Chương 100 – Học nghệ

Mạc Sầu cùng Mạc Ưu đứng ở trước giường, thấy nàng tỉnh lại, sắc mặt lo lắng của hai người cuối cùng cũng trở lại bình thường

“Tiểu thư, người không sao chứ?”

Thanh Dao lắc lắc đầu, xoay người ngồi xuống, quay đầu đánh giá trong phòng ngủ. giản dị mộc mạc, một cái giường, cái bàn, hai ghế ngồi, bên giường còn đặt một bộ y phục nam nhân, phía trên còn treo hai bộ y phục, đây là một căn phòng thập phần nam tính.

“Nơi này là chỗ nào?”

Thanh âm của Thanh Dao có chút khàn khàn, không biết có phải là mấy ngày qua sốt ruột, hay vẫn là quá nóng.

Mạc Sầu còn chưa kịp mở miệng đáp lời, thì cửa phòng hé mở, một thiếu niên xinh đẹp chói mắt giống như ánh mặt trời đi đến, tuổi cùng Mạc Ưu lớn nhỏ như nhau, cũng là bộ dáng mười ba mười bốn tuổi , làn da màu đồng, ánh mắt rất lớn, rất sáng, dường như biết nói, vừa đi vào, đã gặp ba người các nàng, sắc mặt liền có chút khó coi, lãnh trầm xuống đuổi người.

“Tốt lắm, vậy ngươi đã tỉnh lại, mau đi nhanh đi, nếu không ta cũng không có phòng ngủ.”

Hóa ra đây là phòng của thiếu niên này, Thanh Dao ngưng mi nghĩ một chút, nhớ rõ Vô Tình kêu thiếu niên này Minh Nguyệt, thực sự giống như mặt trăng sáng tỏ, khiến người ta cảnh đẹp ý vui, tực hồ trong vòng ba thước đều có cảm giác ấm áp.

“Minh Nguyệt, ta muốn gặp Vô Tình công tử.”

Thanh Dao không kiêu ngạo không siểm nịnh mở miệng. Nàng tiến vào Vô Tình cốc chính là vì bái sư học nghệ, nếu đã vào được, lại không thể tay không mà quay về.

Minh Nguyệt vừa nghe lời của nàng, trợn to hai mắt, giống như nhìn thấy quái vật vậy, cuối cùng thổi phù một tiếng bật cười, ngang bướng chỉ vào Mộc Thanh Dao.

“Các ngươi còn chưa từ bỏ ý định a, nói cho các ngươi biết , công tử không thể nào nhận các ngươi làm đồ đệ, hắn không thích nữ nhân, vẫn là nhanh lên đi thôi, bằng không nhất định hại ta bị phạt.”

Minh Nguyệt cười xong, vẻ mặt nghiêm túc, đều do hắn hôm qua lắm mồm, báo hại hắn phải mang cái phòng nhường lại, ở Đào hoa lâm mở một cái túi vải ngủ qua một đêm, hiện tại xương sống cùng thắt lưng vẫn còn đau, nếu các nàng vẫn không chịu đi, chỉ sợ lại phải tiếp tục ngủ ở trong Đào hoa lâm, công tử cũng sẽ không can thiệp vào việc không quan hệ gì tới mình.

“Nếu ta nói không đi?” Thanh dao dung mạo tươi đẹp, tựa như một đóa hoa trà xinh đẹp, hai tròng mắt hàm chứa ẩn nhẫn kiên định, khóe môi vẽ ra một chút cười khẽ, lại mang theo hương vị nguội lạnh: “Nếu hắn không thu chúng ta, tốt lắm, chúng ta cứ đợi ở chỗ này không đi, dù sao ở đây núi cũng đẹp, hoa cũng đẹp, hoàn cảnh lại tốt, nếu như vẫn ở lại chỗ này cũng tốt đấy!”

Thanh Dao trong lời nói mặc dù nghiêm túc nhưng lại rõ ràng mang theo ý vị xấu.

Mạc Sầu cùng Mạc Ưu sửng sốt, còn chưa từng xem qua bộ dạng này tiểu thư.

Trong phòng ngủ, Minh Nguyệt ngây ngẩn cả người, tựa hồ không nghĩ tới loại tình huống này,khuôn mặt xinh đẹp lướt qua kinh ngạc, theo đó đỏ lên, tức giận chỉ vào Mộc Thanh Dao: “Còn có loại người như thế sao, thậm chí mặt không đỏ tim không đập đòi ở lại chỗ người khác, dù cho ngươi lại ở trong này cũng vô dụng,công tử chắc chắn là sẽ không gặp ngươi, nữ nhân quả nhiên cũng không phải tốt lành gì.”

Minh Nguyệt nói xong lời cuối cùng, cơ hồ có điểm phẫn nộ , oán hận dậm chân, âm ngoan trừng mắt nhìn Thanh Dao, Thanh Dao bỗng bật cười, rất lớn tiếng.