Chương 10: Cùng ăn tối

Từ sau bữa tiệc đó, Lăng Tịnh Hy bắt đầu tránh né việc gặp gỡ Vương Thiếu Phong, cô muốn làm cho hắn ta từ từ chán cô mà nghĩ đến việc chia tay nhưng Vương Thiếu Phong vì bận lo công việc ở công ty WINDY nên cũng hay lơ là với Lăng Tịnh Hy, hắn thì lại rất sợ vì hắn không quan tâm cô mà sẽ chán hắn.

Vì suy nghĩ như thế nên khiến hai người ít gặp mặt nhau hơn nhưng vẫn thường xuyên liên lạc qua điện thoại.

Việc học của Lăng Tịnh Hy cũng tương đối tốt, hiện tại cô đã là sinh viên năm ba, chỉ còn một năm nữa là có thể ra trường và tìm việc làm nhưng dạo gần đây thành tích hơi sa xúc, có thể vì chuyện gặp lại Vương Vũ Hàn cũng nên.

Vào buổi trưa, Lăng Tịnh Hy cùng Gia Tiểu Mẫn ngồi ăn trong căn tin nhưng Lăng Tịnh Hy lạ không có tâm trạng, bởi cứ nghĩ đến việc làm sao trả thù Vương Vũ Hàn.

“ Tịnh Hy, cậu lại ngẩn người ra rồi, dạo này tình trạng này nhiều lắm nha.”

Gia Tiểu Mẫn khó hiểu hỏi Lăng Tịnh Hy, từ sau khi đi tiệc tùng gì đó với Vương Thiếu Phong thì cô bạn cứ để hồn vía trên mây, có lần nhém ngã xuống cống nữa chứ ?

“ Làm sao để trả thù một người.”

Lăng Tịnh Hy vẫn còn trong suy nghĩ nên khi nói ra chỉ là bất giác mà thôi.

Gia Tiểu Mẫn nghe xong cũng không ngạc nhiên, vì có thể lại có kẻ hiếp đáp Lăng Tịnh Hy nên cô nàng nói muốn trả thù mà thôi.

“ Phải xem người đó ra sao ? mà rốt cuộc ai chọc cậu vậy ?”

Nghe Gia Tiểu Mẫn nói thế, cô nghĩ cô nàng đã hiểu lầm nhưng có thể cần thêm lời khuyên cũng hay.

“ Là một người có thế lực lớn, mình chỉ muốn làm cho hắn sống không yên thôi.”

Giết hắn là chuyện trong mơ cũng không thấy nhưng khiến hắn thân bại danh liệt cũng đủ làm ba mẹ và em trai yên lòng rồi.

“ Vậy cậu bảo Thiếu Phong đi, dù gì thế lực của hắn cũng không phải nhỏ mà.”

Lăng Tịnh Hy thở dài trong vô vọng nếu có thể thì cô cần gì đau đầu như thế ?

“ Trong đời em đến tận bây giờ, người em yêu đến phát điên chỉ có mình anh

Em đau khổ và tình yêu của em đã chết trong mảnh vỡ ly biệt

Đêm nay lại một mình em cô đơn mà anh không hề hay biết vì sao

Như những cánh hoa rơi, hình bóng anh cũng dần rời xa

Nhìn vào gương em chỉ thấy phản chiếu hình ảnh của một cô gái mất đi lí trí

Toàn thân run lên vì lo sợ

Nỗi đau hằn sâu trong trái tim, nước mắt lại rơi.”

“ Tịnh Hy, bắt máy kìa.” – Gia Tiểu Mẫn thấy cô nàng lại ngẩn người nên khẽ gọi.

Lăng Tịnh Hy vì nghe thấy bài nhạc đượm buồn nên quên cả việc bắt máy, bài hát này mấy ngày trước cô vô tình nghe được, thấy có chút giống tâm trạng mình nên down về rồi chọn làm nhạc chuông.

“ Alo, Lăng Tịnh Hy xin nghe .”

“ Em đang bận sao giờ này mới bắt máy vậy ? ” – Đầu dây bên kia, Vương Thiếu Phong tỏ ra khó chịu nói.

Lăng Tịnh Hy cố tỏ vẻ bình thản trả lời.

