Chương 10 – Hãy coi như lời than của gió

Diệp Tri Ngã đi đến phía Kiều Thận Ngôn đang đứng đợi, khi cách anh chỉ còn khoảng năm ba mét nữa thì cô dừng bước, cất giọng ra hiệu đã đến. Anh quay đầu lại nhìn, giơ tay lấy điếu thuốc đang hút dở bên miệng xuống, phả ra một làn khói thuốc bay dài trước mặt. Diệp Tri Ngã giả bộ lên tiếng cười vui vẻ: “Vụ kiện liên quan đến bệnh viện bên em thì…”

Kiều Thận Ngôn vứt điếu thuốc xuống đất rồi dùng chân giẫm lên cho nát, anh quay vào trong xe và nhấn nút mở cánh cửa chỗ vị trí ngồi bên cạnh: “Tìm một nơi nào đó ngồi rồi nói tiếp”.

Diệp Tri Ngã đút hai bàn tay vào trong túi áo blouse trắng: “Không thể nói luôn tại đây hay sao ạ?”

“Anh có tin tốt lành dành cho em, em muốn làm sao thì cũng phải mời anh đi uống một chút gì đó chứ”.

Diệp Tri Ngã cười lộ rõ vẻ gượng gạo: “Em… em không cầm ví tiền…”

Kiều Thận Ngôn tủm tỉm cười và lắc đầu trả lời: “Thế thì chí ít, em đi uống cùng anh một ly chứ”.

Diệp Tri Ngã ngại ngùng không thể từ chối thêm lần nữa, gật đầu đồng ý rồi ngồi vào trong xe của Kiều Thận Ngôn.

Trên con đường đã vào đêm khuya trong thành phố này, gió từ phía ngoài thổi vù vù vào trong xe. Mái tóc xõa xuống của Diệp Tri Ngã bị gió thổi làm cho hơi rối bời, cô lấy tay kẹp vào cho tóc khỏi bay, đầu nhìn về phía ngoài cánh cửa. Kiều Thận Ngôn chỉ cần hơi nghiêng đầu là có thể nhìn thấy chiếc cổ thon dài và đường cong mượt mà hấp dẫn của vầng trán. Thân hình của cô đúng là khiến cho bất cứ người đàn ông nào nhìn qua cũng đều có ấn tượng nhớ mãi không nguôi.

Cô bác sỹ tính cách yếu đuối, thân hình bé nhỏ mà mềm mại, uyển chuyển, tao nhã, thanh thoát này có lúc biểu hiện thật kiên cường ngoan cố. Nhưng những lúc cô tỏ ra mình kiên cường ngoan cố như vậy lại chính là khi thần thái trong hai đôi mắt ấy lộ đầy vẻ bất lực đau khổ không lối thoát. Phần lớn những người đàn ông đã từng nhìn vào đôi mắt cô khi ấy đều không cầm nổi lòng mình mà xúc động, mà lo lắng cho cô.

Kiều Thận Ngôn mím chặt môi lại, anh chăm chú nhìn về phía trước và lái xe, cảm thấy vô cùng ngại ngùng về ý nghĩ đột nhiên lóe sáng trong đầu này, cảm giác đó cũng giống như anh đang cố gắng tìm lời lẽ để biện minh thay cho Phí Văn Kiệt vậy.

Xe vẫn chạy liên tục, Diệp Tri Ngã vẫn trầm ngâm ngồi lặng lẽ. Cô chẳng hỏi Kiều Thận Ngôn đang định đưa mình đi đâu, cũng chẳng quan tâm cô đang đi trên những con đường nào rồi. Trong xe bật bài hát của cô ca sỹ tên là Amy Winehouse. Đây cũng là gu âm nhạc của Kiều Thận Ngôn, anh luôn thích nghe những bài hát vừa trầm lắng vừa nhẹ nhàng của cô ca sỹ này, cảm giác rất mãnh liệt lại vô cùng gợi cảm. Khi một người đàn ông một mình lắng nghe âm thanh giai điệu bài hát này thật dễ khiến cho anh ta có thể cởi bỏ hết cái lốt mạnh mẽ kiên cường để trở về với con người thực tại của chính mình. Cô dựa vào ghế mải miết thưởng thức bài hát. Tên bài hát này là Rehab (cai nghiện), trong hoàn cảnh này mà nghe bài hát có nội dung như thế này dường như có vẻ không liên quan gì đến nhau cho lắm, có thể bởi vì chất xúc tác gây nghiện trong vô tri vô giác hoặc là khi bản thân không thể mắc nghiện được, thì bất cẩn lại làm cho chính mình mắc nghiện.

Một đĩa CD gồm mười một bài hát trong chốc lát đã nghe xong, Diệp Tri Ngã tự động với tay lấy ra một chiếc CD khác, đột nhiên giọng ca sỹ nam vang lên khiến cho cô giật mình quay đầu lại nhìn vào đồng hồ hiển thị thời gian trong xe, rồi lại ngó sang phía Kiều Thận Ngôn: “Anh định đưa em đi đâu thế ạ?”