Chương 10: Ánh mắt đầu tiên

-“Ừm…”-Thục Anh cười rạng rỡ với Bá Quyền.-“Chuyện đến đột ngột đến cả tao còn không tin nữa là….nhưng nó…thật sự rất giống tao.”

Bá Quyền chớp chớp mắt nhìn Thục Anh. Có đứa em trai sinh đôi hồi nào vậy ta? Sao mình không biết gì vậy?

-“Tao qua xem nó mới được. Mày xạo nồi quen rồi.”-Nói là làm liền Bá Quyền chạy ầm ầm xuống nhà,xỏ ngay đôi dép doctor xanh xanh kia lạch bạch như vịt củn đuôi vậy.

Thục Anh trên nhìn xuống bật cười nhìn Bá Quyền đang trong thời kì đáng yêu. Nó cũng không ngờ mình với Quyền lại gắn bó với nhau như vậy,cái cảm giác bên cạnh cậu ấy gần gũi đến mức nó muốn xa lạ nhưng chẳng thể nào. Vẫn khuôn mặt điển trai trắng trẻo khó nhìn nhưng lại nhìn nhiều như vậy. Đôi khi Thục Anh đã rung động trước hắn nhưng chưa phải là lúc.

Bên trong,Mỹ Linh khẽ nhìn bóng dáng thon thả kia của Thục Anh. Có gì đó làm Linh ngại ngùng. Quả thật,chị ấy quá tuyệt đến nổi mình không tài nào đuổi bắt kịp. Đến cả nhìn từ phía sau cũng cảm nhận được trước cái lưng trần ấy là một Mỹ nhân. Mùi thơm lạ ấy toả ngát cái sân thượng nhỏ bé này. Lẳng lặng quay lưng vào phòng.

Cạch.

Một khoảng không gian nhỏ bé nhưng là cả thế giới nội tâm của Linh.

Bá Quyền nhảy tọt lên lầu. Thấy Thục Anh đi đến,chạy lại kéo tay nó đứng trước cửa phòng Linh. Hắn muốn xem dung mạo giống Anh xinh đẹp của hắn ra sao. Hắn cảm thấy hồi hộp.

Cốc…cốc…cốc…

Lần đầu tiên tế nhị gõ cửa ai đó. Chứ như phòng nó,hắn đạp cửa nhảy ầm ầm hét um lên rồi.

-“Ai vậy?”-Mỹ Linh đứng gần cửa khẽ hỏi. Giọng nói thanh vang kia cất lên làm trái tim ai cũng rung động.

-“Chị đây.”-Thục Anh nói nhỏ nhẹ.

-“Có chuyện gì sao?”-Linh trầm lặng. Quả thật,nhỏ chưa đủ can đảm đối diện ai lúc bây giờ.

-“Hì hì…bạn chị và cũng sẽ là bạn sau này qua chơi. Muốn làm quen em thôi.”-Thục Anh nhìn vẻ mặt Bá Quyền hớn hở cứ nhoi nhoi lên.-“Mày bớt nhoi lại đi.”

Bá Quyền nhăn nhó. Thằng oách con này đang tỏ thái độ gì vậy không biết. Chỉ là muốn nhìn một cái thôi sao khó khăn vậy? (@@)

Cạch.

Linh mở nhanh cửa với ánh mắt lạnh lùng nhìn hai người đối diện. Khẽ đưa ánh mắt pha lê lên nhìn Bá Quyền. Đôi mắt xanh rêu đậm đà kia tròn xoe nhìn nhỏ.

Bá Quyền giật mình với Linh,đặc biệt là đôi mắt kia. Quả thật làm hắn ấn tượng nhưng ở đây không phải là đẹp mà là giống Thục Anh đến nổi ánh mắt cũng màu pha lê. Đúng là chị em thật rồi.

Cạch.

Hết năm phút nhìn nhau. Linh đóng sập cửa lại. Với bộ đồ ngủ lăn lộn trên giường.

