Chương 10

Va chạm

Cả hai cứ dằn qua dằn lại cánh cửa (tội nghiệp cánh cửa quá ~.~!)

Hắn dồn hết sức giật cửa thật mạnh và….

-ÁÁÁÁ…. đồ dê xòm, đê tiện, ….. :@#$%^&*(-….- nó bị kéo tới ngã nhào và…. đè lên người hắn.

Hắn đẩy nó ra, đứng dậy

-YA, im cho tôi, cô đè lên người tôi mà nói tôi dê cô hả

-……- nó cứng họng, cúi mặt vì ngượng

-Lên xe đi- hắn phá tan bầu không khí căng thẳng sau một lúc im lặng

Trên đường đi, nó với hắn cứ cải nhau suốt. Bác tài xế chỉ biết lắc đầu cười “Câu chủ biết cải nhau với người khác từ bao giờ…?”

Chiếc xe dừng lại trước một ngôi nhà….. à không, một cái biệt thự mới đúng.

Bác tài xế tới chổ cái bảng gì đó bấm bấm gì đó, cánh cửa từ từ mở ra

Để vào trong thì phải đi qua một cái khuôn viên lớn ơi là lớn. Qua khỏi khuôn, ngôi biệt thự như được phóng to thêm.

Ngôi nhà mang màu trắng toát, với các cửa kiếng trong suốt được thả màn treo, bên trái ngôi nhà là một khu vườn lớn, bên phải là một cái bể bơi

Nó lấy hành lí xuống xe, hắn đến chỗ cái cửa bấm bấm gì đó, giống bác tài xế làm hồi nãy

Nó đứng há hốc mồm, mắt trợn lên mà như muốn lòi ra (mắt ếch í). Đứng như trời trồng

Nhìn nó dưới bộ dang đó, bỗng chốc hắn nở nụ cười

Bóc- AAAA….. sao anh lại búng vào trán tôi… đồ đáng gétttt

-Tôi thấy con ruồi đậu trên trán cô, lấy đà chuẩn bị bay vào cái miệng cô rồi. Tôi giúp cô đó thôi!!- hắn bỏ vào nhà

-Ê,ê…. sách đồ giúp tôi với, êêêê

“Cái tên Phong đáng gét, con trai gì mà không biết ga lăng gì hết….. cái con người gì mà chỉ biết hành hạ người khác…”

Nó luộm thuộm sách đống hành lí đi vào. Với cái tính vụng về của nó thì….

-Aaaaa…..- nó vấp phải cái bậc thềm và ngã nhào

“Ui da,…. chắc chết quá. Mà sao hôm nay té không đau nhỉ??? Nhà hắn làm bằng xốp à?”

-AAA….. anh ở đâu ra vậy? sao tôi…. anh…..té…..?

-Nè, biết là cô nặng lắm không hả đồ con heo, đứng lên mau

Lần thứ hai nó ngã lên người hắn rồi

-Cô mau đi cất đồ đi, phòng trên lầu gần ban công đó

Hắn vừa dứt lời,nó liền chạy một mạch lên phòng

-Oa,oa…. phòng to quá, sướng quá đi….

Căn phòng của nó mang một màu xanh rờn, cửa sổ nhìn ra bên ngoài khu vườn đầy gió. Một cái máy lạnh, một cái phòng tắm, một bàn học và một cái giường

Nó đứng trong phòng hú hét…. hắn ngồi trong phòng của mình chỉ cười. Chợt!

“Tại sao mình lại cười? Từ trước đến giờ mình đâu có cười nhiều như vậy? tại sao cô ta lại làm mình vui??? Chắc mình bị điên rồi”

Nó dọn đồ rồi sắp xếp, dọn dẹp vừa ý muốn. Rồi thay đồ tắm rửa….. đi ngủ (bây giờ là 11h)

-Ngủ thôi

Nó vừa chui vào chăn ấm nệm êm thì

-Cộc, cộc, cộc…. đầu heo, ra đây!!!

Nó hậm hực bước ra cửa

-Gì vậy hả? đồ đáng gét

-Tôi cấm cô không được kêu tôi là đồ đáng gét! nghe chưa???

-Ừ, biết rồi, đồ âm binh ạ

-Ax, không được kêu gì khác ngoài anh, nghe không? cô mà không nghe thì coi chừng tôi đó

-Biết rồi! Kêu gì?- Bực mình

-Xuống lấy cho tôi li nước lọc

-Đợi chút- nó ngoan ngoãn nghe theo lời hắn vì nó biết cho dù có làm gì thì nó cũng không thắng được hắn

-Cộc cộc cộc, nước của anh nè!!

-Cô vào đi

Nó mở cửa đi vào “Oa, căn phòng gì mà trắng toát, mà sao mình thấy hắn toàn mặc đồ đen không nhỉ???”

-Để đó đi

Nó tiến lại đặt lên đầu tủ, vừa để lên thì hắn nhào tới nắm lấy tay nó.