Chương 102 – Gặp lại Triệu Hi Tuấn

Lần kiểm tra thứ 3, tổ Chu Thiến 6 người đều được loại tốt, Lý San, Hồ Giai Giai cũng loại tốt nhưng tổ Triệu Viện Viện thì không ổn lắm. Có hai người chỉ vừa đủ qua, Triệu Viện Viện cũng được loại tốt. Kết quả, mấy học sinh nam đến tìm giáo viên nói là Triệu Viện Viện không chịu thảo luận cùng bọn họ, ảnh hưởng đến thành tích của bọn họ nên muốn đổi người

Vấn đề là giờ đổi người nhưng không ai muốn cùng tổ với Triệu Viện Viện cả. Giáo viên khó xử, đành tìm gặp riêng Triệu Viện Viện, Triệu Viện Viện cũng sợ bị cô lập nên đồng ý về sau sẽ phối hợp, thường xuyên trao đổi ý kiến cùng tổ viên

Mà từ sau tối đó, Triệu Hi Thành cũng không thấy xuất hiện nữa. Mỗi đêm quay về, Chu Thiến đều không nhịn được mà nhìn về góc tối đó, nhìn thấy chỗ đó có xe đâu thì sẽ bước nhanh hơn. Khi thấy nơi đó trống rỗng thì trong lòng lại có cảm giác mất mát.

Tiểu Mạt phân tích cảm xúc mâu thuẫn này của cô:

– Lý trí nói cho cậu là tuyệt không được dây dưa cùng anh ta, phải nhanh chóng cắt đứng đoạn tình cảm này. Nhưng tình cảm của cậu lại không thể hoàn toàn quên anh ấy, cậu luôn không nhịn được mà nhớ đến anh ta. Cô gái à, không thể hoàn toàn tách lý trí và tình cảm ra được…

Cô vỗ vỗ bả vai Chu Thiến:

– Nhưng mà chúc mừng cậu, giờ lý trí chiếm thượng phong, cậu vẫn có hi vọng!

Chu Thiến nhướng mi nhìn cô, cô nhóc kia, chuyện của mình thì u u mê mê, chuyện của người khác thì lại rành mạch. Chẳng lẽ thực sự là người ngoài tỉnh táo, người trong cuộc u mê?

Lúc này, hai người đang đi làm ở quán bar. Giờ chính là lúc đông nhất. Trong quán bar ánh đèn mờ ảo, không khí đậm mùi rượu. Góc nào cũng đông kín khách ngồi. Tiếng nhạc đinh tai nhức óc, người người nói cười, tiếng ly chạm nhau… Tất cả hòa một chỗ khiến không khí quán bar nóng hừng hực.

Hai người hiện giờ được rảnh rỗi nên đứng ở chỗ sang nói chuyện phiếm.

Tiểu Mạt tiếp tục nói:

– Mình nhớ trên một quyển sách có nói, muốn quên một người thì tốt nhất là yêu một người khác. Thiệu Lâm, nếu giờ cậu lại yêu thì sẽ yêu người thế nào nhỉ?

Chu Thiến lắc đầu:

– Nếu là để quên một người mà yêu một người thì chẳng phải quá bất công với người mới đó? Hơn nữa, giờ mình làm gì có tâm tình nào mà yêu ai. Chuyện quan trọng nhất bây giờ là học giỏi, thi vào công ty, về phần yêu đương gì gì đó chẳng quá quan trọng. Hơn nữa chuyện này cũng rất phiền toái, không có tỉ lệ thành công nhất định, rất hao phí tâm sức. Hơn nữa mình còn chưa li hôn, lấy thân phận là vợ người khác mà đi yêu ai thì chẳng phải là quá thiếu đạo đức sao?

– Giờ không phải chỉ là nói thôi sao? Hơn nữa nếu hai người li hôn, chẳng lẽ cậu không yêu ai nữa? Mình chỉ muốn biết sau này cậu sẽ tìm người như thế nào thôi.

Chu Thiến nghĩ nghĩ nói:

– Mình mong có thể tìm một người bình thường một chút, có thu nhập ổn định, toàn tâm toàn ý với mình, coi trọng gia đình, coi trọng tâm hồn mình

Tiểu Mạt không nói gì, trong lòng lại nghĩ, đó chẳng phải là người hoàn toàn khác với Triệu Hi Thành? Đây là ý gì?

Đang nói thì ở bàn bên cạnh có khách ra dấu hiệu. Chu Thiến nhìn nói:

– Bên kia có khách gọi, mình qua xem sao

Chu Thiến đi tới, khách yêu cầu thêm một chai rượu. Chu Thiến đến quầy bar lấy rượu, đặt vào khay, vừa xoay người lại đụng phải một vòm ngực cứng rắn. Chu Thiến vội đỡ chai rượu, luôn miệng xin lỗi. Bên tai lại truyền đến tiếng cười quen thuộc. Chu Thiến ngẩng đầu thì thấy một đôi mắt phượng sáng bừng đang nhìn mình. Lúc này, đôi mắt đẹp đang mỉm cười nhìn cô.