“ Không có, tại đang ăn nên em không tiện nghe máy, anh gọi em có chuyện gì không ?”

“ Chiều nay anh đến đón em cùng ăn tối, ăn ở nhà anh.”

Cô nhíu mày. – “ Sao không ăn ở nhà hàng ?”

“ Anh muốn em nấu cho anh ăn.”

Hắn nói rõ ý tứ nhưng một phần cũng muốn hai người thân thiết trở lại như trước, cũng bởi ông anh trai đáng ghét đem một công ty đẩy cho hắn làm hắn không có thời gian ở bên Lăng Tịnh Hy.

Lăng Tịnh Hy suy nghĩ một lát rồi đồng ý, thôi tối nay nói rõ cho xong, trước sau gì cũng đối mặt, không thể cứ né tránh mãi.

Cô cúp điện thoại, lại nhìn Gia Tiểu Mẫn.

“ Tiểu Mẫn, cậu nghĩ nếu mình chia tay Thiếu Phong, liệu anh ấy có chấp nhận không ?”

“ Phụt.” – Vừa nghe xong, Gia Tiểu Mẫn phun ngụm nước đang uống, ho khan.

“ Cậu, cậu … rốt cuộc hai người xảy ra chuyện gì ?”

“ Không hợp, muốn chia tay.” – Cô thản nhiên nói.

Gia Tiểu Mẫn trầm ngâm.

“ Chuyện tình cảm của cậu, mình không xen vào nhưng từ đầu mình đã nhắc cậu không nên quen hắn rồi mà … mà tên này mình cũng chắc chắn hắn không chịu buông tay đâu ?”

Gia Tiểu Mẫn lại bổ sung. – “ Mà cậu nghĩ xem, gia thế hắn lớn mạnh như thế ? nếu được làm Vương phu nhân không phải tốt lắm sao ? ”

“ Mình quen Thiếu Phong không phải vì tiền.” – Cô khó chịu nói.

“ OK, coi như mình chưa nói gì ? ”

Gia Tiểu Mẫn biết Lăng Tịnh Hy không phải kẻ tham tiền, chỉ là nói cho vui thôi nhưng không nghĩ cô bạn lại kích động như thế.

“ Kia là ai vậy ?”

Lăng Tịnh Hy bất ngờ chỉ về phía sau Gia Tiểu Mẫn, một cô gái ăn mặt lòa loẹt, mái tóc nhuộm nâu vàng, váy ngắn màu đỏ chói, đang ngồi trên đùi một cậu thanh niên trông có vẻ giống playboy.

Lăng Tịnh Hy nhăn nhó. – ‘ Rốt cuộc nơi đây là trường học hay là quán Bar vậy trời ?”

“ Giang Linh Lung, cậu không biết cô ta sao ?”

Lăng Tinh Hy ngây ngốc lắc đầu, Gia Tiểu Mẫn thở dài.

“ Đó là hoa khôi của trường, cô ta học năm tư, cũng sắp ra trường rồi, gia thế cũng lớn lắm, cha là tổng giám đốc Giang thị, mẹ là diễn viên nổi tiếng.”

Gia Tiểu Mẫn uống ngụm nước nói tiếp.

“ Cô ta cũng ghê lắm, lần trước thì quen Thái Phàm nhưng nghe đâu chỉ là lợi dụng Thái Phàm để quen Trần Anh này thôi.”

“ Tên Trần Anh này mình biết, cha là Đại Uý, còn mẹ thì đang sở hữu một công ty bất động sản không nhỏ.” – Lăng Tịnh Hy bổ sung.

“ Mình thấy tội cho Thái Phàm, bị lợi dụng như thế mà không dám làm gì cô ta cả.” – Gia Tiểu Mẫn uể oải nói.

Ánh mắt Lăng Tịnh Hy phủ một màng sương dày, mang theo chút hắc ám khiến Gia Tiểu Mẫn nhìn vào cảm thấy sợ.

“ Tịnh Hy … cậu không sao chứ ? ”

“ Mình không sao ?” – Giọng cô đáp lại cũng lạnh nhạt.

Lăng Tịnh Hy lại tiếp tục trầm ngâm, trong lòng bắt đầu tính toán.

