Chương 10

Thanh và Dung – cô bạn trên xe buýt cùng nhau bước vào cổng trường.

Thanh sửng xốt khi nhìn thấy cái không khí náo nhiệt của các bạn ở ngôi trường này.

Thanh thấy họ tập trung lại, trên trán đeo khẩu hiệu, áo mặc hình của anh chàng hôm qua, chưa hết họ còn mang rất nhiều cờ và băng dôn.

Thanh kinh ngạc nghĩ không lẽ cái tên đó đến đây để biểu diễn mà hôm nay là ngày gì nhỉ. Thanh liền quay ngay sang cô bạn Dung để hỏi.

_Cậu có thể ình biết hôm nay là ngày gì được không…??

Dung cười bảo.

_À hôm nay anh chàng ca sĩ Hoàng Quân chuyển đến trường của chúng ta học nên các bạn mới náo nhiệt và hạnh phúc như thế này, chả gì anh ta cũng là thần tượng của các bạn ở đây……..!!

Thanh chán ngán lắc đầu, chúa ơi, tại sao anh ta lại chuyển đúng ngay vào trường mà nó đang theo học thế này làm gì. Có thần tượng học ở trong trường chỉ thêm phiền, nhưng mà không sao, họ hâm mộ thì mặc họ. Mình không cần biết và không cần quan tâm tới anh ta là được.

Không khí náo nhiệt và sôi động này không hề ảnh hưởng hay có một chút lay động tới Thanh. Thanh hỏi cô bạn.

_Bọn mình học ở phòng nào thế nhỉ…??

Kể từ lúc gặp lại nhau cho đến bây giờ, Dung đã để ý đến sự khác thường của Thu, tại sao con nhỏ này cái gì cũng không biết và cái gì nó cũng hỏi mình là sao. Mặc dù còn nhiều thắc mắc nhưng Dung vẫn nói.

_Sao cậu mau quên thế bọn mình học ở lầu hai phòng 12A2….!!

Thanh cười toe toét.

_Cám ơn cậu nhé, mà chúng ta cùng lên lớp luôn chứ…??

Dung lắc đầu bảo Thanh.

_Cậu không ở đây cùng mọi người đón thần tượng à…??

Thanh ngán ngẩm bảo Dung.

_Nếu thế mình lên lớp trước đây, chúc bạn vui vẻ với thần tượng của mình….!!

Nói xong câu đó, Thanh bỏ lên lớp. Đi qua hai cái cầu thang và quẹo một ngóc của hàng lang, cuối cùng Thanh cũng đến nơi.

Thanh còn đang đi thì nó cảm thấy có hơi gió ở đằng sau lưng, theo phản xạ nó liền nghiêng sang một bên và tránh được cú đập của một con nhỏ vào đầu.

Thanh quay phắt lại để xem đứa nào mà dám giở trò đánh lén nó. Vừa nhìn thấy con nhỏ trước mắt là Thanh muốn cho nó ăn tát, chúa ơi, cô ta đúng là đồ kênh kiệu, cô ta đi học là đi chơi, sao lại ăn mặc giống một con bé đi bar hay đi vũ trường thế kia.

_Này con nhỏ kia sao cô dám đánh lén tôi là thế nào…??

Con nhỏ kia sửng xốt, đây là Thu hay sao, sao chỉ có một tuần mà giọng nói của nó cũng khác người như thế.

Thu là đứa chuyên môn bị bọn con gái trong lớp bắt nạt, từ việc bị tịch thu cặp, và bị nhốt vào phòng vệ sinh nữ, chưa hết chúng nó còn chặn đường để đánh cảnh cáo Thu nữa.

Thu là trò chơi của bọn nó, khi nào buồn chúng nó lôi Thu ra làm trò hề, chúng nó bắt Thu ăn mặc những bộ quần áo do chúng nó nghĩ ra, có khi chúng nó còn bắt Thu phải ở lại làm vệ sinh và trực thay cho bọn nó.

