Chương 101 – Cảnh giác

Bởi vì sau đó mọi người đều thực hành cùng nhau nên tổ 6 người của Chu Thiến cũng dần thân thiết. Chỉ là Trương Bân và Tiểu Mạt như đôi oan gia lúc nào cũng cãi nhau. Nhưng mỗi khi Chu Thiến nhìn bọn họ lại luôn có cảm giác thật khác lạ.

Trong 6 người này, Trương Bân 25 tuổi, Vương Vĩ và Lưu Văn Chí đều 21, con ngựa cao to Vương Lâm nhỏ tuổi nhất, mới 20. Tuổi Chu Thiến cũng là lớn nhất, khi cô nói tuổi của mình, ngoài Tiểu Mạt, bốn người còn lại đều giật mình. Vương Vĩ có chút thất vọng:

– Mình còn nghĩ là cũng bằng tuổi bọn mình

Trong lòng Chu Thiến ai oán, cô vốn bằng tuổi bọn họ mà, giờ lại thành chị cả…

Tiểu Mạt ở bên khẽ an ủi:

– Nhưng giờ cậu xinh đẹp thế này, lần làm ăn này cũng không lỗ

Chu Thiến dở khóc dở cười.

Hôm nay mọi người cùng hẹn ăn cơm

6 người bọn họ thường cùng đi ăn cơm, Lý San cũng hay tham gia chỉ có Triệu Viện Viện thì rất hiếm khi tham gia cùng.

Vẫn là con phố nhỏ kia. Bởi vì đến sớm nên tìm được một cửa hàng ổn, thêm Lý San là 7 người, chiếm một cái bàn lớn.

Lúc mới đầu cùng ăn cơm, đám con trai luôn muốn trả tiền cho con gái, đại khái là thấy đi ăn cùng nhau mà để con gái trả tiền thì rất mất mặt. Sau này Chu Thiến kiên quyết từ chối. Chu Thiến nói:

– Một năm này chúng ta chắc hẳn sẽ đi ăn cùng nhau rất nhiều, không thể lúc nào cũng bắt mọi người mời được. Mọi người không ngại nhưng mình cũng ngại. Chúng mình không phải là người không biết xấu hổ, về sau sẽ không dám đi với mọi người nữa.

Cánh con trai thấy hai cô kiên quyết như vậy thì cũng không kiên trì.

Nhiều người cùng ăn vừa tiết kiệm lại vừa vui. Trong lúc chờ đồ ăn mang lên, mọi người bàn tán chuyện rất vui vẻ. Tiểu Mạt nói:

– Gần đây không thấy Triệu Viện Viện nhỉ.

Lý San lau đũa bát rồi nói:

– Từ sau khi phân tổ cô ấy ít đi cùng bọn mình hẳn. Chắc là có bạn mới rồi.

Lưu Văn Chí thấy Lý San lau đũa thì đưa đôi đũa trong tay qua, cười tủm tỉm nói:

– Lau giúp mình đi

Tiểu Mạt nói:

– Lưu Văn Chí, cậu quá lười rồi, tự mình không lau được sao? Sao lại coi Lý San như nha hoàn thế

Trương Bân ở bên xen vào:

– Người ta không bảo cô lau, cô lắm miệng cái gì. Lý San còn chưa nói thì cô đã xù lông rồi

Lưu Văn Chí thích Lý San, Trương Bân sớm đã phát hiện. Giờ Lưu Văn Chí chẳng qua là đang tìm cơ hội gần gũi với Lý San mà thôi.

Tiểu Mạt lườm anh nói:

– Trương Bân, ngày nào anh không gây phiền phức với tôi thì không thoải mái à. Tôi ở đây nói chuyện anh cũng xen miệng vào làm gì. Cái gì là xù lông? Anh đừng tưởng tôi không biết anh mắng tôi là gà mái.

Bên kia, Chu Thiến, Vương Lâm, Vương Vĩ phì cười. Trương Bân nhìn cô bưng miệng cười như đang chỉ: “Thì ra cô tự mình hiểu lấy”. Tiểu Mạt lại bắt đầu nhướng mày. Lý San vốn hiền lành vội hòa giải:

– Được rồi, mọi người đừng ầm ỹ nữa cho tôi nhờ, chẳng phải là lau đôi đũa sao? Đến lấy đi này

Cô vương tay đưa cho Lưu Văn Chí, Lưu Văn Chí cười cầm lấy, không quên lấy lòng:

– Lý San thật hiền lành

Lý San không khỏi đỏ bừng mặt. Lúc này Tiểu Mạt cũng nhìn ra, phì cười một tiếng. Trương Bân khẽ nói thầm vào tai cô:

– Giờ mới nhìn ra, ngốc quá đi!

Tiểu Mạt nổi trận lôi đình, xem ra muốn đánh người đến nơi, Chu Thiến vội đè cô lại, cười nói với Trương Bân: