Chương 10

“Mạc Lâm, ông đừng nói linh tinh” Bích Thanh Thần Quân nhẹ nhàng đặt tôi xuống bàn, “Khám cho nó, hình như bị nhiễm lạnh rồi”.

“Ông lại còn nuôi mèo?” Mạc Lâm tỏ vẻ vô cùng kinh ngạc lùi lại vài bước,đột nhiên ôm bụng cười to, vừa cười vừa nói: “Cái đầu ương bướng của ông khai thông lúc nào thế? Làm tôi buồn cười chết mất thôi!”

“Đừng làm tôi tức giận.” Bích Thanh Thần Quân lạnh lùng nói.

“Được rồi, được rồi, không đùa với ông nữa” Mạc Lâm cười hì hì đi đến chỗ tôi đang ngơ ngác chẳng hiểu chuyện gì, “Mèo con ngoan, để ta khám bệnh cho mi nào.”

Khám bệnh! Hai từ đó làm tôi sợ đến nỗi tim như ngừng đập, đột nhiên cẩn thận hỏi: “Đây là… Là bệnh viện sao?”

“Bệnh viện? Cách dùng từ lạ lùng, đúng… Cũng có thể nói như vậy.” Mạc Lâm nhấc chân của tôi lên, ấn một cái rất đau.

Con ngươi của tôi co rúm lại, thời khắc đen tối nhất, đáng sợ nhất, đángnhớ nhất dần dần hiện về trong tâm trí tôi, trào lên như một cơn bãobiển.

Quên mất là ai đưa tôi đến đây, cũng quên mất sự việc lúcđó là gì, trong tâm trí tôi giờ chỉ là một căn phòng toàn màu trắng, mũi ngửi thấy mùi kì lạ của căn phòng tên là bệnh viện.

Rất nhiềungười mặc áo choàng trắng giống người đàn ông trước mắt vây xung quangtôi, mỉm cười, họ nhìn tôi rồi không ngừng thảo luận gì đó.

Saukhi thảo luận, có một đại thúc ấn tôi xuống, tay cầm cái que thủy tinhdài dài, trên có khắc hoa văn, bên cạnh có một chấm màu đỏ, ve vẩy, độtnhiên chọc mạnh vào mông tôi! Cảm giác đau đớn khiến tôi như vỡ vụn ratừng mảnh!

Tôi ra sức kêu gào, ra sức giãy giụa, nhưng bọn họcàng lúc càng nhiều người đè lấy tôi hơn, làm thế nào cũng không buôngtay ra, cho đến rất lâu sau, mới rút ra, nhìn nhìn cái hoa phía trên lại tiếp tục cười nói cái gì bốn mươi độ ý…

Tôi muốn chạy trốn,nhưng họ lại bắt tôi lại, tiếp tục đặt tôi lên cái ghế sắt lạnh lẽo, họlại lấy ra một ống thủy tinh khác, nhét một ít dung dịch màu trắng sữavào trong đó, túm lấy cổ tôi, cắm cái kim nhọn phía đầu ống vào, đợi cho đến khi toàn bộ dung dịch chảy xuống hết. Đau đớn nhưng lúc này vẫnchưa kết thúc, tiếp theo họ mang đến một chất bột đắng màu trắng, banhmiệng tôi ra, đổ bột đó vào, tiếp tục bơm nước vào, ép tôi phải nuốttoàn bộ, chút nữa sặc chết.

Nghe nói ký ức của con người thườngghi nhớ mãi thời khắc bi thương, mà không nhớ đến những thời khắc vuivẻ, tôi nghĩ loài mèo cũng vậy, tôi quên rất nhiều rất nhiều thứ, nhưnglại không cách nào quên được thời khắc địa ngục đó.

Nhưng bây giờ… Tôi lại dấn thân vào chốn địa ngục.

Làm thế nào? Bỏ trốn!

