Chương 10: Thiếu niên như ác ma

“Anh là ai?” Âu Y Tuyết dùng sức che kín áo choàng tắm trên người, đè nén sợ hãi trong nội tâm xuống, lại cố trấn định nhìn bóng đen này.Mượn ánh đèn vàng, Âu Y Tuyết thấy rõ ràng ngồi ở mép giường cô chính là một thiếu niên xa lạ.Nghe vậy, lúc này thiếu niên mới quay đầu lại, mà khi Âu Y Tuyết thấy rõ diện mạo của hắn, không khỏi thở hốc vì kinh ngạc.Diện mạo thiếu niên tài trí bất phàm, mái tóc màu nâu tùy ý rơi trước trán, mày kiếm anh khí, gương mặt trơn bóng trắng nõn, lộ ra góc cạnh lạnh lùng, tròng mắt đen nhánh thâm thúy, phiếm sắc màu mê người; lông mày dày đậm, mũi cao thẳng, hình môi tuyệt mỹ, thật kiêu ngạo, phóng khoáng và anh khí.Nghe được vấn đề của Âu Y Tuyết, thiếu niên cũng không trả lời, chỉ ngẩng đầu nhàn nhạt nhìn lướt qua Âu Y Tuyết bởi vì phơi bày da thịt bên ngoài mà run lẩy bẩy, tiếp liền cắm đầu cắm cổ lật ra bài thi cô chất đống ở trên bàn.Thấy bộ dáng không coi ai ra gì của hắn, Âu Y Tuyết lại tăng thêm giọng nói.”Anh rốt cuộc là ai, tại sao ở phòng của tôi?”Buổi tối lạnh lẽo, một cơn gió thổi vào, Âu Y Tuyết không khỏi run run một chút, quay đầu nhìn về phía cửa sổ sát đất không đóng, liền biết nguyên do.”Anh vào từ cửa sổ, có đúng hay không?”Thiếu niên có lẽ cảm thấy bài tập của Âu Y Tuyết rất không thú vị, tùy tiện lật ba tờ liền ném vào bàn đọc sách lần nữa. Hắn đứng dậy đi về phía cô.Con ngươi sáng rõ thẳng tắp nhìn Âu Y Tuyết đang trợn mắt nhìn chằm chằm hắn, khóe môi hoàn mỹ của thiếu niên nâng lên một tươi cười tà mị, mắt sáng trong mang theo đùa giỡn.Nhìn bóng dáng càng ngày càng đến gần của hắn, Âu Y Tuyết lại như bị cố định tại nguyên chỗ, quên sợ hãi, quên xoay người.Đợi đến hắn cách mình chưa đến nửa bước, một cỗ hơi thở thuộc về phái nam vây lại cô.Chỉ thấy thiếu niên tiến tới trước cần cổ Âu Y Tuyết, nói ra.”Vóc người không tệ lắm” giọng nói trầm thấp mà có chứa từ tính của hắn tràn đầy mị hoặc, hai mắt chăm chú nhìn cổ của cô, giống như là cái gì chói mắt.Đây là lần đầu tiên Âu Y Tuyết ở gần con trai như vậy, cho nên tự nhiên, sắc mặt trong nháy mắt bị ngôn ngữ to gan của hắn kích thích ửng hồng.Nhìn ánh mắt phóng đãng không kềm chế được, Âu Y Tuyết tránh đề tài này, hỏi lần thứ ba: “Anh là ai?”Thiếu niên dời đi gương mặt tuấn tú, trong tươi cười lộ ra vui vẻ, hỏi ngược lại: “Tôi là ai cũng không quan trọng, quan trọng là em là ai?”Lời của hắn mặc dù rất nhẹ, rất mềm, khiến Âu Y Tuyết cảm thấy giống như là vương tử, nhưng trên gương mặt mang theo nụ cười phóng đãng của hắn lại chỉ ra hắn là một ác ma mười phần!Âu Y Tuyết hoàn toàn không ngờ rằng hắn sẽ hỏi như thế, trố mắt, lãnh đạm nói: “Anh ở nhà tôi còn hỏi tôi là ai.” Mặc dù cô có cũng được mà không có cũng không sao, nhưng cô dù sao cũng là họ Âu, đây là sự thật vĩnh viễn cũng không thay đổi.”Hở?” Thiếu niên có vẻ hơi kinh ngạc, tiếp càn rỡ cười một tiếng, nói: “Tôi nghe nói Âu gia chỉ có một vị tiểu thư, khi nào thì biến thành hai vị?” Trong con ngươi lóng lánh của hắn không chút hăng hái, trên mặt anh tuấn hiện ra chế nhạo nồng đậm.Nghe vậy, trong nháy mắt sắc mặt Âu Y Tuyết cứng ngắc, con ngươi yên lặng trầm xuống.Đại khái là thấy Âu Y Tuyết không phản bác được, thiếu niên ác ma kia lại cười lên.”Chẳng lẽ cô là con gái riêng không được thừa nhận” Hắn lạnh lùng nâng lên khóe môi hỏi.Âu Y Tuyết càng thêm không nói, con ngươi đen đầy xót thương, mặt không chút thay đổi.Khí trời lạnh quá, tim lạnh hơn.