Chương 10

Hôm nay Jack Harper sẽ đi khỏi.

Cảm ơn Trời. Cảm ơn Trời. Bởi tôi thực sự không thể đương đầu với… anh ta thêm nữa. Nếu tôi có thể chỉ giữ đầu mình thấp xuống và tránh xa anh ta cho đến 5 giờ và rồi chạy khỏi cửa, vậy thì mọi thứ sẽ ổn cả. Cuộc đời sẽ quay lại bình thường và tôi sẽ ngừng cảm thấy như thể hệ thống rađa của mình bị nghiêng ngả bởi lực từ vô hình nào đó.

Tôi không biết tại sao tôi lại ở trong tâm trạng bồn chồn, cáu kỉnh như thế. Bởi vì mặc dầu tôi suýt chết vì ngượng hôm qua, mọi thứ vẫn tốt đẹp. Trên hết là, Connor và tôi có vẻ sẽ không bị sa thải vì làm tình ở chỗ làm, thứ đã là nỗi sợ ngay tức thì của tôi. Và thứ hai, kế hoạch lỗi lạc của tôi đã thành công. Ngay khi chúng tôi trở lại bàn làm việc, Connor đã mở đầu bằng việc gửi những bức email xin lỗi tôi. Và thế là tối qua chúng tôi đã làm tình. Hai lần. Với những ngọn nến thơm ngát.

Tôi nghĩ là Connor đã phải đọc đâu đó rằng con gái thích nến thơm trong lúc làm tình. Có lẽ trong tờ Cosmo. Bởi vì mọi lần anh ấy mang chúng đi khỏi, anh ấy nhìn tôi kiểu “Anh có chu đáo không?”, và tôi phải nói là “Ôi! Nến thơm! Thật đáng yêu làm sao!”

Ý tôi là, đừng hiểu nhầm tôi. Tôi không để ý đến nến thơm. Nhưng không phải như thể chúng quả thật làm được bất cứ chuyện gì, có sao? Chúng chỉ ở đó và cháy. Và rồi trong những lúc then chốt tôi thấy bản thân mình đang sao lãng nghĩ “Mình hi vọng nến thơm không rớt xuống”.

Dầu sao. Vậy là chúng tôi đã làm tình.

Và tối nay chúng tôi sẽ đi xem nhà cùng nhau. Nó không có sàn gỗ hay cửa chớp – mà nó có một bồn Jacuzzi cực hay trong phòng tắm. Vậy nên đời tôi sắp sống chung một cách dễ chịu. Tôi không biết tại sao mình lại cảm thấy quá vãi linh hồn. Tôi không biết cái gì…

Tôi không muốn dọn vào với Connor, một giọng nói nhỏ xíu cất lên trong tâm trí tôi trước khi tôi có thể dừng nó lại.

Không. Điều đó không thể đúng được. Điều đó không thể nào là đúng được. Connor thật hoàn hảo. Mọi người đều biết điều đó.

Nhưng tôi không muốn…

Im nào. Chúng tôi là Cặp đôi Hoàn hảo. Chúng tôi làm tình với những ngọn nến thơm. Và chúng tôi đi dạo trên sông. Và chúng tôi đọc báo ngày Chủ nhật với tách cà phê và mặc pyjama. Đó là việc mà những cặp đôi hoàn hảo làm.

Nhưng…

Ngừng lại!

Tôi nuốt nặng nhọc. Connor là một thứ tốt đẹp trong cuộc đời tôi. Nếu tôi không có Connor, tôi sẽ có thứ gì đây?

Chuông điện thoại reo trên bàn tôi, cắt ngang dòng suy nghĩ, và tôi cầm nó lên nghe.

“Xin chào, Emma à?” 1 giọng khan quen thuộc vang lên. “Jack Harper đây.”

Tim tôi nảy lên sợ hãi vô cùng tận và tôi suýt làm đổ tách cà phê của mình. Tôi đã không gặp anh ta kể từ cái sự cố tay-trong-áo-lót. Và tôi thực sự cũng không muốn gặp.

Tôi đáng nhẽ nên không bao giờ trả lời điện thoại của mình.

Trên thực tế, tôi đáng nhẽ nên không đời nào tới chỗ làm ngày hôm nay.

“Ồ,” Tôi nói. “Ờ… hi!”

“Cô có phiền tới văn phòng tôi một lúc không?”

“Gì cơ… tôi sao?” Tôi nói lo lắng.

“Phải, cô đó.”

Tôi húng hắng cổ họng.

“Tôi có cần… mang theo thứ gì không?”

“Không, chỉ bản thân cô thôi.”

Anh ta gác máy, và tôi nhìn chằm chằm vào điện thoại một lúc, cảm thấy một sự lạnh lẽo trong xương sống. Tôi đáng nhẽ phải biết rằng chuyện này quá tốt đẹp để là sự thực. Sau cùng anh ta sắp sa thải tôi. Thô tục… phóng túng… Sự thô tục phóng túng.