Chương 100: Dần dần sáng tỏ

Bụng bởi vì Vũ Văn Tinh dùng sức mà từ từ mà trở nên đau nhức, Bạch Tiểu Thố liều mạng muốn đẩy bàn tay của Vũ Văn Tinh ra, nhưng lại làm không được, lưu lại nước mắt nóng bỏng.

“Vương Gia phu quân, chàng không thể làm như vậy, đứa bé trong bụng ta là của chàng……” Bạch Tiểu Thố sợ hãi hô to trong ánh mắt bất lực.

Đừng tàn nhẫn như vậy có được hay không? Nếu đứa bé trong bụng nàng mà hiểu cha nó đối xử với nó như vậy, nhất định sẽ rất đau lòng.

“Bạch Tiểu Thố, trẫm cho ngươi một cơ hội ở lại bên cạnh trẫm, chỉ cần ngươi không cần nghiệt chủng trong bụng!” Vũ Văn Tinh lãnh giọng mở miệng, bên trong mắt phượng như mặc ngọc không có chút dịu dàng

Những ngày qua hắn nghĩ tới nghĩ lui, cũng dứt bỏ không được Bạch Tiểu Thố, hắn vẫn muốn con thỏ ngu xuẩn này ở lại bên cạnh mình, nhưng đứa nhỏ trong bụng nàng phải biến mất!

“Ta không đồng ý yêu cầu không có nhân tính như vậy!” Bạch Tiểu Thố đau đến cắn răng, một miệng bác bỏ đề nghị của Vũ Văn Tinh.

Nàng rất muốn ở lại bên cạnh hắn, nhưng phải hy sinh mạng sống đứa bé của mình ở lại bên cạnh hắn, nàng thà rằng không muốn!

“Cái này cũng không do ngươi có đồng ý hay không!” Vũ Văn Tinh không chịu thỏa hiệp chút nào, tâm tình không vui mà nói giọng hung ác “Ngươi đừng nghĩ cãi lệnh của trẫm!”

Quyết định của hắn không được ý kiến, lưu lại con hoang của Vũ Văn Hiên là một mối họa!

Bạch Tiểu Thố cảm giác mình giảng đạo lý với Vũ Văn Tinh nữa cũng là làm việc mất công, bởi vì hắn căn bản sẽ không nghe lời của mình!

Mà nàng cũng sẽ không để cho đứa bé chết thảm trong tay cha nó, nàng cũng không muốn ở trong hoàng cung rách nát này!

Bạch Tiểu Thố chịu đựng đau đớn, cố hết sức nâng nửa người trên của mình lên, khom lưng cắn một cái ở trên mu bàn tay của Vũ Văn Tinh.

Vũ Văn Tinh bị đau, nội lực tan rã, rất nhanh đẩy Bạch Tiểu Thố ra.

Bạch Tiểu Thố khổ sở nằm ở trên giường, bên khóe miệng chảy xuống một vết máu đỏ tươi, bụng đau như xoắn lại.

“Vương Gia phu quân, ta hận ngươi, ta cũng không bao giờ muốn yêu ngươi nữa!” Hai mắt nhắm lại, Bạch Tiểu Thố không ngừng rơi lệ, dáng vẻ đau lòng tuyệt vọng làm cho người ta nhìn rất không chịu được.

Vốn là lần này nàng trở lại muốn nói cho hắn biết, nàng yêu hắn, nguyện ý cả đời hầu ở bên cạnh hắn, làm nương tử của hắn. Nhưng hắn lại ác tâm tuyệt tình như vậy, ngay cả đứa bé của mình cũng muốn giết, nàng không thể ở cùng một chỗ với người như vậy được nữa!

“Bạch Tiểu Thố, trước kia trẫm thích ngươi, nhưng ngươi lại phản bội trẫm. Giờ phút này trẫm đối với ngươi chỉ có hận cùng chán ghét, nếu như ngươi không chịu diệt trừ nghiệt chủng trong bụng ngươi, ngươi đừng mơ tưởng trở lại bên cạnh trẫm!” Vũ Văn Tinh tức giận tột cùng, lời nói ngoan tuyệt phun ra từ môi mỏng phi sắc, càng tổn thương trái tim Bạch Tiểu Thố hơn.

