất thấp thoáng bụi cây và cỏ dại, có không ít rác rưới dồn đọng đã bao năm, không thấy dấu vết của con người.

Giản Dao và Bạc Cận Ngôn đỗ xe trên con đường đất. Hai người xuống xe, đi bộ tới nơi tìm thấy xác nạn nhân. Đâu đâu cũng thấy bóng dáng cảnh sát, mặt đất bị đào bới xới lộn, còn xuất hiện mấy cái hố lớn. Giản Dao vừa ngẩng đầu liền bắt gặp hai người cảnh sát đang đứng dưới một cái hố cúi thấp người, nhấc lên một chiếc túi nylon màu đen rất lớn. Trên bãi đất trống bên cạnh có mấy chiếc túi tương tự. Cảnh sát đang mở từng túi nylon. Ánh mắt nghiêm túc của bọn họ đều lộ vẻ không đành lòng.

Giản Dao cũng cảm thấy rất đau xót, cô quay mặt đi. Lúc này, Lý Huân Nhiên từ phía trước chạy tới. Gương mặt anh lạnh buốt, khi nói phả đầy làn hơi trắng: “Có tất cả tám người, thi thể bị chặt thành nhiều khúc. Theo phán đoán sơ bộ, cái xác có thời gian tử vong gần đây nhất là một tuần trước. Vì dạo này nhiệt độ tương đối thấp nên xác nạn nhân không bị thối nữa. Thờigian tử vong của những thi thể khác đều từ vài tháng trở lên, người bị giết chết đầu tiên cũng cách đây hơn một năm.”

Trên mặt Bạc Cận Ngôn không một chút biểu cảm, anh cùng Lý Huân Nhiên đi nhanh về phía trước.

Giản Dao dừng bước: “Tôi không qua bên đó.”

Hai người đàn ông cùng quay lại nhìn cô. Bắt gặp sắc mặt tái nhợt của cô, Lý Huân Nhiên gật đầu: “Em lên xe ô tô chờ bọn anh”

“Vâng.” Giản Dao quay sang Bạc Cận Ngôn. Anh đứng thẳng người, bỏ hai tay vào túi áo khoác, lặng lẽ nhìn cô. Ánh mắt thể hiện anh đã sáng tỏ vấn đề. “Em thấy sợ, đúng không?”

Giản Dao đáp khẽ: “Tôi không muốn nhìn.”

Bạc Cận Ngôn im lặng vài giây, nói lãnh đạm: “Đây là lúc em giống một người phụ nữ nhỏ bé nhất.”

Lý Huân Nhiên hơi ngẩn người, Giản Dao cũng ngây ra. Nhưng kinh nghiệm mách bảo cô, chắc chắn câu nói tiếp theo không hay ho gì. Quả nhiên Bạc Cận Ngôn cất giọng lạnh lẽo: “Đúng là một bi kịch.”

Giản Dao liếc nhìn anh. “Dù sao tôi cũng không muốn nhìn.” Nói xong, cô liền quay người bỏ đi.

Bạc Cận Ngôn cũng quay người, bình thản đi về nơi phát hiện ra xác chết. Lý Huân Nhiên hơi bất ngờ trước thái độ của hai người. Anh nhìn theo bóng lưng của Giản Dao rồi quay lại, đi theo Bạc Cận Ngôn.

Trời tờ mờ sáng, tầm nhìn cũng rõ hơn.

Bạc Cận Ngôn ngồi xổm xuống đất, đeo găng tay đồng thời quan sát thứ ở trong túi nylon. Lý Huân Nhiên cũng ngồi xuống cạnh anh. Trong túi là những khúc thân người cắt đâu ra đấy, mặt cắt đều đặn, phẳng lì. Tất cả có bảy khúc, bao gồm cả tứ chi và thân thể. Những nạn nhân khác cũng bị cắt tương tự. Lý Huân Nhiên vừa giải thích vừa dùng tay ra dấu trên xác chết: “Căn cứ vào kết quả khám nghiệm sơ bộ của bên pháp y, nguyên nhân gây ra cái chết là bị nghẹt thở. Trên cổ các nạn nhân đều có vết bầm tím. Hung thủ dùng sợi dây thừng nylon thường thấy trên thị trường để siết cổ nạn nhân. Sau đó, hắn dùng một loại dụng cụ sắc bén để cắt rời thi thể họ. Trước mắt, chúng tôi chưa thể phán đoán dụng cụ đó là thứ gì. Ngoài ra, trên ngưởi nạn nhân dường như không có bất cứ tổn thương nào khác.”

Một người cảnh sát ở bên cạnh hỏi: “Phó giáo sư Bạc, hôm qua anh cho biết, thi thể nạn nhân phản ánh tiếng nói từ nội tâm hung thủ. Vậy tiếng nói của hắn là gì?”