____________________________

Đến chiều, Lăng Tịnh Hy tạm biệt Gia Tiểu Mẫn và bắt đầu đứng đợi Vương Thiếu Phong nhưng một tiếng trôi qua, một con muỗi cũng không thấy.

Đợi không được nữa, cô quyết định điện thoại cho hắn nhưng rất lâu đầu dây bên kia mới bắt máy, cô tỏ vẻ ôn như nũng nịu lên tiếng.

“ Anh muốn em đợi anh bao lâu nữa đây ? chân em sắp rụng rồi nè.”

Lời vừa nói ra, cô không biết hắn có muốn ói hay không nhưng cô đã nổi hết gai óc rồi.

“ ….. ”

Bên kia không lên tiếng, cô bắt đầu nhăn nhó, lại nhìn vào điện thoại sợ mình gọi nhằm nhưng hai chữ Thiếu Phong trước mắt thì sao nhằm cho được.

Lại cố tỏ vẻ dễ thương nhưng trọng họng giống bị ai đó đang bóp cổ.

“ Em nói trước nha, em đã đợi anh hơn một tiếng rồi đó, nếu anh không đến thì …”

“ Là tôi.”

Lời còn chưa nói xong đã bị thanh âm lạnh băng kia đáp lại, Lăng Tịnh Hy cứng họng nhìn về điện thoại lần nữa nhưng là số của Thiếu Phong mà.

Cố nói không run rẩy – “ Vâng, Vương tiên sinh, xin lỗi ngài, tôi cứ nghĩ là Thiếu Phong, không biết anh ấy có ở đó không ?”

“ Thiếu Phong đang nghe điện thoại quốc tế, có chuyện gì sao ?” – Hắn lạnh nhạt nói.

“ Ơ, không , không có gì hết, nếu Thiếu Phong nghe điện thoại xong, Vương tiên sinh cứ bảo anh ấy gọi lại cho tôi là được, cám ơn ngài trước.”

Nói xong cô cúp máy ngay, đối với Vương Vũ Hàn dù hận cách mấy nhưng cô vẫn sợ hắn, khí thế bức người của hắn dù chỉ là giọng điệu cũng khiến cô lạnh cả xương sống.

Vậy là tiếp tục chờ đợi, một tiếng sau vẫn không thấy Vương Thiếu Phong, cô nãn lòng muốn quay về thì một chiếc xe Lamborghini Reventon màu đen bóng huyền bí chắn ngay trước mắt.

Một người đàn ông bước xuống xe đi đến trước mặt cô, cúi đầu chào.

“ Lăng tiểu thư, Vương tiên sinh đang ở trên xe.”

Lăng Tịnh Hy ngây ngốc nhìn, tên này cũng đẹp trai nha nhưng mà Vương Thiếu Phong từ khi nào có trợ lý thế nhỉ … Hazi, tổng giám đốc có khác.

Lặng Tịnh Hy khẽ cười, cúi chào rồi bước lên xe, cửa xe mới mở, cô cũng chỉ bước có một chân thì tiếng đã vang lên trước.

“ Vương Thiếu Phong, anh hay thật, bắt em đợi hai tiếng, anh muốn chết …”

Mới nói được một nữa ngay lặp tức cô muốn cắn lưỡi nuốt luôn, người ngồi trên xe không phải Vương Thiếu Phong mà là … Vương Vũ Hàn.

‘ Tại sao hắn lại ở đây, Thiếu Phong đâu sao không đến đón mình ?’

“ Còn không lên xe.” – Vương Vũ Hàn nhìn cô lạnh giọng.

“ Tôi, tôi đợi Thiếu Phong đến, chắc có nhầm lẫn rồi.”

Cô lắp bắp nói, chân cũng muốn rụt lại nhưng chưa kịp thì tay hắn đã nắm tay cô kéo mạnh, làm cả người ngã vào lòng hắn, cô hoảng hốt đẩy ra, muốn chui ra khỏi xe nhưng cửa xe đã đóng chặt.

“ Đến nhà hàng.” – Hắn lạnh nhạt phun vài câu, xe cũng bắt đầu chạy.

