Chương 10

Chậc, cuối cùng cũng tròn! Cảm ơn mọi người đã ủng hộ!

—————————————————————————————-

Cuối cùng sau một đêm bị chăm sóc quá kĩ lưỡng, tôi vẫn sống sót nhưng mắt vẫn hoa hoa, đầu ong ong và tai có hơi ù. Nó nhìn tôi lo lắng, tính viết đơn xin nghỉ nhưng tôi can, nói mới ngày thứ hai nên thôi.

(TG: xì… Tỉ tỉ toàn trốn ra sân sau, nghỉ ở nhà có sao đâu!)

(KT: Im đi, không ta truyền cảm cho mi bây giờ!)

Thế là tôi lại xách giỏ đi học, vừa đi vừa hắt xì làm nó lo, hỏi suốt. Cuối cùng cũng đến lớp, tôi ngồi phịch xuống bàn cuối, nằm dài ra bàn ngủ cho tới lúc chuông báo vào giờ học.

– Các em! – tiếng bà cô loi nhoi vang lên, lúc này tôi đang nửa mơ nửa tỉnh nên chẳng biết là thật hay giả – Lớp chúng ta có thêm một em học sinh mới!

– Nguyễn Bảo Long! Con trai tập đoàn KP! – giọng một thằng con trai vang lên, tôi thì nằm dài trên bàn để ngủ nên cũng thật sự không hay biết gì.

*Giờ giải lao*

– Tỉ tỉ! – nó ngồi xuống bàn, Huy cũng bám dính lấy nó – Nhìn mặt tỉ tỉ phờ phạc quá! Hay nghỉ đi!

– Chuyện! Không sao! – tôi trả lời qua loa.

– Chị muốn ăn gì không? – Huy nhìn tôi lo lắng.

– Không đói! Lấy đồ cho nó thôi! – tôi nằm gục xuống bàn.

– Tỉ tỉ này! Nghe nói … – nó tính nói cái gì đó nhưng chưa hết câu thì nó đã nghe tôi ngáy khò khò. Thế là tôi nghe được mấy câu nó lầm bầm – thế này mà bảo ở nhà ngủ thì không chịu!

Một lúc sau, tôi đứng dậy, đầu có hơi ong ong nhưng vẫn còn tỉnh táo, vỗ vai nó rồi ra sân sau. Trên đừng ra ngoài, tôi lỡ không may va vào một thằng con trai, mặt mũi thằng đó hình như nhìn thấy ở đâu rồi thì phải! Hình như lúc sáng nằm mơ có thấy thằng này!

– Này! Cô … – hắn chưa kịp dứt lời thì tôi đã bất tỉnh nhân sự, sau đó là một mới hỗn loạn mà tôi thật sự không hay biết chuyện gì đang xảy ra. Xung quanh tôi lúc đó là những tiếng ồn ào, bàn tán xôn xao mà tôi chỉ nghe được một vài câu.

– Tỉ tỉ!

– Chị!

– Này!

Tôi tỉnh dậy trong một căn phòng quen thuộc, hình như là kí túc xá, mắt tôi vẫn hơi hoa hoa, đầu vẫn cứ ong ong như sáng. Tôi ngồi dậy, tay xoa xoa đầu cho đỡ mệt nhưng chẳng khấm khá hơn tí nào. Một thằng con trai bước ra khỏi nhà bếp, nhìn tôi như thể vật lạ. Ừ, cậu ta trông quen quen, hình như là cái tên đáng ghét cản trở tôi ra sân sau thì phải! Đúng là hắn rồi! Mà hắn làm gì trong phòng tôi nhỉ?

– Cô nhìn gì mà lắm thế? – hắn lên tiếng – bộ chưa thấy con trai bao giờ à?

– Cá … Anh làm gì ở đây? Mà anh là ai? – tôi nhìn hắn hằn học.

– Tôi là ai? Lẽ nào sáng nay tôi giới thiệu cô không nghe à? – hắn nhìn tôi bực bội.

– Anh nói, tôi nghe mà anh trả công thì tôi nghe, lời anh nghe không lọt, không nhớ là phải rồi! – tôi gân cổ cãi.

– Thế thì dỏng tai lên mà nghe lại đây này! Tôi là Nguyễn Bảo Long, con trai của tập đoàn KP, là anh của Nguyễn Quang Huy và anh rể của em cô đấy! – hắn nghênh nghênh mặt giới thiệu.

– Thế thì anh cũng dỏng tai lên mà nghe cho kĩ! – tôi cũng cố cãi lại – Anh có thể đáng giá với lũ con gái trong trường nhưng anh chẳng là cái gì của tôi đâu!

– Cô là ai mà dám … – hắn trợn mắt nhìn tôi, nói nửa chừng.

– Tôi là Trần Ngọc Khánh Thy, con gái lớn của tập đoàn GoT, đồng thời là chị ruột của Trần Ngọc Khánh My và là chị dâu của em trai anh! – tôi nhìn hắn thách thức.

Hắn mở miệng, tính nói thêm câu này câu kia nhưng lại thôi. Huy từ đâu xông vào lôi cổ ông anh xuống bếp, nhìn tôi cười một cái rồi biến mất sau bức tường dày. Giường của tôi ở trong góc phòng nên không thể nhìn thấy sự việc ở dưới bếp được như giường của Mia và Huy. Không phải là giường đôi, chỉ là hai cái giường đơn phân cách nhau bởi một cái tủ đầu giường màu xanh biển. Một lúc sau Huy đi ra chào tôi rồi quay lại lớp học tiếp. Còn hắn thì ở lại, làm cái quái gì tôi cũng chẳng hay.

– Này! – hắn ra khỏi bếp ngồi xuống giường tôi – Cô đói chưa?

– Liên quan gì tới anh?

– Thì tôi đảm nhận trách nhiệm chăm sóc cô, phải biết chứ? – hắn gắt.

– Kệ tôi đi! – tôi nằm xuống chùm chăn – Anh cũng có liên quan gì đâu mà hỏi han chi cho tốn nước bọt!

– Này cô kia! Cô … – hắn lồm cồm bò tới chỗ tôi, lật chăn ra nhưng tôi đã ngáy khò.

Nhưng tôi vẫn có cái cảm giác ai đó đặt tay lên trán tôi rồi cằn nhằn: “Sốt thế này mà lại chối, chẳng trách sao sáng nay xỉu là phải rồi!”. Tôi cảm thấy càng lúc càng nóng ran, mồ hôi làm ướt đẫm lưng áo tôi. Tôi cảm thấy mệt hơn, đầu đau như búa bổ làm tôi không muốn chui ra khỏi giường để thay đồ.

– Này! – tiếng hắn vang vảng ở đâu đó bên tai – Cô có tính dậy thay đồ không vậy? Cô kia!

Rồi sau đó là một bàn tay chạm nhẹ lên trán tôi, rồi một cái khăn mềm ẩm ướt làm tôi cảm thấy dễ chịu. Thật sự tôi không biết làm gì, tôi muốn chộp lấy bàn tay ấy nhưng lại không đủ sức để vươn lên. Tôi mặc cho hắn muốn làm gì thì làm, tôi nằm im bất động, ngủ liên tù tì mấy tiếng đồng hồ.