Chương 10 – Ôm hôn

Trải qua buổi chiều kỳ lạ ấy, giữa Diệp Mộc và Dung Nham xuất hiện một điều gì đó không giống như trước. Khoảng thời gian đáng lẽ sẽ khiến hai người họ trở nên ngại ngùng ấy, dường như lại trở thành một bí mật nho nhỏ giữa hai người, tuy rằng ngoài hai người họ ra thì không còn ai biết, nhưng cái khoảng cách ấy rõ ràng là khoảng cách của sự mơ hồ và ngọt ngào.

Lê Cận Thần vẫn theo đuổi hết lần này đến lần khác khiến trái tim Diệp Mộc cũng có chút rung động. Người đàn ông như anh, quả thật không tì vết, Diệp Mộc hoài nghi, cô không biết mình có nên dấn thân vào nguy hiểm và chấp nhận sự theo đuổi của anh hay không.

Về công việc, Cylin đã ký hợp đồng ca sĩ với công ty C&C một cách thuận lợi, trở thành người bước vào con đường chuyên nghiệp sớm nhất trong số những người bạn cùng lứa. Sunny đã nhiều lần nhắc nhở Diệp Mộc phải chú ý đến Cylin, nói rằng cô ấy sẽ trở thành một chiếc lệnh bài vàng đầu tiên trong sự nghiệp quản lý của cô. Nhưng Diệp Mộc không nghĩ vậy, trong cách nhìn của cô, dựa vào những điều kiện của Cylin, trở nên nổi tiếng là việc có thể dự đoán trước, cũng không thể làm nổi bật tài năng thực sự của cô. Trương Lâm thì hoàn toàn khác, cô là một tờ giấy trắng, Diệp Mộc có nhãn quang và dũng khí đến đâu, cô ấy sẽ có nhiều hy vọng chừng đó.

Cùng với đó, mối quan hệ giữa Trương Lâm và Hồ Kha ngày một tốt hơn, họ chính thức trở thành những người anh em. Kế hoạch tung tin đồn thất bại, Diệp Mộc bắt đầu giục giã Tần Tang nhanh chóng sắp xếp ổn thỏa vai diễn của Trương Lâm, phát động tuyên truyền lần thứ nhất.

Với tư cách là nhà biên kịch, Tần Tang đã giới thiệu các diễn viên cho đạo diễn, vì thế Trương Lâm và Cylin đã được mời tới casting. Tới trường quay, nữ hoàng tiệc tùng Triệu Vũ Triết hôm trước phát điên trong phòng hóa trang của C&C cũng có mặt. Có lẽ do đổi sang tạo hình mới, hôm nay thần thái của cô rất tốt. Người quản lý của cô vẫn y như lần đầu tiên Diệp Mộc gặp, đang nổi cơn tam bành.

“Cái con bé điên rồ này!” Mộng Mộng chẳng còn để ý gì đến chuyện giữ ý, hét lên mắng mỏ. “Cô còn một hợp đồng quảng cáo đấy! Thế mà cô lại cắt tóc thế này hả? Tôi phải ăn nói thế nào với bên kia đây? Aaaaa…!”

Nữ hoàng tiệc tùng tựa vào sofa, hai tay vòng qua gối gối sơn móng chân, uể oải lên tiếng: “Cho em xin nữ vương Mộng Mộng ạ! Phụ nữ tóc ngắn thì cũng phải gội đầu chứ, cũng phải dùng đến dầu gội đầu chứ! Em đâu có cạo trọc, bên kia sao mà gây khó dễ cho em được?” Câu nói chẳng cứng chẳng mền của cô làm cho Mộng Mộng không nói được gì, hai lỗ mũi phập phồng, hai tay quạt phành phạch để thổi đi cơn tức giận.

Nhìn thấy Diệp Mộc và Trương Lâm bước vào, Mộng Mộng cố gắng nén cơn giận, cười và chào hỏi: “Hey! Diệp Mộc”

Diệp Mộc sắp xếp cho Trương Lâm và Cylin đi trang điểm xong đâu đấy, tiến đến nói chuyện với Giang Mộng Dĩnh: “Cũng đến casting hả?” Nữ hoàng tiệc tùng ngẩng lên, nháy mắt nghịch ngợm với Diệp Mộc, rồi lại cúi xuống tiếp tục sự nghiệp sơn móng chân. Lúc này Diệp Mộc mới nhìn kỹ, quả là một kiểu tóc rất đẹp, rất phù hợp với gương mặt thon thả của cô.

Mộng Mộng lại nổi đóa: “Cô ấy nhận một hợp đồng quảng cáo dầu gội đầu, thế mà lại cắt phăng mái tóc!”

Diệp Mộc mím môi: “Thời tiết càng ngày càng nóng mà.”

Triệu Vũ Triết cười ha ha, búng tay tách một cái: “Em muốn đổi quản lý, cô gái trẻ, chính là chị đó!” Cô chỉ về phía Diệp Mộc.