Nhìn thấy nụ cười hiền lành của Mạc Lâm trước mặt, trong lòng tôi dấy lênmột sự sợ hãi, tôi không do dự giơ móng ra, nhân lúc anh ta rụt tay đểtránh, liền lao ra phía sau, đánh sập cửa, lại nhảy qua người Tiểu Lâm,giậm một chân lên đầu đứa bé đun thuốc, nhanh chóng chuồn thoát.

“Quay lại!” Roi da của Bích Thanh Thần Quân lại lần nữa vung lên, lần này tôi đã sớm chuẩn bị, nhanh chóng chạy đến sau cái cây to, cái roi đã vungra không thu lại được, bị quấn quanh cái cây.

Anh ta vội vàng xoa cổ tay, thu roi da lại, toàn thân nhảy lên để đuổi theo tôi.

Thấy tốc độ anh ta nhanh hơn mình, trong lòng càng thêm sợ hãi, thấy cái lều ở bên cạnh có một kẽ hở, tôi vội vàng khom lưng chui vào trong đó, corúm người lại một góc nhất định không ra.

Bích Thanh Thần Quândừng chân trước lều, nói như ra lệnh với tôi: “Ra đây!” “Đánh chết tôicũng không ra, ra để bắt đi bệnh viện ah! Ta không phải đồ ngốc đâu!”

“Ra đây!” Giọng anh ta hơi rít lên.

Tôi co rúm người lại trong góc tối.

“ Đứng tức giận như thế, làm Miêu Miêu sợ đấy.” Mạc Lâm cũng chạy đuổitheo, sau đó ngồi xổm xuống, giơ tay ra và nói: “Đến đây đến đây, sẽkhông làm mi đau đâu.”

Ông mới là người đáng sợ nhất, tôi gầm gừ vài câu, cảnh giác nhìn.

“Mạc Lâm, anh tránh ra!” Bích Thanh Thần Quân mở lời, giọng điệu có vẻ hơi khó chịu.

“Được.” Mạc Lâm rất sảng khoái.

Không ngờ Bích Thanh Thần Quân hỏi tiếp: “Cái phòng này của anh dùng để làm gì đấy?”

“Đây là phòng để đồ linh tinh.” Mạc Lâm ngạc nhiên trả lời.

“Rất tốt, rất tốt!” Bích Thanh Thần Quân thở gấp và cười, “Mượn chút ta sẽ đền cho ông”.

“Anh muốn làm gì?” Mạc Lâm chưa nói dứt lời, Bích Thanh Thần Quân đột nhiênxuất chiêu, tiếng gió rít lên như dời núi lấp biển, căn lều trên đầu tôi bị san bằng, lại cuốn tung lên, ầm ầm đổ xuống, trở thành một đốnghoang tang, tôi vừa mới ẩn mình trong bóng tối, đột nhiên bị ánh mặttrời rọi vào chói chang làm cho không mở được mắt.

Trước mắtBích Thanh Thần Quân đang từng bước dồn ép, tôi vội vàng đứng dậy, nhưng không kịp trốn và hét lên, lại bị một bàn tay tóm lấy, bên tai vang lên giọng nói đầy vẻ uy hiếp: “Đừng có thách thức lòng kiên nhẫn của tanữa.”

“Meo Woo!!!” Tôi thảm thiết kêu lên, nhắm mắt đối mặt với nỗi sợ hãi khủng khiếp.

“Phòng của tôi!” Mạc Lâm cũng kêu lên thảm thương, “Đây là phòng để thuốc mà!”

Bích Thanh Thần Quân dùng một tay còn lại tóm lấy tôi đang đau khổ tuyệtvọng, kéo đến phòng thuốc, rồi ấn tôi xuống mặt bàn, tôi ôm chặt tay anh ta, có chết cũng không bỏ ra,” Không cần bác sỹ… Xin anh… Bác sỹ tất cả đều khốn nạn.”

Mạc Lâm rút mấy cái kim trong túi ra, nhìn thấy thần sắc hoảng loạn của tôi, hiếu kì hỏi: “Tại sao?”

