Chương 10 – Đạo đức nghề nghiệp

Hôm sau Hạ Hà Tịch và Tô Tiểu Mộc đi xe buýt xuống núi, lại gặp một chuyện bất ngờ.

Bà mối đặt hành lý trên xe buýt, đang chuẩn bị ngồi xuống thì nghe có giọng nữ ngọt ngào vang lên phía sau: “Anh Hạ, khéo thật đấy!”

Bà mối quay đầu lại thì thấy một gương mặt nhỏ nhắn, xinh đẹp đang cười duyên với… cái lưng mình. Hả? Đây không phải là “con gái nuôi” của trưởng phòng Liêu sao? Nhưng điểm khác biệt với đêm qua là, hôm nay đồng chí “con gái nuôi” mặc một chiếc váy liền bó sát màu tím đậm. Còn điểm giống nhau đến kì diệu với chiếc chăn mỏng đêm qua là, chúng đều khéo léo làm nổi bật dáng vóc thon thả của cô “con gái nuôi”. Mái tóc thẳng xõa trên bờ vai càng làm cô “con gái nuôi” thêm thanh khiết đến động lòng người, chắc chắn không thể khiến người ta tưởng tượng tới một hình ảnh khác của cô ta trong khách sạn.

Tô Tiểu Mộc khinh nhất là loại con gái nhìn thì thấy trong sáng, nhưng lại dùng thân thể để… ừm, dùng thân thể để đổi lấy hạnh phúc. Hừ hừ, chỉ hai tiếng thôi mà, mình chẳng thèm để tâm tới cô ta. Mà cô “con gái nuôi” này hình như cũng coi bà mối là trong suốt, vòng qua bà mối để chào gã họ Hạ đang ngồi bên cạnh cửa sổ: “Anh Hạ!”

Bà mối nghe thấy thế thì nổi hết cả da gà, nhưng cũng khâm phục tài tính toán của cô “con gái nuôi”. Kiểu xưng hô “anh Hạ” này không vô phép cũng không đường đột, quan trọng nhất là cô ta có thể đoán được Hạ Hà Tịch không thích người ta gọi anh là “Tổng giám đốc Hạ” ở bên ngoài.

Con cáo họ Hạ kinh nghiệm đầy mình, cũng chẳng phản ứng gì với sự xuất hiện đột ngột của cô “con gái nuôi”, gật gật đầu rồi thờ ơ nói một câu: “Chào cô, trưởng phòng Liêu đâu?”

Cô “con gái nuôi” che miệng, cười: “Anh ấy à… nói là nhà có chuyện, sáng sớm đã lái xe xuống núi, bỏ em ở lại đây, ai…” Nói tới đây, cô “con gái nuôi” tỏ vẻ đáng thương khiến người ta thương hại, đôi mắt lóe sáng, rồi lại nhoẻn miệng cười: “Nhưng cũng không có gì nghiêm trọng lắm, không ngờ anh cũng đi xe buýt xuống núi. Anh không lái xe tới sao?”

Vừa nói, cô “con gái nuôi” vừa lượn tới chỗ ngồi bên cạnh anh, lợi dụng thân hình xinh xắn ép bà mối về phía sau. Hạ Hà Tịch thấy hết nhưng không nói gì, chỉ nhếch môi nhìn bà mối một cái rồi quay lại cô “con gái nuôi”, hờ hững “ừ” một tiếng.

Cô “con gái nuôi” nói một tràng dài, thế mà con cáo họ Hạ chỉ đáp có một tiếng, thế nên cô “con gái nuôi” không vừa lòng, cong môi nói tiếp: “Anh Hạ không lái xe tới cũng đúng, nghe nói đêm qua mưa suốt, đường xá không tốt lắm đâu.”

Nói xong, Hạ Hà Tịch và bà mối cùng sửng sốt, không nói được gì. Bởi vì… cô “con gái nuôi” vừa giả vờ nũng nịu đáng yêu, vừa không hề khách sáo ngồi xuống bên cạnh Hạ Hà Tịch.

(╰_╯)#

Một lúc lâu sau, cuối cùng bà mối cũng thoát khỏi tình trạng bị cắt điện. Bà mối nghiến răng, suýt chút nữa thì gào lên: “Đó là chỗ của bà đâyyyyyyyyy!”

Hạ Hà Tịch vẫn im lặng, cuối cùng cũng bật ra được một câu: “Xưng hô với cô thế nào đây?”

“Anh Hạ cứ gọi Mai Mai là được rồi.”

“Mai… cô Mai, tôi và em gái tôi đi cùng nhau.” Con cáo họ Hạ nói xong bèn chỉ chỉ vào bà mối vẫn còn đứng đó, ý là “chỗ ngồi bên cạnh tôi có người rồi”. Cùng lúc ấy, bà mối cũng tức tới độ xịt khói trên đỉnh đầu, khoanh tay trước ngực, dậm chân có vẻ sốt ruột.