Chương 10

Tháng đầu tiên của học kì hai năm nhất, công việc của Khả Nhi càng trở nên mỹ mãn khi đơn đặt hàng tăng lên gấp ba so với trước tết. Nếu như cứ tiếp tục đảm bảo được chất lượng phục vụ như thế này, thu nhập của Khả Nhi mỗi tháng có thể lên đến ba nghìn nhân dân tệ, tương đương với lương tháng của một nhân viên công chức bậc trung trong xã hội. Đây có thể coi là một thu nhập khả quan đối với một sinh viên làm thêm như Khả Nhi. Sau khi tính toán các đơn hàng xong, Khả Nhi vui vẻ nói:

-Chúng ta sau này cũng trở thành người có tiền rồi!

Khương Lan nhìn Khả Nhi bằng đôi mắt sùng bái:

-Khả Nhi đúng là một thiên tài…- Sau đó cô đưa tay lên ôm mặt ủ ê, đôi môi cong lên: -Tại sao tớ lại là một kẻ ngu ngốc và bất tài cơ chứ?- Học kì trước, mặc dù Khả Nhi bận rộn với việc kiếm tiền nhưng việc học của cô vẫn không hề sa sút, điểm trung bình các môn đứng thứ hai trong lớp, giành được học bổng loại A. Ngoài Khả Nhi ra, Diệp Phi và Tống Điềm cũng lần lượt giành được học bổng loại B và loại C. Hà Mạn Tuyết và Tang Lệ Na mặc dù không giành được học bổng nhưng cũng xếp loại khá trong lớp. Cả phòng chỉ có một mình Khương Lan có kết quả kém nhất. Mặc dù không đến nỗi phải thi lại nhưng cũng bị xếp thứ mười từ dưới lên. Điều này khiến cho cô cảm thấy vô cùng mất mặt. Hôm biết điểm thi, cô đã ca cẩm suốt cả buổi tối rồi.

Khả Nhi an ủi:

-Em gái à, thi cử không như ý nhưng tình cảm được như ý. Lúc nhàn rỗi thì đừng nghĩ đến chuyện thi cử làm gì, dành thời gian mà nhớ đến anh Bân của cậu ấy.

Vừa nhắc đến anh bạn trai cao to, đẹp trai Trần Văn Bân là Khương Lan lập tức cười tươi như hoa. Các cô gái phòng 312 ai nấy đều xinh đẹp, mỗi người một vẻ. Vì vậy những kẻ theo đuổi liên tục viếng thăm, hết lượt này đến lượt khác. Các cô gái phòng 312 cũng thường nằm bò trên giường và suy đoán xem ai sẽ là người có bạn trai đầu tiên. Ban đầu mọi người đều cho rằng Lệ Na là người có khả năng cao nhất. Nhưng về sau thấy Chu Chính Hạo chẳng có chút động tĩnh gì nên họ chuyển sang cho rằng Khả Nhi và Dương Phàm có khả năng rất cao. Nhưng hình như Khả Nhi chỉ có hứng thú đối với tiền bạc. Những anh chàng đẹp trai như hoa trong mắt cô vẫn không đủ sức hấp dẫn bằng một tờ giấy một trăm tệ. Thất vọng, mọi người mở to mắt dồn sự chú ý vào Tống Điềm.

Ba người bọn họ thường được coi là hoa khôi của học viện kinh tế, khiến cho bao chàng trai phải ngơ ngác. Nhưng đoán già đoán non mãi, cuối cùng chẳng ai ngờ rằng Khương Lan, cô gái nhỏ tuổi nhất, đơn thuần nhất lại là người ra hoa đầu tiên. Bạn trai của cô còn là một thành viên trong đội bóng rổ.

Trong đợt thi đấu bóng rổ giữa các trường, Tang Lệ Na thường xuyên lôi kéo bạn cùng phòng đi cổ vũ cho Chu Chính Hạo. Nhưng thật không may, nụ hoa của Lệ Na chưa kịp nở thì Khương Lan và Trần Văn Bân đã trao tình cảm cho nhau rồi. Tang Lệ Na nửa thật nửa đùa bảo rằng hóa ra Trần Văn Bân thích loại con gái ngây thơ nên mới chọn cô gái có điều kiện kém nhất trong phòng. Nhưng Khả Nhi lại cảm thấy Trần Văn Bân rất có con mắt, Khương Lan vừa ngây thơ vừa đáng yêu, tính tính chân thành, nhiệt tình và hoạt bát, hơn nữa Khương Lan ngày càng trở nên xinh đẹp hơn.