Chương 100: Vì yêu nên sợ hãi (1)

Cùng lúc đó, Mặc Yểm trong Mặc Đàm nổi trận lôi đình, gầm lên trong phòng thuốc.

Minh Ất chết tiệt, ở trong hồ lô thực ra là muốn làm cái gì? Hắn muốn đến Địa phủ thì tự mình mang theo vài đồ đệ Thanh Lương Quan không có việc gì làm đi có phải tốt không, tại sao phải đem Bạch Bạch của hắn kéo xuống nước? Chính hắn thì lại tránh ở Thanh Lương Quan như rùa đen rút đầu!

Hắn chẳng lẽ không biết hồ ly ngốc Bạch Bạch ngay cả tự bảo vệ mình cũng hoàn toàn không hiểu sao? Hay là hắn cho rằng pháp lực căn cơ của Bạch Bạch đột nhiên tăng mạnh có thể tùy ý lợi dụng? Thật đáng giận!

Mặc Yểm đứng trước một tấm kính, có thể thấy rõ tình cảnh Bạch Bạch ở trong Địa phủ chiến đấu với đám quỷ tốt yêu binh, vô cùng nguy hiểm cũng không đủ để hình dung trạng thái chật vật của nàng. Một thân y phục tuyết trắng dường như bị máu đen, bùn đất khiến cho không thấy rõ màu sắc vốn có, mấy lần thiếu chút nữa bị binh khí quỷ tốt đánh trúng, may mắn những quỷ tốt kia thấy dung mạo Bạch Bạch xinh đẹp, thầm nghĩ chiếm chút ít tiện nghi, không có ý muốn tánh mạng nàng, mới khiến cho nàng miễn cưỡng chống đỡ được.

Hắn không thể không thừa nhận, pháp thuật Bạch Bạch trong kịch đấu tiến bộ rất nhanh, nhưng nếu như Minh Ất chỉ vì cái nguyên nhân này kiên quyết đặt nàng vào hiểm cảnh, thì vẫn không đáng tha thứ cho hành vi đáng chết này!

Tiểu sủng vật của hắn nên thoải mái cuộn mình bên cạnh hắn, nhận sự chăm sóc nuông chiều của hắn, cho dù pháp lực nàng thấp kém thì đã sao chứ? Có hắn bảo vệ, ai dám đụng một cọng tóc gáy của nàng?

Mặc Yểm càng xem càng phát hỏa lớn, giậnMinh Ất cũng giận Bạch Bạch, con vật đáng chết này…… Không, không thể chết được, vẫn nên là hồ ly ngốc! Không ngờ đề nghị hảo tâm của hắn bị cự tuyệt, thậm chí đãi ngộ cùng điều kiện tốt của hắn cũng không chịu nghe! Tình nguyện chịu khổ chịu tội cũng không trở lại Mặc Đàm cùng hắn hưởng phúc, vừa ngu xuẩn vừa ngốc, nên bắt lại hung hăng đánh mông một trận!

Nhưng mà không được, hồ ly ngốc bị đánh sẽ khóc…… Mặc Yểm chăm chú nhìn tấm kính, vừa kinh sợ vừa tức giận, vừa khẩn trương vừa bất đắc dĩ, có mấy lần thiếu chút nữa nhịn không được lại muốn dùng hồn ly thể đi giúp nàng, để vặt hết móng vuốt của những quỷ tốt có ý đồ bất chính kia, móc mắt ra, khiến cho nguyên một đám những tiểu tử cả gan làm thương tổn Bạch Bạch kia tứ chi thành mảnh nhỏ.

Hắn thật hối hận vừa rồi nhất thời tức giận, không có trực tiếp xách Bạch Bạch trở về Ma Đàm.

Để tay lên ngực tự hỏi, thực sự là bởi vì nhất thời tức giận sao? Thật ra, thật ra là hắn sợ hãi…… Mặc Yểm cười khổ đối mặt với cảm xúc thực sự ở trong đáy lòng hắn.

Thật buồn cười biết bao, mạnh mẽ như hắn, vậy mà trước mặt tiểu hồ ly yếu đuối, lại cảm thấy sợ hãi!

Ta không muốn ở cùng một chỗ với ngươi!

Trong đầu vọng lại lời nói kiên quyết của Bạch Bạch, dễ dàng đem dũng khí hắn thật vất vả mới có được đánh tan. Hắn không sợ đối mặt thần ma tam giới, nhưng lại không có lá gan đối mặt với u oán bi thương, hay ánh mắt thất vọng xa cách của Bạch Bạch.

Cái gì là lo lắng âm mưu của Minh Ất, cái gì là thân thể Bạch Bạch cần đồng nguyên chân nguyên giúp nàng khôi phục tu luyện, tất cả mọi chuyện là lấy cớ! Khiến hắn chần chờ, chẳng qua chỉ là thái độ của Bạch Bạch mà thôi.