“Ngươi yên tâm đi, ta sẽ không trở lại bên cạnh ngươi đâu. Đợi ngày nào đó sư phụ thối tới tìm ta, ta liền đi hành tẩu giang hồ với hắn, đời này ta cũng không muốn gặp lại tên vương gia khốn kiếp như ngươi nữa!” Bạch Tiểu Thố nhắm mắt lại, cũng nói ra lời nói tuyệt tình như vậy nữa.

Ai cũng đều đã nói lời nói ngoan độc, nàng cũng sẽ nói, thậm chí so với hắn còn nói ác tuyệt hơn!

“Hừ, chờ Phi Hoa Ngọc có thể từ trong hoàng cung này cứu ngươi ra ngoài rồi hãy nói!” Vũ Văn Tinh thống hận Bạch Tiểu Thố nói tới Phi Hoa Ngọc, lúc này giận dữ phất tay áo rời khỏi cung hoàng hậu.

Sau khi Vũ Văn Tinh đi, bụng Bạch Tiểu Thố càng trở nên đau đớn, hạ thân còn có chất lỏng ẩm ướt nhớp nhúa đang chảy ra ngoài.

“Tiểu Hà, Tiểu Hà……” Bạch Tiểu Thố đau đến kêu to.

Nàng giống như muốn sinh, vậy phải làm sao bây giờ?

“Tiểu thư, chuyện gì?” Ngủ ở phòng ngoài, Tiểu Hà nghe được tiếng kêu gào khổ sở của Bạch Tiểu Thố, lập tức bị dọa đến từ trên giường lăn ra, lăn một vòng chạy tới trước mặt của Bạch Tiểu Thố.

“Tiểu Hà, ngươi có biết đỡ đẻ không?” Bạch Tiểu Thố dùng sức kéo lại tay Tiểu Hà, kêu thảm thiết khẩn cấp hỏi.

“Tiểu thư, ta không biết!” Tiểu Hà cũng gấp đến khóc.

Nàng còn là hoàng hoa đại khuê nữ chưa từng thành thân, làm sao có thể biết đỡ đẻ!

“Tiểu Hà…… Giúp ta tìm bà mụ, nhanh lên một chút!” Bạch Tiểu Thố chỉ có thể đem toàn bộ hi vọng đè ở trên người của Tiểu Hà, được ăn cả ngã về không rồi.

Nàng không muốn làm cho đứa bé của mình chết từ trong trứng nước!

“Được, tiểu thư người chờ, ta đi tìm Mạc tổng quản nghĩ biện pháp!” Tiểu Hà cũng không dám có nửa điểm do dự, lập tức chạy đi tìm Mạc Thanh.

“Mạc tổng quản, van cầu ngươi cứu cứu tiểu thư nhà ta, nàng muốn sinh……” Tiểu Hà lảo đảo đụng mở cửa phòng ngủ của Mạc Thanh, bùm một tiếng quỳ rạp xuống trước giường của hắn, khổ sở cầu khẩn nói.

“Tiểu Hà, ngươi trước có chuyện thì từ từ nói!” Mạc Thanh bị tiếng khóc của Tiểu Hà đánh thức, xuống giường, đỡ Tiểu Hà đang khóc sướt mướt từ trên mặt đất đứng lên, ôn hòa hỏi rõ nguyên nhân.

“Đừng nóng vội, ta lập tức tìm bà mụ đến cho vương phi!” Mạc Thanh vừa mặc y phục, vừa sải bước đi ra khỏi phòng ngủ của mình.

Mà Tiểu Hà giống như một cái đuôi nhỏ, lặng lẽ đi sát theo phía sau Mạc Thanh.

Những thái y kia không chịu nghe Mạc Thanh ra lệnh, Bạch Tiểu Thố là một phạm nhân, bọn họ sao dám tùy tiện đi đỡ đẻ giúp nàng? Không sợ mất đầu của mình à!

