Chương 100: Đại Chu Diễn Ngũ Hành Ảo Diệt Trận

Nhìn thấy Phệ Hồn thú trở lại bản thế, tất cả chúng nhân đều trợn mắt há miệng, những kẻ có tu vi thấp thì ánh mắt biến thành đờ đẫn, một số người bị trọng thương thì đều cảm thấy tay chân vô lực, ngồi phệt xuống. Cả mấy vị cao thủ thuộc hàng Quy Thiên kỳ, thì lòng bàn tay cũng ướt đẫm mồ hôi lạnh, không ai ngờ là Phệ Hồn thú vốn đã vô cùng cường hãn, mà giờ đây khi trở lại với bản thể thì lại khủng bố đến như vậy.

Trở về bản thể, có nghĩa là thực lực tăng gấp bội.

Nhưng đối với các loài thú mà nói, trở lại bản thể tuy có thể tăng công lực, nhưng cũng bị hạn chế bởi một thời gian nhất định, hơn nữ,a lúc bản thể biến mất, tu vi sẽ đại giảm.

Xem ra, Thủy Hồn thú, Hỏa Hồn thú, Phong Hồn thú và Ám Hồn thú khi thụ trọng thương bởi Phong Thần thiên kiếm, nên đã phát đại nộ, bản năng thú tính bị thiêu đốt đến cực điểm, và trở nên không cố kỵ điều gì nữa cả.

Hống hống!

Thủy Hồn thú rống lên hai tiếng làm chấn động cả Kính Đài phong. Nó cúi đầu xuống, oán hận nói với Thiên Nhất chân nhân: “Không ngờ, không ngờ a! Mấy huynh đệ chúng ta, không ngờ lại thụ trọng thương ở Nhân giới! Tất cả chuyện này, đều là do ngươi tạo thành! Đạo nhân, ngươi hãy chịu chết đi!”

Bốn con Phệ Hồn thú nhanh chóng há to miệng, phun ra bốn luồng cường lực với bốn màu khác nhau là lục, hồng, bạch, và ám hồng, phạm vi ảnh hưởng rất lớn, bao trùm cả trời đất, phảng phất như thủy triều dậy sóng, vô cùng vô tận mà công đến.

Cả không gian của Kính Đài phong đều bị bao phủ bên trong thế công của Phệ Hồn thú! Lực thôn phệ cường liệt, không chỉ hút hết hồn phách của phần lớn đệ tử Phong Thần Tông, mà ngay cả không ít hồn phách của đệ tử tà phái cũng bị hút luôn.

Bịch, bịch. Người người theo nhau ngã xuống. Chỉ có một vài đệ tử có thực lực cao cường và mấy cao thủ thuộc Quy Thiên kỳ là có thể tự bảo hộ được mình.

Huyết Cấm tức giận chửi: “Bà nó, làm sao cả người của mình mà cũng hạ thủ!?”

Lãnh Thiên Sương nhìn thấy chúng đệ tử mình mang tới cũng bị tổn thất rất nhiều dưới trường công kích này, thì trong lòng cũng phẫn nộ vô cùng, lời thề kết minh với Yêu Tông trong nháy mắt liền bị quẳng ra khỏi đầu, lão nhảy dựng lên, điên cuồng chửi: “Mẹ nó, làm sao cả người của mình mà cũng công kích? Chỉ thêm vài lần như vậy nữa, thì e rằng người của chúng ta mang tới cũng đều bị hút mất hồn phách! Lão Huyết, tính sao đây?”

Huyết Cấm trừng mắt nhìn Quỷ Vô Nhai một cái, chợt phát hiện ra đám đệ tử của Quỷ Vô Nhai mang đến thì đại đa số vẫn vô sự, nên trong lòng càng sung mãn hận ý, nhưng đối diện với tứ đại Phệ Hồn thú, bọn họ không thể hỏi cho ra lẽ. “Đi, chúng ta đi!” Huyết Cấm vừa lo vừa thất vọng hét lên một tiếng. Lão cảm thấy bản thân không thể tiếp tục đợi như vậy nữa, có lẽ chỉ đành thủ tiêu hiệp nghị với Quỷ Vô Nhai lúc trước thôi, ai biết được sau khi lão diệt xong Phong Thần Tông thì có quay lại cắn ngược mình một miếng, để sau đó độc chiếm cả chính tà lưỡng phái hay không chứ.

Lãnh Thiên Sương tức giận chửi: “Lão Huyết, ngươi suy nghĩ rất giống ta. Các huynh đệ, chúng ta mau rời khỏi vũng nước đục này thôi. Chúng ta không cần nữa! Mẹ nó!” Ánh mắt của lão khẽ liếc nhanh lên người Diệu Nhiên, rồi chợt biến thành ôn nhu vô cùng, nói “Tiểu Tình, chúng ta đi thôi!”