“ Vương tiên sinh, tôi …”

“ Thiếu Phong đang họp, nó nhờ tôi đến đón cô, lát nữa nó sẽ đến.”

Hắn nói nhưng không nhìn cô mà mắt lại dán vào chiếc laptop.

Đơn thuần chỉ muốn đến công ty của Thiếu Phong để bàn giao vài vụ làm ăn, không ngờ em trai hắn lại muốn hắn đi dùng cơm cùng Lăng Tịnh Hy, hắn thật không muốn đi nhưng lúc nãy vì Thiếu Phong bận nghe điện thoại quốc tế nên hắn mới tiếp điện thoại thay em trai.

Vừa nghe máy đã nghe giọng điệu làm nũng của cô trong điện thoại, hắn thấy có chút hứng thú muốn biết cô nàng có bao nhiêu thủ đoạn để dụ dỗ Thiếu Phong thế là đồng ý đi ngay.

Lăng Tịnh Hy tựa như ngồi trên đống lửa, sắc mặt có chút tái nhợt, cả người run rẩy không thôi, cho dù chỉ ngồi kế bên Vương Vũ Hàn nhưng cô vẫn bị khí thế của hắn dọa chết khiếp.

______________________________

Trong không gian lãng mạn của nhà hàng nổi tiếng Mộng Nguyệt, những nhân vật nổi tiếng đang ngồi xung quanh Lăng Tịnh Hy cùng Vương Vũ Hàn mà Vương Thiếu Phong thì như người tàng hình, không thấy đâu.

Từ lúc ngồi xuống đến lúc chọn thức ăn, đến lúc thức ăn ra thì hai bên cũng không nói một câu, mà Lăng Tịnh Hy cũng không có tâm trạng để ăn bởi tên Vương Vũ Hàn này đi ăn thôi mà cũng đem theo 5, 6 tên vệ sĩ mặc vest đen đứng xung quanh … Cô nuốt nổi sao ?

Cho đến lúc món tráng miệng mang ra thì hắn mới bố thí cho cô vài chữ.

“ Nghe nói Lăng tiểu thư còn là sinh viên ?”

“ Vâng.”

“ Thế khi ra trường sẽ làm gì ? ” – Hắn lạnh nhạt hỏi.

“ Tôi sẽ tìm việc làm theo chuyên ngành của tôi.”

Hắn nhìn cô từ trên xuống, nở nụ cười lạnh. – “ Chuyên ngành của cô là gì?”

“ Hả ?”

Lăng Tịnh Hy sửng sốt, hắn bị thần kinh sao ? không lẽ không biết cô đang học ngành gì ?

Ngẩng đầu nhìn lên thì thấy đôi mắt như diều hâu của hắn lóe vẻ đùa cợt. Cô chợt hiểu rõ ý tứ của hắn, đối với hắn cô rốt cuộc vẫn là loại gái hạ tiện mà thôi.

“ Vương tiên sinh, tôi nghĩ Thiếu Phong chắc không đến được nên tôi xin phép về trước, không làm phiền ngài đưa tôi về … xin phép.”

Nói xong, Lăng Tịnh Hy cầm lấy túi sách bỏ đi, cô không muốn ở đây thêm một giây nào hết, người đàn ông này quá mức nguy hiểm, dù cô muốn trả thù đến mức nào thì cũng phải tính toán cho kỹ lưỡng nếu không chưa trả được thù thì đã bị khí thế của hắn bức chết rồi.

“ Lặp tức rời khỏi Thiếu Phong.”

Giọng nói lạnh băng của hắn vang lên khiến kẻ khác rét lạnh nhưng Lăng Tịnh Hy đã quen vì thế xoay người lại đáp.

“ Sẽ không, Vương tiên sinh, tôi biết trong mắt ngài tôi là loại gái gì nhưng tình yêu của tôi dành cho Thiếu Phong …”

“ Muốn bao nhiêu cứ nói, đừng dài dòng nữa .”

Nói đi nói lại cũng là vì tiền, cái đó hắn có thừa.

Lăng Tịnh Hy tức giận, cố không cho mình hét lớn, tay nắm chặt, giọng nhẹ nhàng.