Cuối cùng, Mạc Thanh tìm ở ngoài cung suốt đêm, tìm được một bà mụ rất có kinh nghiệm dẫn tới trong cung hoàng hậu.

“Tiểu Hà, ta không muốn sinh, thật là đau……” Trong cung hoàng hậu không ngừng truyền ra tiếng kêu thảm thiết thê lương, đứt quãng của Bạch Tiểu Thố đến tận bình minh.

Đột nhiên, một tiếng khóc vang dội của trẻ con phá vỡ đêm tối yên tĩnh, ngày từ từ sáng.

“Vương phi như thế nào rồi?” Nhìn thấy Tiểu Hà bưng thau nước tràn đầy máu ra ngoài, Mạc Thanh ở ngoài cửa rất lo lắng, tiến lên hỏi.

“Mạc tổng quản, vương phi thuận lợi sanh hạ một đôi Long Phượng Thai, đứa bé đều rất đáng yêu!” Tiểu Hà thật cao hứng nói cho Mạc Thanh tin tức tốt này, “Bé trai lớn lên giống Vương Gia, bé gái lớn lên giống tiểu thư!”

Mạc Thanh nghe xong, cuối cùng là yên tâm.

Nếu vương phi xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, hắn làm sao giao phó với hoàng thượng đây!

Sau khi Vũ Văn Tinh hạ triều, biết Bạch Tiểu Thố sinh con, hắn không có vui vẻ chút nào, ngược lại bị một cỗ ghen ghét nồng đậm bao trùm, tâm tình không tốt.

Cố tình lúc này Thái hậu lại truyền hắn đi cung thái hậu, tâm tình Vũ Văn Tinh càng thêm lo lắng, không cam không nguyện đi cung Thái hậu.

“Ai gia nghe nói Bạch Tiểu Thố sinh được một đôi Long Phượng Thai, đó là hoàng tôn của ai gia, ngươi có thể đừng giết hai đứa bé này không, Tinh nhi?” Thái hậu dùng ánh mắt khẩn cầu nhìn Vũ Văn Tinh, hi vọng hắn có thể bỏ qua cho đứa bé của Vũ Văn Hiên.

“Đây là chuyện của trẫm, không cần mẫu hậu người quá mức quan tâm!” Vũ Văn Tinh nghiêng mặt, lạnh lùng nói với thái hậu.

“Aizz, ai gia biết trong lòng ngươi không thoải mái. Tuổi ngươi cũng không nhỏ, hôm nay lại làm Hoàng đế, hậu cung không có một người phi tử nào, những đại thần kia sẽ có ý kiến, ngươi cũng nên có con cháu rồi, Tinh nhi!” Thái hậu bất đắc dĩ rù rì nói, trên mặt mũi già nua tràn đầy đau thương, “Nơi này của mẫu hậu có Lạc Hà không tệ, trước vì ngươi cản một mũi tên, đã cứu mạng của ngươi, ngươi để cho Lạc Hà đi qua hầu hạ ngươi đi, phong nàng làm phi tử, chận miệng những đại thần kia, đợi ngày nào đó ngươi gặp được cô gái mình thích, ngươi hãy thành thân.”

Vũ Văn Tinh lẳng lặng nghe Thái hậu nói, bàn tay nắm thành quả đấm giấu trong tay áo vẫn không buông ra.

Qua một hồi lâu, Vũ Văn Tinh nhẹ nhàng gật đầu, ngầm đồng ý yêu cầu của thái hậu.

Nếu con thỏ ngu xuẩn kia phản bội hắn, không chịu ở lại bên cạnh hắn, vì sao hắn không thể có nữ nhân khác!

Vài ngày sau, tin tức Vũ Văn Tinh phong Lạc Hà làm phi giống như một cơn gió thổi vào tai Bạch Tiểu Thố, nét mặt nàng lúc ấy không có bất kì biểu tính gì, chỉ là sửng sốt một lúc, nói một câu rất tốt, thật đáng mừng.

Ở một bên, Tiểu Hà cũng không biết nên an ủi Bạch Tiểu Thố cái gì, nhìn nụ cười của tiểu thư nhà mình so với khóc còn khó coi hơn, trong lòng của Tiểu Hà khó chịu nói không nên lời.

