Chương 10: Sương mù giữa rừng sâu

Khắp nơi trong rừng toàn là cây to, ba người từ trên hang ngầm rơi xuống nhất thời hoa cả mắt, không biết phải đi theo hướng nào. Theo như lão Tôn nói thì vương triều Lạp Cách Nhật nhất định tồn tại, có điều lão ta nham hiểm giảo hoạt, lời nói cũng nửa thật nửa giả, nếu cứ cắm đầu tin theo, nhất định sẽ chết mà không có chỗ chôn. Nhưng cái cao minh của lão là ở chỗ, nếu không đích thân kiểm chứng lời lão nói thì sẽ không bao giờ biết được đấy là thật hay giả. Có điều lão hao tâm tổn sức xui khiến Vương Uy tìm chiến thuyền cổ để phá giải Bối long âm khư, như vậy cũng có thể chứng minh lão ta có chứng cứ về sự tồn tại của Bối long âm khư. Hơn nữa, rất có thể lão Tôn đã theo họ xuống khu rừng ngầm dưới đất này.

Vương Uy hỏi Nhị Rỗ:

-Ông nội anh có bảo trong cuốn sách của Trương Tử Thông có nhắc đến vương triều Lạp Cách Nhật hay không?

Nhị Rỗ lắc đầu:

-Không nói gì cả. Những bí mật dưới lòng đất này có liên quan đến vương triều Lạp Cách Nhật hay không, e rằng chỉ có người đã xem qua tấm bản đồ kia mới trả lời được mà thôi, tiếc rằng những người ấy hoặc đã chết, hoặc mất tích, không còn manh mối nào hết.

Ba người suy tính chán chê, cảm thấy vị trí họ đang đứng chính là nơi đội đào trộm mộ của Mã Văn Ninh đã xây công sự phòng ngự, vậy thì phía trước bức tường phải là hướng tấn công của kẻ địch, nhưng phía sau bức tường đá, nói một cách tương đối, phải là địa bàn của đội đào trộm mộ, cũng tức là hướng Mã Văn Ninh thâm nhập cánh rừng dưới mặt đất, đi theo hướng này có khả năng là đúng đường.

Ba người bàn bạc một hồi rồi lập tức xuất phát. Vùng này vô cùng nguy hiểm, trên không trung hay dưới mặt đất đều có những thứ có thể cướp đi sinh mệnh của họ bất cứ lúc nào. Nhị Rỗ nghỉ ngơi nãy giờ đã có phần nào lại sức, có thể hoạt động như thường, cũng may đám rễ đen chỉ quấn lấy bắp chân làm tắc mạch máu, dẫn đến tình trạng nửa người dưới mất cảm giác, một khi phục hồi lại, coi như không có vấn đề gì.

Băng qua khoảnh đất trống với lá rụng và dây rừng phía sau bức tường đá, lại đến một khu rừng rất lớn, trong rừng cây mọc san sát, khoảng cách giữa cây và cây khá hẹp nên ba người đi rất vất vả. Vương Uy đi trước, phạt gai góc và dây rừng. Trong rừng có rất nhiều loài sâu bọ kỳ quái, muỗi to bằng ngón tay, hễ chích được người một cái, thân hình liền phình lên thành một bọng máu to. Nhị Rỗ không có trang bị tốt như Vương Uy và Dương Hoài Ngọc nên bị muỗi đốt cho mấy nhát, trên cổ sưng lên ba nốt to tướng, ngứa đến nỗi chửi loạn lên. Có điều loại muỗi này không độc, đốt người chỉ ngứa ngáy khó chịu, chứ không gây hại lớn.

Trong bóng tối, cánh rừng vô cùng yên tĩnh, ngoài tiếng chân dẫm trên lá khô và tiếng rẽ dây rừng ra, không còn động tĩnh gì khác.

bỗng Vương Uy nói:

-Hai người bảo, thứ ở trên bức tường đã kia là gì?

Nhị Rỗ thoáng ngớ ra, hỏi lại:

-Cái gì? Anh bảo thứ đã đẩy tôi ngã xuống ấy à?

Vương Uy đi đằng trước gật gật đầu, dùng báng súng rẽ đám dây rừng gai góc, khom người chui vào lỗ hổng vừa rẽ, Nhị Rỗ và Dương Hoài Ngọc vội vã chui theo.

Nhị Rỗ lắc đầu đáp:

-Tôi chỉ thấy lờ mờ hình như có thứ gì đó, chưa kịp chiếu đèn pin đến thì sau lưng đã bị đẩy một cái rồi.