Chương 10 – Chia lìa trong mơ

“Gió nổi lên, sầu biệt ly, gió thổi lạc, người cũ gặp lại, nếu hỏi kiếp này kiếp sau, số mệnh vốn là không giới hạn, không biết làm sao quay lại quê cũ……” Giọng hát mượt mà, hùng hậu của nam tử, hình như có chút phiêu tán, mỗi một nốt nhạc, đều như thắt chặt trái tim, phối hợp cùng nhau phập phồng, giống như âm thanh của tự nhiên, luôn đi cùng dòng nước, mãi mãi không nghỉ.

“Ngân Nhi, ba mươi năm không thấy, ngươi vẫn còn nhớ rõ khúc nhạc này?” Thanh âm ôn nhu ở bên tai vang lên, như gió xuân thổi qua, vừa rõ ràng, lại xa xôi, với không tới, mà ngay gần bên tai.

Nàng đột nhiên xoay người, nam tử đứng phía sau cao ngất, áo trắng tóc đen, phiêu phiêu dật dật, không trát không thúc( thoát tục không gò bó), hơi hơi phất phơ, lộ ra thân ảnh treo ở giữa không trung, cứ như thần thánh xuống trần. Hắn da thịt ẩn ẩn có bóng sáng lưu động, trong ánh mắt chớp động một loại quang mang ngọc lưu ly. Dung mạo như họa, xinh đẹp căn bản là không giống chân nhân, loại dung mạo này, loại phong nghi này, căn bản đã muốn là hết thảy siêu việt nhân loại xinh đẹp.

“Ngươi là ai?” Nhìn lên , cứ như gặp được thần tiên, thân thể không thể động đậy, nàng tò mò mở to mắt.

Cười nhạt không nói, hắn lướt nhẹ xuống, tay mĩ ngọc cầm sợi tóc mềm nhẹ của nàng đưa lên mũi hít, ánh mắt trong suốt nhìn không thấy bụi trần.

Một tay kia, từ trong lòng lấy ra một chiếc vòng ngọc phượng hoàng nhiều màu sắc đưa tới trước mặt của nàng, đôi mắt ngọc lưu ly nhu hòa mà dừng ở nàng.

“Đưa ta?” Tiếp lấy trong tay, cực yêu thích thưởng thức , trong đầu xẹt qua đau đớn, nàng che ngực, vì cái gì, có cảm giác đau đớn như thế?

Trên mặt đất bị vài giọt mưa làm mềm, hoảng sợ phát hiện, đó là nước mắt chính mình.

“Ngân Nhi, đừng khóc,” Hắn thân thủ ôm nàng vào lòng, chụp tấm lưng non nớt vỗ về,”Vô luận thiên sơn vạn thủy, ta cũng sẽ tìm được nàng, yên lặng không quên, dắt tay hồi quê cũ.”

Yên lặng không quên, dắt tay hồi quê cũ…… Nhấm nuốt những lời này, trong mắt nước mắt như cũ tràn ra, tựa đầu vào bờ vai của hắn, trong lòng tựa hồ cảm giác được một mảnh an hòa, trước mắt tựa như một mảnh thanh sơn, đàn chim bay nhảy, âm thanh thiên nhiên cùng hoa nở, khắp nơi thanh khiết như tuyết, đẹp tới nỗi khiến người ta hít thở không thông.

“Đó là cố hương của chúng ta sao?” Không thể tin nổi, nàng thấp giọng hỏi, hai tay gắt gao nắm chặt lưng áo hắn, cảm thấy hắn sẽ rời đi.

“Có địa phương Thiên Âm hoa khai, kia, đó là cố hương, Ngân Nhi……” Cúi đầu xuống, in lại dấu hôn lên trán nàng, ngẩng đầu là lúc có hình vẽ một đóa Thiên Âm hoa ở giữa hai cặp lông mày của nàng nở rộ.

Yên lặng không quên, dắt tay hồi quê cũ……

~~~

Đột nhiên mở hai mắt, chống lại đôi mắt màu tím, nàng hơi sửng sốt, là mộng!

“Nàng mơ thấy cái gì ?” Phù Vân Khâu Trạch đứng dậy, nhìn bình minh đang dần mở, khóe mắt không khỏi phiết về hướng chiếc gối rồng bị nước mắt làm sũng nước, nàng khóc một đêm.

“Ta, không nhớ rõ .” Nàng vỗ vỗ đầu, thấy vừa tỉnh, đầu trống rỗng không một hình ảnh.

Mờ mịt nhìn chung quanh, vẫn chưa hoàn toàn thoát khỏi cõi mộng, kia Đóa Thiên Âm hoa nở rộ, mũi tựa hồ có thể ngửi được mùisáp ngọt.

Không đúng!

Phù Vân Khâu Trạch hai mắt ôn hòa chốc lát trở nên cảnh giác, một tay ôm Y Y vẫn nằm ở trên giường, một tay cầm kiếm đặt trên đầu giường trường, nhìn hướng cửa chậm rãi mở ra.