Vương Gia thật là không có lương tâm, làm Hoàng đế liền bắt đầu tam cung lục viện, tiểu thư nhà các nàng thật quá đáng thương!

Bạch Tiểu Thố không muốn quản Vũ Văn Tinh như thế nào, giờ khắc này ở trong mắt của nàng chỉ có con nàng là quan trọng nhất.

Nàng thật không nghĩ tới mình sẽ sinh ra một đôi Long Phượng Thai đáng yêu, một trai một gái, vừa đúng ghép thành một chữ tốt.

Nếu tên khốn Vương Gia kia không cần bảo bối đáng yêu này, như vậy để bảo bối theo họ của nàng đi!

Bé trai gọi là Bạch Tiểu Long, bé gái gọi Bạch Tiểu Phượng, một đôi long phượng!

Sau Vũ Văn Tinh sắc phong Lạc Hà làm phi tử, cũng không có ngủ lại trong cung Lạc Hà đêm nào, cũng không có triệu Lạc Hà đi thị tẩm.

Vũ Văn Tinh cũng chỉ là nhất thời tức giận mới làm như vậy, chờ hắn tỉnh táo lại, hắn liền hối hận.

Mỗi đêm, chờ sau khi Bạch Tiểu Thố ngủ, Vũ Văn Tinh sẽ lặng lẽ đi vào cung hoàng hậu, thăm Bạch Tiểu Thố một chút.

Hắn vẫn còn cảm thấy ghét bỏ đôi long phượng thai, dù sao không phải là máu mủ của mình, Vũ Văn Tinh không cách nào đi thân cận bọn chúng được.

Chờ lúc trời sắp sáng, hắn lại lặng lẽ rời cung hoàng hậu lên lâm triều.

Bất tri bất giác một tháng trôi qua, Bạch Tiểu Thố cũng ở cử xong rồi.

Bị nhốt đã lâu, nàng không bao giờ cam tâm tiếp tục lưu lại hoàng cung nữa, bởi vì nơi này có một nam nhân thương tổn tâm của nàng, nàng muốn dẫn hai đứa bé rời xa hắn!

Hôm nay, Vũ Văn Tinh uống say trong tiệc tiếp đón các sứ thần ở các quốc gia, được Mạc Thanh đỡ về tẩm cung của hoàng thượng.

Cung hoàng hậu cũng hoàn toàn yên tĩnh, Bạch Tiểu Thố ngủ gật đẩy nôi của hai đứa bé.

Đột nhiên, một bóng dáng màu đen nhẹ nhàng nhảy vào cung hoàng hậu, bước nhanh tới chỗ Bạch Tiểu Thố ngủ gà ngủ gật.

“Ngươi là ai?” Bạch Tiểu Thố bị một cỗ khí lạnh làm tỉnh, mở mắt nhìn về phía người áo đen trước mặt, kinh hoảng nói, “Ngươi có phải là thích khách không? Đừng…làm bậy với con của ta, nếu không ta kêu người đi vào bắt ngươi!”

“Tiểu Thố nhi, cái người đồ đệ đần này, con không nhận ra vi sư sao?” Người áo đen bỏ khăn che màu đen trên mặt xuống, nâng môi cười tà, “Cái người đồ đệ này, luôn khiến vi sư đau lòng!”

“Sư phụ thối!” Bạch Tiểu Thố kinh ngạc mà nhìn Phi Hoa Ngọc trước mắt, trong nháy mắt uất ức và khổ sở trong lòng dâng lên, nàng oa một tiếng khóc lên, nhào qua ôm chặc lấy thân thể nhỏ yếu của Phi Hoa Ngọc, đem nước mắt nước mũi của mình đều cọ lên áo đen của hắn.

Vẫn sư phụ thối tốt nhất, sư phụ thối là người thân nhất của nàng, so với tên Vương Gia khốn kiếp kia tốt hơn gấp ngàn, gấp vạn lần!