“Người mặc áo choàng trắng đều là kẻ xấu, họ dùng cái gậy chọc vào mông MiêuMiêu! Rất đau!” tôi lớn tiếng nói ra chân tướng sự thật.

Cái kimtrong tay Mạc Lâm rớt xuống đất cùng với lời nói của tôi, mồm của anh ta há hốc ra, dường như có thể nhét vừa cả một quả trứng ngỗng vậy. Rấtlâu sau, mới lắp bắp hỏi: “Chọc… Chọc vào mông? Sao có thể như vậy được? Ở đâu lại… Lại cầm thú như vậy?”

Bích Thanh Thần Quân cau mặt lại, tức giận quát: “Ai làm điều bỉ ổi vô liêm sỉ như vậy?”

“Là người xấu… Họ còn dùng kim đâm vào cổ tôi”, tôi thảm thương kể, “Tôi không muốn khám bệnh, tôi muốn về”.

“Người xấu tên gì?” Bích Thanh Thần Quân hỏi.

Tôi nghĩ một hồi lâu rồi lắc đầu: “Quên rồi.”

Trước mặt tôi hai người họ đứng ngây ra như hóa đá, Mạc Lâm lấy lại tinh thần rất nhanh, nhẹ nhàng xoa đầu tôi an ủi: “Trước đây chắc ngươi chịu rấtnhiều khổ cực, yên tâm, sau này có Thân Quân rồi, sẽ không có người hạingươi nữa đâu.”

“Anh ta còn ném tôi vào nước lạnh đấy…” Tôi thẳng thừng nói.

Mạc Lâm đột nhiên khinh bỉ nhìn Bích Thanh Thần Quân, gương mặt anh ta từhồng chuyển sang trắng, nhưng nhất định không chịu giải thích, chỉ quayđầu nhìn phong cảnh bên ngoài.

Trước mắt tôi là một Mạc Lâm hiềnlành và nhân từ, đột nhiên tôi thấy anh ta tuy mặc áo choàng trắng,nhưng không lại giống những tên bác sỹ kia, là người tốt.

Nhưngrất nhanh tôi phát mình đã sai… Mạc Lâm tuy không dùng chiếc ống thủytinh đáng sợ, nhưng lại dùng mười mấy cái kim màu bạc châm vào cơ thểtôi, làm toàn thân tê liệt, mất đi cảm giác, sau đó lại mang đến một bát thuốc đắng mùi vị rất kinh khủng, bảo Bích Thanh Thần Quân cho tôiuống.

Vị đắng và mùi kinh khủng của bát thuốc đó tôi không thểnào tả nổi. Cuối cùng cũng uống hết, tôi cảm thấy như sống không bằngchết, tất nhiên, khuôn mặt của Bích Thanh Thần Quân đã vui hơn nhiều.

Tôi thề, sau này nếu có ai nói Mạc Lâm là người tốt tôi sẽ cắn chết ngay.

Trên đường đi và về chẳng có gì khác, cả quảng đường Bích Thanh Thần Quânkhông nói câu gì, khi sắp đến cửa, anh ta mới nói nhỏ với tôi: “Ta không biết, nhìn ngươi vô tư như vậy, thế mà trước đây lại chịu nhiều tổnthương thế…”

“Đúng vậy.” Tôi buồn rầu trả lời, vết thương trong lòng, vừa bị anh làm tổn thương đó…

“Ngươi cần gì không?” Anh ta đột nhiên đánh trống lảng, chuyển ngay hướng khác.

Cơ hội ngàn vàng, tôi không cần nghĩ lập tức trả lời: “Cá! Tôi muốn ăn cá chép!”

“Được.” Anh ta âu yếm xoa xoa đầu tôi, xoay người ra lệnh cho Tiểu Lâm phíasau, “Ngươi đi Đông Hải, bảo Long Vương mang cá chép đến ngay.”

Tiểu Lâm nãy giờ im lặng đi sau như cái bóng lập tức phụng mệnh rời đi.