“ Có thể vì bên cạnh Vương tiên sinh có rất nhiều cô gái luôn muốn ở ngài những gì nên ngài cho rằng tất cả phụ nữ ai cũng thế ? nhưng …”

Ngừng một chút, cô đứng trước mặt hắn. – “ Tôi không phải loại gái đó.”

Hắn bổng cười to, khiến tâm trạng cô rối loạn.

“ Lăng tiểu thư, đàn bà các cô chỉ như một bình hoa, để cho đàn ông chiêm ngưỡng, nếu chúng tôi không chăm sóc tốt, nuông chìu theo thì các cô còn cái gì ?”

Hắn uống ngụm rượu. – “ Đối với các cô, vàng bạc, nhà lầu, xe hơi, cái gì tôi đều có thể đáp ứng chỉ có một yêu cầu, phải biết nghe lời.”

Hắn bổng phất tay, Dương Nghị đi đến đem theo một cái hộp đưa cho Lăng Tịnh Hy, sau đó lui về vị trí cũ.

“ Mở ra xem đi.” – Hắn nhàn nhạt nói.

Lăng Tịnh Hy mở ra, bên trong là sợi dây chuyền kim cương mà cô mới nhìn thấy mấy ngày trước trên TV, nó trị giá 30 triệu đô.

“ Cái đó coi như phí chia tay của hai người, cộng thêm cho cô một căn biệt thự tại bờ biển ở San Francisco, một chiếc Ferrari 599 GTO , cùng với …”

“ Không cần.” – Lăng Tịnh Hy mặt tối sầm gắt giọng, đi đến chỗ bàn đặc cái hộp xuống.

Cô không nghĩ vì muốn cô chia tay Thiếu Phong, hắn có thể cho cô rất nhiều thứ nhưng đó không phải thứ cô cần, cái cô cần là hắn thân bạo danh liệt, nhà tan cửa nát và nhất là mạng của hắn.

“ Lăng tiểu thư chê ít ?” – Hắn cong môi cười khinh miệt, không nghĩ cô gái này lại là kẻ lòng tham không thấy đáy như thế ?

“ Tôi đã nói, tôi yêu anh ấy, tôi sẽ không chia tay.”

Hắn không nói chỉ đứng dậy trước mặt cô, thân hình to lớn lại cao hơn cô một cái đầu nếu lúc này hắn giáng một đòn xuống đảm bảo cô chết không kịp hét to.

“ Lăng tiểu thư, cô đừng hở ra nói chữa ‘ Yêu ’ rẻ tiền đó với tôi, tôi là người không có kiên nhẫn, nếu cô không đáp ứng thì …”

Chưa nói hết câu, Lăng Tịnh Hy bị một cánh tay kéo vào lòng, ôm chặt.

“ Anh trai, anh nói đủ chưa, em chỉ muốn ba người cùng ăn cơm, em không nghĩ chỉ đến trễ một chút, anh đã bắt đầu uy hiếp Tịnh Hy, anh có phải anh trai em không vậy ? sao cứ hay xen vào chuyện tình cảm của em.”

Vương Thiếu Phong nói ra một tràn làm Vương Vũ Hàn tức giận không thôi.

Lăng Tịnh Hy cười thầm trong bụng, đây quả thực là điều cô muốn nhưng về sau sẽ hấp dẫn hơn nhiều.

“ Thiếu Phong, dù em muốn hay không anh vẫn chỉ nói một lời, anh không cho phép.”

“ Anh cho hay không, em không quan tâm, em yêu Tịnh Hy và chỉ có cô ấy mới xứng đáng làm vợ em thôi.”

Không đợi anh trai nói thêm, hắn ôm Lăng Tịnh Hy ra khỏi nhà hàng, để lại Vương Vũ Hàn mặt đã đen hơn bao công.

Nhưng sau đó Vương Vũ Hàn lại thản nhiên ngồi xuống, môi cong lên theo đường tuyệt đẹp.

“ Nếu em đã không nghe lời, vậy anh trai này sẽ cho em nếm chút mùi vị bị phản bội là như thế nào ? cứ vui vẻ đi.”

Hắn biết Thiếu Phong đã rơi vào vực sâu mê muội vì thế hắn tình nguyện cho em hắn nhảy vào, bất quá coi như là bài học đáng giá cho em trai hắn vậy.