“Tiểu Thố nhi, vi sư sống rất tốt, con đừng vội khóc tang cho vi sư như vậy chứ?” Phi Hoa Ngọc mặc cho Bạch Tiểu Thố coi hắn giống như bồ tát cứu mạng mà ôm lấy, trong đầu thật vui mừng, nhưng trong miệng lại cứ thích nói những lời làm Bạch Tiểu Thố tức chết.

“Phi phi phi, sư phụ thối, người không thể để cho ta cảm động một chút sao?” Nghe vậy, Bạch Tiểu Thố hung hăng trợn mắt nhìn Phi Hoa Ngọc, tâm tình khó chịu, dùng mu bàn tay lau khô nước mắt.

Sư phụ thối không đứng đắn này, luôn thích sát phong cảnh như vậy!

“Vậy vi sư biết sai rồi, vi sư tiếp tục để Tiểu Thố nhi ôm khóc, như thế nào?” Phi Hoa Ngọc lỗ mãng mở hai cánh tay của mình ra, một bộ dáng mặc người chà đạp. Bạch Tiểu Thố thấy vậy lại muốn hung hăng đập hắn một trận.

“Sư phụ thối, đừng không đứng đắn nữa, ngươi mặc một thân màu đen chạy vào cung hoàng hậu, chắc chắn sẽ không có chuyện tốt gì rồi!” Bạch Tiểu Thố dùng sức đẩy thân thể Phi Hoa Ngọc ra, chu cái miệng nhỏ nhắn, không vui nói, “Người đưa ta vào trong hoàng cung làm gì, ta ghét nơi này, nhanh dẫn ta rời đi đi!”

Đều là lỗi của sư phụ thối, nàng hận chết hắn!

“Vi sư lần này lẻn vào cung hoàng hậu, chính là đến đưa Tiểu Thố nhi đi!” Phi Hoa Ngọc tiến lên sờ soạng khuôn mặt nhỏ nhắn dính lệ của Bạch Tiểu Thố, hết sức nghiêm túc nói, “Vi sư biết ngươi ở trong cung sống không sung sướng, cùng vi sư trốn đi được không?”

Tất cả chuyện Vũ Văn Tinh làm nên khiến cho Tiểu Thố nhi thương tâm chứ?

“Sư phụ thối, muốn dẫn ta đi thì nhanh chút đi, còn dài dòng với ta làm gì, lãng phí thời gian!” Bạch Tiểu Thố theo bản năng cúi đầu, không để cho Phi Hoa Ngọc thấy đau đớn trong mắt nàng, còn dùng giọng nói hung dữ che giấu cho mình.

Rời đi cung hoàng hậu rách nát này, nàng sẽ được vui vẻ, nhất định sẽ vậy!

“Được, vi sư dẫn ngươi đi, Tiểu Thố nhi!” Phi Hoa Ngọc cũng không chọc phá khổ sở của Bạch Tiểu Thố nữa, đi tới dùng sức kéo bàn tay nhỏ bé lạnh lẽo của Bạch Tiểu Thố lại, liền muốn đi ra khỏi cung hoàng hậu.

“Sư phụ thối, đợi đã nào…!” Bạch Tiểu Thố không thể nào bỏ lại đôi long phượng bảo bối của mình đi, lúc này tránh thoát tay của Phi Hoa Ngọc, chạy về cố hết sức dùng hai tay ôm lấy Bạch Tiểu Long và Bạch Tiểu Phượng.

“Tiểu Thố nhi, để ta ôm!” Thấy vậy, đôi mắt dài nhỏ của Phi Hoa Ngọc không vui hạ xuống, lại đưa tay ôm lấy bé gái trong tay Bạch Tiểu Thố.

Đây là máu mủ của Vũ Văn Tinh, hắn thật rất không thích, muốn ném vào trong sông cho cá ăn!

“Đi thôi, sư phụ thối, người còn sững sờ ở nơi này làm gì?” Bạch Tiểu Thố rất bất mãn nhìn chằm chằm Phi Hoa Ngọc bất động tại chỗ, cắn răng hừ lạnh nói.