Đột nhiên tôi nhớ ra bản thân cần những điều khác nữa: “Tôi còn muốn Ngân Tử… Tôi muốn về nhà…”

“Nếu như ngoan ngoãn dường bệnh, đợi khỏi bệnh rồi, ta sẽ đưa ngươi về tìmanh ta.” Bích Thanh Thần Quân tự nhiên rất hiền từ, lời của anh ta đãthấm sâu vào tim tôi, tự nhiên có cảm giác gần gũi, làm cho tôi khôngkìm được sẵn sàng tin anh ta một lần.

Về đến cung Huyền Thanh,phòng của tôi đã được những người hầu gái bố trí xong, lao thật nhanhlên giường lăn lộn vài vòng, tôi buồn bã phát hiện, cái giường này hìnhnhư không to bằng giường của Bích Thanh Thần Quân… Cũng không rộngbằng…, điều này làm cho tôi không vui.

Nhưng khi nghĩ đến cáchép, tôi cảm thấy bớt chán nản, sau khi Mạc Lâm cho tôi uống một đốngthuốc kì lạ khó nuốt đo, bây giờ toàn thân rất khó chịu, bụng đói cồncào, đối đến nỗi không ngủ được.

Tôi lại biến trở lại thànhngười, phát hiện bộ quần áo ướt trên người đã được thay rồi, tôi đangmặc một bộ lụa được thêu rất đẹp, chỉ có cái đuôi không cho ra ngoàiđược, còn những thứ khác đều rất dễ chịu.

Tôi chạy đến ngó đồ ăntrên bàn, không phải quýt thì là đào mật, nếu không cũng là táo gì gìđó, chẳng giống thức ăn có thể ăn được, buồn quá tôi lấy một quả táo đặt xuống đất lăn qua lăn lại để chơi, vừa chơi vưa vểnh tai lên đợi cáchép về.

Khi trước của vang lên tiếng chân ngựa, tôi vội vàngchạy ra ngoài, thì gặp Bích Thanh Thần Quân đang chào tôi và đi về phíaphòng khách, thế là nhanh nhẹn bước theo anh ta.

Không ngờ, trong phòng khách không có cá chép như tưởng tượng của mình, mà đứng ở trongđó là một cô gái mặc bộ quần áo màu hồng, da trắng như tuyết, đôi mắtlong lanh giống như mặt nước mùa thu, mái tóc đen quấn cao, bên trên cócài những cái trâm ngọc trai, nhìn khá phong cách. Cô khoác một cái áochoàng bằng lụa màu đỏ, lấp lánh ôm trọn lấy thân thể nhìn rất gợi cảm,làm mê hoặc lòng người, quả thật là báu vật trời sinh.

Cô ta nhìn thấy Bích Thanh Thần Quân đi vào. Lập tức duyên dáng cúi chào và nhẹnhàng nói: “Nô tỳ Cẩm Văn tham kiến Bích Thanh Thần Quân đại nhân.”

“Long Vương bảo nhà ngươi đến à?” Bích Thanh Thần Quân vẫn giữ thái độ lạnh lùng như cũ.

Người thanh niên mặc áo đen ở bên cạnh bị phong thái người đẹp làm cho hớphồn bước lên trước đáp lễ nói: “Tại hạ là Quy Tiên Vọng Ưu, phụng mệnhTam Thái Tử của Long Vương, đưa cá chép tiên nữ Cẩm Văn đến phủ của Thần Quân, mong Thần Quân vui lòng nhận cho.”

Cẩm Văn đảo mắt khắpphòng, lại đưa ánh mắt như mặt nước hồ thu nhìn Bích Thanh Thần Quân,sau đó liếc mắt đưa tình và cúi đầu không nói gì.

“Ừm, cũng được.” Bích Thanh Thần Quân suy nghĩ một lúc, quay đầu hỏi tôi, “Ngươi thích ăn nấu hay ăn rán?”

“Nấu cái gì?” Tôi không hiểu ý anh ta.

“Cá chép, ngươi thích ăn kiểu gì? Để ta bảo nhà bếp nấu.” Bích Thanh Thần Quân xoa xoa đầu của tôi hỏi lại.