Bàn nghế và ngăn đựng đồ của Thu lúc nào cũng chứa toàn rác và thức ăn thiu. Đầu tóc của Thu bị bọn nó vò và bôi đầy kẹo cao su lên. Có lẽ vì điều này nên cô nàng mới bị stress trầm trọng, đi học lúc nào cũng nơm nớp lo sợ. Thu không có ngày nào được yên cả, nhẹ thì bị gõ vào đầu, nặng thì chạy quanh sân trường.

Con nhỏ kia vênh lên quát.

_Mày dám ăn nói với tao như vậy hả, mày có biết là mày càng gân lên và cãi hỗn, tao lại càng muốn xử mày thêm không hả…./??

Thanh ngáp ngủ một cái rõ to, nó cười khẩy bảo.

_Xin lỗi cô nhưng tôi không có hứng đùa hay đánh nhau với cô vào sáng sớm như thế này, chào cô…!!

Thanh vừa bước được hai bước con nhỏ kia định túm tóc của nó. Thanh lại theo phản xa khẽ cúi người về đằng trước, cái chân của nó dơ lên tận mặt của con nhỏ kia.

Thanh học võ từ nhỏ, do nó hay xem phim trưởng nên nó muốn được như mấy vị anh hùng kia. Thanh lén bố mẹ của mình đi đăng ký học ở một võ đường cách nhà của nó cũng xa lắm, nó học từ võ dân tộc, karate, môn nào nó cũng muốn học và học rất hăng say. Con gái như nó mà suốt ngày đánh đấm nên không thể nào nữ tính và hiền dịu như chị Thu được.

Con nhỏ này vì không biết đây là Thanh nên cứ bắt nạt nó mãi. Thanh hạ chân của mình xuống, nó chống hai tay vào sườn, nó dọa.

_Chị đã nói là không chơi với em rồi, nếu em còn cố tình thì chị đây sẽ không tha cho đâu…..!!

Con nhỏ kia sợ xanh cả mặt, nó bàng hoàng và không tin vào mắt mình nữa, sao con nhỏ Thu lại biết võ, không phải Thu là một con bé yếu đuối hay sao.

Thanh tìm đến cái tủ đựng đồ của mình. Thanh bị xốc vì cái tủ nó bị xiêu vẹo, cánh cửa đã bị long cả ra, nhưng nó cười khẩy vì nó chẳng quan tâm. Khoác cái ba lô lên vai nó đi vào lớp.

Bàn học của mình Thanh cũng không biết, đến là khổ vì nó quên mất không hỏi chị của mình là chị ấy ngồi ở bàn nào.

Thanh ngồi đại vào một bàn, nó vừa đặt cái mông của mình xuống. Một con nhỏ hất hàm hỏi nó.

_Mày có biết đây là bàn của ai không hả, tại sao mày dám ngồi ở đây…??

Thanh ngước mặt nhìn lên, nó thấy cô nàng đang chống hai tay vào sườn và cái bọn con gái kia đang vây quanh lấy nó. Thanh bây giờ mới hiểu cảnh mà chị gái phải chịu đựng. Thanh thờ ơ nói.

_Xin lỗi, nhưng bàn của tôi là cái bàn nào tôi quên mất tiêu rồi….!!

Bọn nó xửng sốt nhìn Thanh, sao con bé này từ khi về nước đến giờ, nó thay đổi nhiều thế nhỉ, từ kiểu tóc, cách ăn nói và thái độ không biết sợ này nữa chứ.

Một anh chàng đeo kính cận có lẽ là bạn tốt của Thu, anh ta bước lại và bảo Thanh.

_Bàn của bạn ở đây này…!!

Thanh theo hướng chỉ của anh chàng, nó liền lách qua bọn con gái và tiến về bàn của mình.

Thanh vừa đặt cái cặp xuống, con nhỏ bị nó dọa ở cửa lớp lúc nãy tiến đến nắm tóc của Thanh và hét.

_Con nhóc này mày tưởng là mày có thể diễu võ dương oai hả, lúc nữa đi về thì mày sẽ biết tay tao…!!