Chương 10 – Tam tòng tứ đức

Tô Nhạc vừa uống cà phê vừa viết tiểu thuyết, Trần Nguyệt đã ngủ, ngoài trời đang mưa, vậy mà cô vẫn còn phải cực khổ thức đêm viết tiểu thuyết.

Hai ngày trước, Trần Nguyệt còn lo lắng cô sẽ vì thất tình mà làm chuyện gì ngốc nghếch, hiện tại Trần Nguyệt đã để kệ cô tự sinh tự diệt, bởi vì cô nàng thấy cô vẫn vui vẻ hoạt bát như trước, hoàn toàn không có những hành vi điên cuồng khi bạn trai hai năm biến thành của người khác. Vì vậy, cô nàng yên tâm bay nhảy. Tô Nhạc có chút nuối tiếc nghĩ, quả nhiên mình vẫn nên giả bộ yếu đuối một chút.

Bàn tay gõ phím đột nhiên dừng lại, cô nghe tiếng mưa hắt vào cửa sổ, thở dài một hơi. Cô bắt đầu viết tiểu thuyết từ khi mới vào đại học, nhưng Trang Vệ chưa từng hỏi đến, thậm chí ngay cả bút danh của cô cũng không nhớ được, cô cũng không để ý, chỉ cho rằng Trang Vệ không có hứng thú với việc này, hiện giờ cô mới biết, không phải đối phương không có hứng thú mà là suy nghĩ của người ta không hề đặt trên người cô, thảo nào có người nói, khi đàn ông nói yêu bạn, không nhất định đó là thật, nhưng khi hắn nói không yêu bạn, nhất định đó là không yêu.

Tô Nhạc day day cái trán, đàn ông tốt trên thế giới nhiều như vậy, vì sao ông Trời lại cho cô một miếng cặn bã như vậy?

Uống một ngụm cà phê đặc, Tô Nhạc tiếp tục tập trung tinh thần vào quyển tiểu thuyết, nam chính bên trong đang thật cẩn thận lấy lòng nữ chính, đây là thứ gọi là cuộc đời buồn khổ bao nhiêu, tiểu thuyết ngọt ngào bấy nhiêu, thậm chí cô còn hoài nghi, một ngày nào đó mình sẽ tâm thần phân liệt. Nguyên nhân bị bệnh chính là bị hiện thực dồn nén, phải tự giả vờ thơ ngây.

Viết xong một chương, cô kiểm tra lại chính tả một lần rồi lập tức đăng lên mạng, nhìn đồng hồ, mười một giờ tối, đã không còn sớm, nhưng cô không ngủ được, lẽ nào đây là mất ngủ, di chứng thất tình trong truyền thuyết?

Chơi trò chơi online một lát, một mình chạy tới Dạ Tây Hồ thắp đèn ước nguyện, lại một mình chạy tới cây ước nguyện để cầu nguyện, rồi lại một mình chạy tới Ma Nhai Động đánh quái, một trò chơi online thật hay bị cô chơi thành trò chơi chỉ một người chơi. Cô không thích kết hôn trên trò chơi, thậm chí không thích tham gia bang hội, vì vậy chơi một mình cũng là điều rất bình thường.

Chơi một lát đã chán, Tô Nhạc bỏ chuột ra, duỗi lưng, nhẹ chân quay về giường, thuận tay cầm lên điện thoại đặt trên đầu giường mới phát hiện bên trong có một tin nhắn chưa đọc.

Cô mở ra nhìn, tin nhắn được gửi tới từ một tiếng trước, người gửi tin là Ngụy Sở, Tô Nhạc cảm thấy có chút không biết phản ứng thế nào, trong cảm nhận của cô, phần tử tinh anh như Ngụy Sở không biết đến tính năng tin nhắn này, quả nhiên cô đã yêu quái hóa nhân vật phong vân này rồi.

Tin nhắn là một mẩu chuyện cười thường nhìn thấy trên mạng, Tô Nhạc đóng điện thoại lại, vô cùng nghiêm túc suy nghĩ, vị đàn anh họ Ngụy này một mình cô đơn quá chăng?

Quả quyết ném điện thoại tới một bên, trùm chăn, ngủ.

Chín giờ sáng hôm sau Tô Nhạc mới vùng vẫy từ trên giường ngồi dậy, rửa mặt xong, cô kéo rèm cửa, ngoài trời còn đang mưa, ngáp một cái ngồi vào trước máy tính, mở chương tiểu thuyết mới post xem bình luận của độc giả. Xem xong, cô vừa định trả lời một vài bình luận thì điện thoại vang lên, cầm điện thoại lên nhìn, gì chứ, lại là vị đàn anh Ngụy Sở kia, nếu đối phương không nói không có ý gì khác với mình, cô thực sự sẽ đáng xấu hổ mà cho rằng Ngụy Sở vừa gặp mình đã yêu, lần sau gặp đã chung tình.