Tôi nhanh chóng trả lời: “Thích rán!”

“Người đâu! Chuẩn bị chảo!” Bích Thanh Thần Quân lập tức gọi người đến, lại bổ sung thêm câu, “To một chút nhé.”

Cẩm Văn đang đứng phía dưới, nghe đối thoại của chúng tôi sợ đến nỗi ngồibệt xuống đất, không thể đứng dậy được nữa, chỉ khóc sướt mướt, nức nởnghẹn ngào không ngừng xin tha mạng.

“Vậy… Vậy…” Với bộ mặt đauđớn u sầu, cô ta tiến lên phía trước nói: “Không biết Cẩm Văn có chỗ nào đắc tội với Thần Quân, cầu xin Thần Quân minh xét.”

“Không có tội.” Bích Thanh Thần Quân uể oải trả lời, “Vốn dĩ ta muốn mang đến để ăn, cá chép nào cũng giống nhau thôi”.

“Vậy… Không phỉa là Thần Quân muốn cá chép cô nương sao?” Vọng Ưu kinh ngạc thất sắc.

“Ta nói là cá chép.” Bích Thanh Thầ Quân thở dài giải thích.

“Không phải từ trước đến nay Thần Quân ăn chay sao?” Vọng Ưu hỏi lại.

Bích Thanh Thần Quân nói: “Đồ đệ của ta muốn ăn cá chép.”

“Đồ đệ của ngài là…” Vọng Ưu đã lú lẫn mất rồi.

Tôi vội vàng nhảy ra chỉ vào cái mũi của mình nói: “Cá chép là của tôi, không phải của đồ đệ nào cả!”

“Người là đồ đệ của ta”, Bích Thanh Thần Quân không biết phải làm thế nào lắc lắc đầu.

“Tôi là Hoa Miêu Miêu!”

Vấn đề về cái tên mà anh ta đặt cứ bám lấy tôi không ngừng, tiếng khóc củaCẩm Văn bên cạnh càng lúc càng to hơn, cô ta bắt đầu quỳ xuống, mất điphong thái ban đầu, chỉ cầu xin Thần Quân khai ân. Vọng Ưu đau khổ nói:“Nếu như đồ đệ của Thần Quân chỉ muốn ăn cá chép, hà cớ phải lấy Cẩm Văn cô nương làm vật tế, chi bằng để tôi về cung, bắt chục con cá chép béongon mang đến, đổi lấy sinh mạng của Cẩm Văn cô nương, ý của Thần Quânthế nào?”

Bích Thanh Thần Quân hỏi tôi: “Người muốn đợi để ăn mười con cá chép hay bây giờ ăn một con?”

Tôi giơ mười ngón tay ra cố gắng đếm, vì đếm không rõ, cho nên trả lời dứt khoát: “Muốn tất cả!”

Cẩm Văn không nói được lời nào, ngất ngay tại chỗ, Vọng Ưu cầu xin ThầnQuân tha tội, xin thêm thời gian là một tuần hương, lập tức nhấc chânlao ra ngoài.

Khi quay đầu lại đã mang đến mười con cá chép vừabéo vừa to, tôi rất sung sướng bảo nhà bếp nấu hết, hấp, nấu, tất nhiênrán nhiều hơn, tôi ăn rất sung sướng, cuối cùng quên mất Cẩm Văn,

Tiểu Lâm xin chỉ thị tôi phải làm thế nào với cô ấy?

Tôi ngửi ngửi mùi cá chép trên người cô ta, sau một hồi suy nghĩ bèn trảlời: “Nuôi đi, làm đồ ăn dự trữ, khi nào không có cá ăn thì mới xemxét.”

Cẩm Văn nghe mấy lời đó lập tức thề với trời, một ngày còncô ấy, thì tuyệt đối sẽ không làm ngắt quãng bữa cá nào của tôi. Tôi lập tức cảm động đến nỗi không kìm được bản thân, lao đến hôn cô ấy mấycái…