Chương 10

Lan Hoa cung chủ bước vào thư phòng của Hoàng Thế Lãm. Nàng vận y phục Bạch Hoa Lan nhưng không che dung diện.

Thế Lãm mỉm cười nói với Lan Hoa cung chủ :

– Nàng chính là Bạch Hoa Lan?

– Truy Hình Tướng nghĩ tôi là ai?

– Lan Hoa cung chủ, chủ nhân của những loài lan.

– Hoàng tướng nói rất đúng. Lan Hoa cung chủ là chủ nhân của những loài lan, trong đó có Bạch Lan.

Khi hai nàng hầu bưng vào một vò rượu đặt lên bàn, đứng chờ phục dịch thì Lan Hoa cung chủ khoát tay :

– Các người cũng lui ra.

Hai ả đó lùi ra ngoài thư phòng, Lan Hoa cung chủ tự khép cửa lại. Trong thư phòng chỉ còn lại hai người, sự xuất hiện của Lan Hoa cung chủ khiến cho không khí trong phòng tràn ngập mùi phấn thơm đặc biệt mà Thế Lãm đã được biết qua túi phấn.

Thế Lãm mở cửa sổ, ánh trăng chênh chếch từ trên cao rọi vào. Vô hình trung, không biết Thế Lãm có cố ý hay không mà để ánh trăng chiếu ngay vào túi phấn đặt giữa bàn.

Lan Hoa cung chủ dời mắt ngay về phía túi phấn thơm đó. Nàng mỉm cười nói :

– Túi phấn kia là của Hoàng tướng?

Thế Lãm quay lại nhìn nàng :

– Tại hạ là nam nhân, nam nhân nhứt định không dùng phấn thơm rồi.

– Thế sao Hoàng tướng lại có túi phấn thơm để trên bàn.

Thế Lãm bước đến cạnh nàng :

– Phấn của giai nhân, và tại hạ nghĩ người sử dụng túi phấn này chắc phải là Bạch Hoa Lan.

Thế Lãm lấy túi phấn, mở gút. Mùi thơm từ trong túi phấn tỏa ra, hòa nhập ngay với mùi thơm từ cơ thể của Lan Hoa cung chủ.

Thế Lãm tròn mắt chiêm ngưỡng Lan Hoa cung chủ, giả lả nói luôn :

– Ý, Cung chủ sử dụng phấn thơm cùng mùi với túi thơm này. Vậy đích thị Lan Hoa cung chủ là Bạch Hoa Lan rồi.

Lan Hoa cung chủ nhìn Thế Lãm mỉm cười :

– Hoàng tướng có ngạc nhiên lắm không?

Thế Lãm gật đầu :

– Ngạc nhiên và cũng không ngạc nhiên. Bạch Hoa Lan là một loài lan trong ngàn loại lan. Lan Hoa cung chủ là chủ nhân của hoa lan, thì có thể là Bạch Hoa Lan lắm chứ.

Chàng kéo ghế đôn, mời Lan Hoa cung chủ :

– Mời Cung chủ yên vị.

– Đa tạ Hoàng tướng!

Hai người ngồi đối mặt với nhau, Lan Hoa cung chủ từ tốn nói :

– Hoàng tướng biết vì sao thiếp chọn Bạch Lan đặt cho ngoại hiệu của mình không?

Thế Lãm nhún vai :

– Tại hạ có lẽ phải đi hỏi Thần Cơ Bất Tri Khách.

Lan Hoa cung chủ mỉm cười :

– Hoàng tướng đâu nhứt thiết phải đi hỏi Thần Cơ Bất Tri Khách tiên sinh. Từ lâu thiếp đã từng nghe đến tiếng tăm lẫy lừng của Truy Hình Tướng Án Sát đường, khó một ai qua được đôi mắt tinh tường của Hoàng tướng.

Thế Lãm khoát tay :

– Lan Hoa cung chủ đừng nghĩ vậy. Tại hạ chỉ thêm áy náy mà thôi. Nếu như tại hạ tinh thông trời đất, thì đâu phải bôn ba ngoài giang hồ đi tìm Bạch Hoa Lan.

– Cuối cùng Hoàng tướng cũng đã tìm được Bạch Hoa Lan.

Thế Lãm mỉm cười nhìn nàng :

– Có thể tại hạ gặp được Bạch Hoa Lan, cũng có thể người đang đối mặt với tại hạ là chủ nhân của những loài lan.

– Thiếp chính là Bạch Hoa Lan. Lời khẳng định của thiếp không biết Truy Hình Tướng Án Sát đường có tin không?

Thế Lãm bâng quơ nhìn ánh trăng qua cửa sổ.

– Tất nhiên tại hạ tin.

– Hoàng tướng tin thiếp là Bạch Hoa Lan?

Thế Lãm nhìn sững vào mắt Lan Hoa cung chủ :

– Lan Hoa cung chủ đã từng khẳng định không ai qua được cặp mắt tinh tường của tại hạ.