Chương 10

“Nhưng mà. . . . . .” Ùng ục ùng ục. . . . . .

Cái bụng đột nhiên lớn tiếng kêu lên, Uông Ngữ Mạt sửng sốt, khuôn mặt nhỏ nhắn lập tức đỏ lên, xấu hổ địa ôm bụng, mất thể diện địa cúi đầu, “A, thật xin lỗi.” Chán ghét, tại sao lớn tiếng như vậy?Rất mất thể diện.

Phương Nhĩ Kiệt bồn chồn dường như cũng nghe được tiếng kêu kia, thấy cô cúi đầu, ngay cả lỗ tai cũng hiện đỏ, khóe môi không nhịn được câu khởi.Xong rồi , em gái đáng yêu như thế, đáng để hắn thiện tâm nha!

“Khó trách em đói, cũng đã hơn bảy giờ, tới giờ ăn bữa rối rồi.” Hai tay cắm miệng túi, hắn ra khỏi phòng.”Đi xuống đi, anh tìm xem có còn đồ ăn hay không.”

“Gì cơ!” Uông Ngữ Mạt biết điều một chút đi theo phía sau Phương Nhĩ Kiệt, thấy trong phòng chỉ có một mình hắn, không nhịn được tò mò mở miệng.”Một mình anh ở đây sao?”

“Làm sao? Đừng sợ nha?” Nhà này có một mình cô là phụ nữ,em gái rốt cục có ý thức nguy hiểm rồi sao? Không tệ không tệ, còn có thể cứu.

“Sợ? Sợ cái gì?” Uông Ngữ Mạt không hiểu ý của hắn.

Phương Nhĩ Kiệt sờ lỗ mũi. Xong,hắn thu hồi lời mở đầu.”Em nha, em như vậy mà dám đi theo đàn ông lạ mặt, lá gan thật đúng là lớn.” Hoặcnên nói là ngốc nghếch —— hắn ở trong lòng nói nhiều hơn một câu, trải qua mấy giờ chung đụng, hắn biết cô bé này đơi giản.

Hoặc có thể nói là ngây thơ đến”Ngu xuẩn”.

“Em biết anh không phải là người xấu.” Lại là một câu khẳng định tín nhiệm.

Phương Nhĩ Kiệt dừng bước lại, buồn cười xoay người nhìn cô.”Nha đầu, người xấu bộ có khắc chữ “xấu” trên mặt sao.” Biết người biết mặt nhưng không biết lòng, đây cũng là đạo lý ông nội ngày trước dạy bảo nha!

“Nhưng mà ánh mắt của anh không xấu nha!” Uông Ngữ Mạt yên lặng nhìn hắn, khuôn mặt nhỏ nhắn rất là thật tình.”Ông nội nói, nhìn một người đầu tiên phải nhìn ánh mắt đối phương, trong lòng có quỷ mắt người đó mơ hồ, không dám cùng người nghiêm nghị nhìn nhau . Từ ánh mắt của anh…….

Em biết nh không phải là người xấu.” Cô là đơn thuần nhưng mà tuyệt đối không ngu ngốc, cô biết phương pháp phân biệt.

Kể từ khi thấy hắn,cô lại bắt đầu chú ý tới ánh mắt của hắn và biết không có ác ý, mặc dù thái độ có chút cợt nhã, tuy nhiên anh đối với cô không có bất kỳ động tác cợt nhã nào, nhiều nhất chỉ là vỗ đầu của cô, mà cô cảm giác được người đó xem cô như là em gái.

Hành động.

Thái độ của anh đối với cô giống như các anh trai đối với cô, làm cho cô cảm thấy an tâm, trực giác biết mình có thể tín nhiệm hắn.

Không nghĩ tới em gái hắn cho là ngây thơ lại có thể nói ra những lời này, Phương Nhĩ Kiệt không khỏi giật mình, thấy cô nghiêm túc nhìn thẳng hắn, tròng mắt thanh khiết như trẻ con tràn đầy tín nhiệm, cũng có chút thông minh thuộc về cô.

Hắn thoáng chốc hiểu,cô mặc dù đơn thuần, bất quá không giống hắn nghĩ ngốc như này, nàng chẳng qua là được bảo hộ quá tốt, cho nên mới ngây thơ không giải thích được thế sự, chỉ khi nào cho cô đụng chạm thế giới bên ngoài,cô sẽ giống như bọt biển hấp thu, sẽ trở thành thấu hiểu, giống như nụ hoa trở thành đóa hoa xinh đẹp chói mắt.