“Đi, Tiểu Thố nhi!” Nghe vậy, Phi Hoa Ngọc thu hồi tâm tư của mình, lần nữa kéo tay Bạch Tiểu Thố rời đi.

“Sư phụ thối, ngươi đợi ta một lát!” Hình như Bạch Tiểu Thố nghĩ tới cái gì, lần nữa chạy vào cung hoàng hậu, cởi ngọc bội từ trên cổ mình xuống, cầm thật lâu rồi đặt ở trước gương trang điểm, sau khi nhìn một lát, quả quyết rời đi.

Nếu sau này hai người không tiếp tục gặp mặt, như vậy khối ngọc bội này nên trả lại cho hắn, bọn họ liền không thiếu nợ lẫn nhau rồi!

Phi Hoa Ngọc dẫn Bạch Tiểu Thố tránh được thủ vệ trùng điệp, đi tới một chỗ rất hoang phế trong cung, từ

Trong mật đạo của cung điện trốn ra hoàng cung.

“Sư phụ thối, người không đi cùng chúng ta sao?” Đến bên ngoài mật đạo, tiểu Thanh đã lâu không thấy tới tiếp ứng Bạch Tiểu Thố, mà Phi Hoa Ngọc hình như còn có chuyện chưa làm xong, xoay người đi vào trong mật đạo lần nữa.

“Tiểu Thố nhi, con với tiểu Thanh đi trước, vi sư còn có một ít chuyện muốn làm!” Phi Hoa Ngọc quay đầu lại cười tà một tiếng với Bạch Tiểu Thố, bóng dáng cao lớn rất nhanh biến mất ở trong mật đạo tối đen như mực.

“Chủ nhân, tiểu Thanh rất nhớ người!” Tiểu Thanh vẫn như cũ, thấy Bạch Tiểu Thố liền chủ động dính vào.

“Tiểu Thanh, giúp ta ôm Bạch Tiểu Long, một mình ta ôm hai đứa nó, cánh tay mỏi chết được!” Bạch Tiểu Thố mặc kệ tiểu Thanh làm nũng, trực tiếp đưa con trai của mình cho tiểu Thannh, mình thì ôm nữ nhi đi ở trước mặt tiểu Thanh.

“Tiểu Thanh, chúng ta đi nhanh đi!”

Sư phụ thối muốn đi làm chuyện gì thì kệ hắn, hắn lớn như thế rồi, biết mình đang làm cái gì.

“Ồ!” Tiểu Thanh hung hăng trừng mắt liếc Bạch Tiểu Long trong ngực, bất đắc dĩ đi theo bước chân của Bạch Tiểu Thố.

Hắn không thích con trai của người nam nhân kia, dáng dấp cũng đang ghét giống người nam nhân kia!

Phi Hoa Ngọc từ trong mật đạo trở lại hoàng cung, trực tiếp đi tới phòng ngủ của Vũ Văn Tinh.

Một thanh kiếm sáng loáng tuốt ra khỏi vỏ, kiếm sắc bén trực tiếp đặt lên cổ của Vũ Văn Tinh.

Vũ Văn Tinh cảm thấy một hàn khí đang đe dọa tính mạng của mình, hắn lập tức mở ra mắt say mông lung lờ đờ, trực tiếp sử dụng tay nắm lấy thanh kiếm đang muốn lấy tính mạng của hắn.

“Phi Hoa Ngọc, thì ra là ngươi!” Vũ Văn tinh từ từ ngồi dậy từ trên giường, mắt phượng như mặc ngọc tỏa ra sát khí bén nhọn, máu theo bàn tay của hắn nhỏ xuống long bào màu vàng, thế nhưng hắn lại không thèm để ý chút nào.

Vũ Văn Tinh ngàn lần không ngờ tới người lẻn vào ám sát hắn là Phi Hoa Ngọc!

Giờ phút này, Phi Hoa Ngọc mặc toàn thân màu đen, sát khí âm trầm lộ hết ra ngoài, hoàn toàn không còn bộ dáng lẳng lơ lỗ mãng lúc trước.