Má Linh khẽ ửng hồng. Tại sao Quyền lại mang cảm giác lạ lẫm như có dòng điện nhẹ nhàng đi chầm chậm đi qua người mình. Đôi mắt xanh rêu đậm đà của Thiên nhiên chiều buồn kia làm nhỏ có ấn tượng và hình như đã làm rung động trái tim nhỏ ngay từ cái nhìn đầu tiên.

-“Đặng Bá Quyền.”-Linh khẽ cười lên với người con trai bên ngoài.

Bá Quyền chớp chớp mắt nhìn sang Thục Anh. Em trai mày thật dễ thương á nhỉ.

-“Dễ thương rồi đấy.”-Quyền nhếch nữa môi đá vào cửa một cái nhẹ. Đá mạnh đau chân. (=_=)

Thục Anh cười mỉm môi nhìn hành động đấy.

-“Chắc tại mới tiếp nhận nên khó khăn và muốn cô lập để tiếp xúc.”

Quyền lườm lườm cô nàng nắm tay lôi qua nhà ăn kem.

-“Ừii bà xàm.”

……………………..

Minh Hoàng lau dọn ở quán cafe lớn cho tầng lớp giàu có. Đằng xa,Minh quản gia ngồi với giám đốc bệnh viện lớn của thành phố với nụ cười hân hoan.

-“Cảm ơn ngài đã cùng hợp tác với chủ tịch chúng tôi.”-Minh quản gia đưa phong bì mỏng manh nhưng trị giá mấy trăm triệu.-“Đây là thủ tịch chúng tôi gửi.”

Giám đốc bệnh viên nhăn hai hàng lông mày. Ông đã không muốn nhận công việc giả dối này nhưng uy quyền của chủ tịch Lâm quá mạnh ép ông. Nhưng gia đình Al giúp đỡ cho bệnh viện ông rất nhiều. Ông thật hổ thẹn,bây giờ mà còn nhận số tiền này,mặt mũi ông không biết để vào đâu.

Ông đẩy phong bù trở về chỗ cũ.

-“Xin lỗi. Tôi không cần.”

Minh quản gia cười hài lòng với con người trước mắt. Được,tôi tôn trọng ông.

-“Chân thành.”-Nói rồi Minh lấy phong thư lại rồi đứng dậy tế nhị chỉnh sửa quần áo cúi đầu chào bác sĩ đi nhanh chóng.

Minh Hoàng vừa dọn dẹp xong đi đến phía đối diện Minh đang đi ra với nụ cười nham hiểm.

Hoàng chợt khựng người lại nhìn chăm chú vào khuôn mặt của người đang đi đến. Nó quen thuộc và bắt buộc không được quên đó là…

….

-“Ngươi dám buộc tội chúng tôi sao?”-Ngày ấy ba mẹ hắn chưa vào tù.

Minh quản gia lạnh lùng đi đến với hàng tá giấy và giấy kia. Ném thẳng vào mặt ba mẹ Hoàng. Minh Hoàng im lặng đứng ở bên kia cửa khẽ nhìn rõ khuôn mặt ấy.

-“Ai bảo các ngươi không hợp tác với chủ tịch Lâm?”

-“Chủ tịch Lâm là con người gian ác. Chúng tôi làm sao có thể….”

-“Đó là đối với những người phản bội chủ tịch. Chứ việc gì phải tàn ác với nhà ngươi.”

Ba mẹ anh lui dần lui dần,Minh quản gia tiến đến tiến đến với những lời nhục khinh. Và còn một việc kinh khủng đến nữa là.

-“Không những các người mà con trai vĩ đại,tự đại của các người củng chuẩn bị đi luôn đấy. Đấy là do các người tự trút lấy. Tôi không phải là không muốn thương mà là không dám thương. Thật kinh hoàng.”

Minh quản gia quay lưng đi nhẹ nhàng với không khí chết chóc. Con người theo chủ nhân kia đã kinh tởm và tàn nhẫn mưu mô thế nào thì chủ nhân của hắn quả thật là đáng sợ và thật có phúc khi có thuộc hạ sắp bằng mình.