Chương 10

[Thẩm Lâm Kỳ khóe miệng co lại, ý cười trên miệng cũng tiêu tan, anh buông cô ra, ngồi trên giường hỏi: “Em muốn ăn gì?”

“Cơm…” Mạch Nhiên lộ ra hai con mắt yếu ớt, thê thảm mà nói: “Em muốn ăn cơm tẻ”]

Mạch Nhiên ăn một hơn hết ba bát cơm. Bà Hoàng giúp việc nửa đêm bị lôi dậy nấu cơm đang đứng một bên mắt chứ A mồm chữ O.

Khóe miệng bà ta co rúm, ánh mắt lần lượt biểu cảm từ “Cô muốn ăn sao?” đến “Cô vẫn còn muốn ăn nữa?” rồi “Cái gì, cô thế mà ăn những ba bát?” cuối cùng “Thôi được rồi, cô cứ ăn đi!”

Từ đầu tới cuối, Thẩm Lâm Kỳ chỉ ngồi yên lặng môt bên nhìn Mạch Nhiên, mãi cho đến khi cô ăn đến miếng cuối cùng, ăn không nổi nữa ngồi dựa lưng vào ghế, anh mới nhếch khẽ mép lên, đưa tay cầm lấy cái bát trống trơn trước mặt Mạch Nhiên đưa cho bà Hoàng.

Bà Hoàng vẫn còn đang đứng ngây ra đó, đưa tay cầm lấy bát, kinh hồn bạt vía mà đi ra, cùng với vẻ mặt quỷ dị của Thẩm công tử, mắt to trừng mắt nhỏ.

Chẳng hiểu sao, Mạch Nhiên bỗng cảm thấy mình vừa rồi rất là thất thố, nên ngay sau đó liền tỏ ra vô cùng xấu hổ mà giải thích lý do: “Cái đó… Kỳ thực em bình thường không có ăn nhiều như vậy…” (haha…ôi chị Nhiên)

“Vậy thì nhiều thế nào?” Thẩm Lâm Kỳ nhìn Mạch Nhiên, ngón tay nhịp nhàng gõ lên bàn! (haha…đây là biểu tình gì ấy nhỉ?)

Người đàn ông này quả thực trong lòng đang cười nhạo Mạch Nhiên. Có điều cô cũng không phải vì vậy mà tức giận. Cô mất mặt trước mặt anh đêm nay là chuyện quá bình thường, ba năm nay ở cùng anh số lần Mạch Nhiên mất mặt như vậy không phải là ít. Cô cũng đã tự bản thân mình quên đi rồi!

Mạch Nhiên khoa chân múa tay nói: “Bình thường em ăn bát nhỏ hơn một chút!”

Thẩm Lâm Kỳ tiếp tục gõ tay xuống bàn.

Nhìn anh như vậy, Mạch Nhiên chẳng còn chút dũng khí nào, thẳng thắn mà nói: “Còn nữa, bình thường em không có ăn cơm Tây!” (ồ, cuối cùng đã chịu nói thật!)

“Sao?” Ngón tay anh dừng lại, ánh mắt thâm thúy nhìn Mạch Nhiên.

Cô lớn mật tiếp tục nói: “Em ngày thường cũng không ăn đồ ngọt, rất ghét!”

Mạch Nhiên cho rằng cô nói như vậy, anh ít nhất sẽ biểu hiện ra môt chút áy náy, sau đó sẽ nói tuyệt đối không bao giờ bắt cô ăn cơm Tây, ăn đồ ngọt nữa…Thế nhưng thực sự không như vậy!

Thẩm Lâm Kỳ thu hồi ánh mắt, chậm rãi thốt ra một câu: “Đã biết rồi!”

Ngắn ngủi ba chữ, Mạch Nhiên chấn kinh.

Hóa ra người đàn ông này vốn từ lâu đã biết cô không thích ăn đồ Tây, thế nhưng lần nào đi ăn cũng đưa cô đi ăn mấy thứ đó, như vậy là đang đùa giỡn cô? Chính là đùa giỡn cô?

Mạch Nhiên nổi giận, cắn răng nói: “Nếu đã biết, sao anh còn ép buộc em?”

“Anh có ép buộc em sao?” Thẩm Lâm Kỳ hỏi, “Em đã từng nói qua với anh rằng không muốn ăn sao?” (đúng rồi, tại chị chứ *hếch mũi*)

Mạch Nhiên bị hỏi lại, cố gắng nhớ lại một chút, phát hiện ra lâu nay hình như chưa từng phản đối ý kiến của anh.

Thế nhưng!

Mạch Nhiên mau chóng lấy lại tinh thần: “Nếu như em nói, anh sẽ đồng ý sao?”

Hàng lông mày của Thẩm Lâm Kỳ biểu hiện một chút thần tình, đại khái coi Mạch Nhiên là con thỏ nhỏ ăn no, nhìn qua không giống là dám dũng cảm mà chất vấn lại anh. Nhưng ngay sau đó anh liền cười cô.

Mạch Nhiên suy cho cùng nghĩ, anh tức giận cũng tốt, đằng này lại cười, thế này càng khiến cho người ta đoán không ra anh nghĩ gì.