“Vì sao không thể là tại hạ đây?” Phi Hoa Ngọc khinh thường cười lạnh, hận ý trong lòng vào giờ khắc này đều biểu hiện trên khuôn mặt yêu nghiệt của hắn rất rõ ràng. “Hôm nay tại hạ tới lấy mạng của ngươi, ngươi không biết sao?”

Hận ý của hắn đối với Vũ Văn Tinh không phải vài ba lời có thể nói rõ, hắn cũng rất muốn một kiếm giải quyết Vũ Văn Tinh, chỉ là như vậy lợi cho hắn ta quá rồi, mình nhất định phải làm hắn ta muốn sống không được, muốn chết không xong!

“Chỉ bằng ngươi mà cũng muốn mạng của trẫm?” Vũ Văn Tinh khinh miệt hừ lạnh, trong khoảnh khắc tay không bẻ gãy thanh kiếm kia, “ít mơ mộng đi, Phi Hoa Ngọc!”

Phi Hoa Ngọc này rốt cuộc có lai lịch thế nào, vì sao phải tới ám sát hắn?

“Tại hạ biết võ công của ngài cao cường, liều mạng với ngài, tại hạ không hề chiếm được tiện nghi, vậy không thể liều mạng cứng rắn được, tại hạ chỉ có thể dùng trí thôi”. Phi Hoa Ngọc không thèm quan tâm, ném kiếm trong tay, ngầm bi thương trừng mắt về phía Vũ Văn Tinh, tà nịnh nói: “Tại hạ không ngại nói cho người biết, tại hạ đã bôi một loại dược đặc chế trên thanh kiếm, hơn nữa loại độc này vô sắc vô vị, chỉ từ vết thương của ngươi ngấm vào, đi tới lục phủ ngũ tạng của ngươi, thêm một thời gian, ngươi nhất định sẽ độc phát mà chết! Mà tại hạ không có nghiên cứu chế tạo thuốc giải, nói cách khác loại độc này đến tại hạ cũng giải không được!”

Vũ Văn Tinh, đây là ngươi tự chuốc phiền phức, đừng trách ta lòng dạ độc ác với ngươi!

“Phi Hoa Ngọc, rốt cuộc ngươi và trẫm có thù hận gì?” Vũ Văn Tinh cau mày, không tin mình đã trúng độc, mà là muốn hỏi rõ ràng Phi Hoa Ngọc tại sao đối với hắn như vậy.

Trừ Bạch Tiểu Thố, hắn và Phi Hoa Ngọc cũng không có quan hệ gì

“Ngươi muốn biết, tại hạ sẽ nói cho ngươi biêt.” Phi Hoa Ngọc nghiêng đầu, ánh mắt tối tăm vẫn dừng lại trên người của Vũ Văn Tinh, “Ngươi trước nghe tại hạ kể chuyện xưa đi, chờ kể chuyện xưa xong rồi, ngươi có lẽ sẽ hiểu tại hạ vì sao đối với ngươi như vậy rồi.”

Tiếp đó, mặt kệ Vũ Văn Tinh có nguyện ý nghe hay không, Phi Hoa Ngọc đều đã mở miệng, khuôn mặt yêu nghiệt bởi vì nhớ lại lúc trước mà trở nên vặn vẹo dữ tợn.

Chuyện xưa rất dài rất thê thảm, người trong chuyện xưa không có một người có kết cục tốt đẹp.

Sau khi Vũ Văn Tinh nghe xong Phi Hoa Ngọc kể chuyện xưa, trong mắt phượng như mặc ngọc cũng tràn đầy khổ sở.

Thì ra là hắn, thật sự là hắn! Hắn chưa chết, hắn trở về báo thù!

“Vũ Văn Tinh, ngươi nghe xong chuyện xưa này đại khái biết được tại hạ là người nào, vì sao tại hạ đối với ngươi như vậy đi?” Phi Hoa Ngọc nhìn trời cười lạnh, tiếng cười tà tứ cuồng vọng như vậy, “Tại hạ quên, còn có một chuyện rất quan trọng muốn tặng cho ngươi, bảo đảm ngươi nghe xong sẽ rất ngạc nhiên đấy!”