Chương 10 – Nhược điểm của Triệu Hi Thành

Ăn cơm xong, Triệu Hi Thành nhận được một cú điện thoại gấp nên vội vàng đến công ty, Chu Thiến thì bị Triệu phu nhân gọi vào phòng bà

Phòng của bà ở tầng hai, vừa vào cửa đã thấy cửa sổ thủy tinh lớn, xuyên qua đó có thể nhìn thấy vườn hoa sau nhà muôn hồng nghìn tía, mà lương đình khi nãy Chu Thiến và Triệu Hi Tuấn ngồi nói chuyện phiếm cũng trong tầm nhìn.

Triệu phu nhân bảo Chu Thiến ngồi xuống chiếc ghế khắc hoa, bà ngồi bên bàn trang điểm, lấy trong ngăn kéo ra một quyển sổ tiết kiệm màu đỏ

Bà đưa cuốn sổ đó cho Chu Thiến

Chu Thiến nhận lấy cuốn sổ, nghi hoặc nhìn bà.

Bà ngồi xuống đối diện cô, thong dong mỉm cười nói:

– Cuốn sổ này có 10 vạn, về sau hàng tháng mẹ sẽ chuyển 10 vạn vào đó cho con coi như tiền tiêu vặt. Triệu gia chúng ta sẽ không bạc đã con dâu nên con cũng thoải mái mà ở Triệu gia làm đại thiếu phu nhân. Tuy rằng con mất trí nhớ nhưng con và Hi Thành là vợ chồng là chuyện không thể thay đổi. Về phần những đàn bà vớ vẩn bên ngoài của nó, con đừng so đo, đàn ông nhất là những người có thân phận, địa vị khó tránh khỏi chuyện ở ngoài gặp dịp thì chơi

Bà huyên thuyên nói rất nhiều nhưng trong đầu Chu Thiến chỉ còn lại ba chữ “10 vạn tệ”. Mười vạn tệ! Đây là chuyện gì? Nó tương đương tiền lương trong 5 năm của cô, ngoại trừ chi tiêu cần thiết, tiết kiệm lắm cũng phải mất mười năm mới tiết kiệm được số tiền này. Nhưng giờ cô có thể không cần tốn sức mà có được nó. Lại còn hàng tháng, mỗi tháng mười vạn ( tức là 100.000NDT @[email protected])

Tim Chu Thiến đập loạn, cả người vì sự vui mừng bất ngờ mà nóng lên, tay toát mồ hôi

Thật ra trong khoảng thời gian này, ngoài tiền mặt trong ví tiền của Tống Thiệu Lâm cô vốn không có tiền. Đoạn thời gian đó Triệu Hi Thành cũng không để ý đến cô, đương nhiên nếu cô xin Triệu Hi Thành chắc hẳn sẽ cho nhưng nói thật, sao cô có thể mở miệng với anh ta? Chu Thiến trốn Triệu Hi Thành còn chẳng kịp. Huống hồ Chu Thiến chưa từng nghĩ đến việc kiếm chác gì ở Triệu gia, tuy rằng cô nghèo nhưng không hề muốn lừa gạt tiền của ai. Lòng tham của cô cũng chỉ là muốn hưởng thụ chút cuộc sống của người giàu có mà thôi.

Nhưng 10 vạn tệ này không giống thế, nó tương đương như tiền công của cô khi ở Triệu gia, chờ khi cô rời khỏi khối thân thể này, cô có thể công khai mang nó đi, không hổ thẹn với lương tâm!

Chỉ cần cô ở đây, chỉ cần ngây ngốc ở đây một tháng thì sẽ có 10 vạn. Đến lúc đó, cô và Tiểu Mạt có thể mở một thẩm mỹ viện của chính mình. Cuộc sống của Chu Thiến cũng sẽ thay đổi.

Cái này có sức dụ hoặc rất lớn với Chu Thiến, cả đời cô cũng chỉ có một cơ hội này, bỏ qua nó, nhất định cô sẽ hối hận.

Lúc này Triệu phu nhân thấy cô không có phản ứng thì nói:

– Thiệu Lâm, còn có nghe không? Sao mặt đỏ thế, nóng lắm à?

Lúc này cô mới bừng tỉnh, nhưng lúc này, cô đã quyết định xong xuôi.

Cô cười nói với bà:

– Không có, con bình thường. Mẹ nói đi, con đang nghe.

Bà gật đầu, có vẻ rất vừa lòng với sự ngoan hiền của Chu Thiến, tiếp tục nói:

– Mẹ biết mấy ngày này nó cũng không về nhà nên khi nãy đã nói với nó rồi. Mẹ bảo các con trở về nhà chẳng phải là vì muốn tốt cho con sao? Thiệu Lâm, trước kia con lúc nào cũng lạnh lùng, dường như chẳng có hứng thú với chuyện gì, khó trách Hi Thành tìm đàn bà khác. Nhưng may sau khi mất trí nhớ tính cách con thay đổi, mẹ thấy nó cũng rất để ý đến con, chờ hai đứa có con rồi nhất định nó sẽ không làm loạn nữa.